Mỗi ngày tôi đều đút bạn cùng phòng ăn chuối - 5
Cập nhật lúc: 2025-10-05 07:59:57
Lượt xem: 447
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Ngẩng lên — bắt gặp ánh mắt Viên Dã!
Tôi lập tức nhét điện thoại xuống, gượng. Anh cũng gượng mặt , đưa tay che nửa mặt.
Tôi cũng nghiêng, tiếp tục tám chuyện với “Muốn ôm…”:
“Muốn ôm…”:
【Của cũng thế! Nhìn điện thoại còn hơn , tuyệt vọng!】
Tôi:
【Hay là... thử gắp thức ăn cho họ? Biết bớt gượng.】
“Muốn ôm…”:
【Hay đó!】
Trên bàn món gà rán dùng chung.
Tôi gắp miếng to nhất — đúng lúc chạm đũa Viên Dã.
Anh cũng đang gắp miếng gà y hệt.
Cả hai :
“Cậu ăn .”
“Cậu ăn .”
Nói xong thì gượng, đồng loạt lưng về phía .
Tôi vội nhắn:
【Quê ! Anh cũng định gắp miếng đó!】
“Muốn ôm…”:
【Tôi cũng ! Cản đường luôn !】
Tôi chốt hạ:
【Thế thì hỏi thẳng luôn quan điểm về đồng tính nhé?】
17
Tôi mới ngẩng đầu định mở miệng,
phát hiện Viên Dã đang chằm chằm.
Anh khan một tiếng.
“Hôm nay trời thật đấy, thấy… mấy đồng tính thì ?”
Tôi c.h.ế.t sững tại chỗ.
Chuyển chủ đề kiểu gì mà gắt trời?!
Tôi kịp xử lý xong câu hỏi trong đầu,
thấy cặp gay nào trong canteen mà đột nhiên hỏi như .
Tôi sợ trả lời sai, liền hỏi ngược :
“Vậy thấy ?”
Đồng thời lén lút móc điện thoại , lấy tay che, nhắn tin:
Muốn ăn chocolate:
【Chúng nên “lộ” ?】
Muốn ôm bạn cùng phòng mềm mềm thơm thơm:
【Tuyệt đối ! Không thể để lộ! Phải tùy theo biểu cảm của đối phương mà đưa câu trả lời trung tính, nếu thấy thì càng thể thật.】
Muốn ăn chocolate:
【Rõ!】
Tôi ngẩng đầu lên, Viên Dã chậm rãi :
“Cũng... bình thường?”
Hình như suy nghĩ kỹ khi trả lời.
Bình thường?
Ý gì trời? Mập mờ thế?
Anh hỏi :
“Cậu thì ?”
Tôi đành cắn răng mở miệng, bắt chước :
“Cũng... kiểu... đó?”
Viên Dã hít sâu một .
“Tôi cũng cảm thấy... kiểu đó.”
Tôi cũng hít một thật sâu.
“Tôi cũng thấy bình thường thật.”
Thấy biểu cảm là lạ, khẳng định chắc chắn:
Anh thích đồng tính.
Vì thế càng gật gù phụ họa:
“Thật sự bình thường, đặc biệt bình thường, vô cùng bình thường, cực kỳ bình thường luôn!”
Viên Dã nhíu mày:
“Tôi cũng thấy .”
Chết , nhăn mặt thật!
Quá rõ ràng — ghét gay!
Xác định lập trường xong, bắt đầu diễn nhiệt tình:
“Thật sự nha, chẳng gu gì cả!”
Anh tiếp lời:
“Ai thích đàn ông chứ?”
Hai chúng ... càng càng hăng:
“ đó! Không thấy ghê ?”
“Không gì đáng ghê hơn chuyện thích đàn ông luôn á!”
“Não lừa đá chắc?”
“Hay là cửa kẹp ?”
...
Ăn xong, nhắn cho “Muốn ôm bạn cùng phòng mềm mềm” trong nước mắt:
Muốn ăn chocolate:
【Toang … cực kỳ ghét gay.】
Muốn ôm bạn cùng phòng mềm mềm:
【Xong thật … thích cũng chịu nổi luôn.】
Tôi tuyệt vọng, nhắn tin cuối cùng:
【Chắc nên tránh xa thôi.】
Muốn ôm bạn cùng phòng mềm mềm:
【Mình cũng .】
18
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/moi-ngay-toi-deu-dut-ban-cung-phong-an-chuoi/5.html.]
Về ký túc xá, quả nhiên Viên Dã gì với cả.
Tôi ngay mà, mời ăn chắc cũng chỉ vì ai cùng.
Trong lòng nghẹn ứ khó chịu.
Tôi mở điện thoại, tìm “Muốn ôm bạn cùng phòng mềm mềm”.
Muốn ăn chocolate:
【Tôi buồn quá.】
Muốn ôm bạn cùng phòng mềm mềm:
【Tôi cũng buồn.】
Muốn ăn chocolate:
【Hay chúng gặp ?】
Lúc , lẽ chỉ hai chúng hiểu cảm giác của .
Tôi hẹn bạn tại một nhà hàng gần trường.
Vừa đến nơi, c.h.ế.t lặng…
Người đang đợi — chính là Viên Dã.
Anh cũng sững sờ.
Để xác minh, dùng ứng dụng gọi nick ,
điện thoại trong tay vang lên ngay mặt .
Tôi dụi dụi tóc – gội xong, mềm mềm thơm thơm.
“Vậy… chính là… cái mềm mại thơm thơm mà ôm?”
Viên Dã bắp tay rám nắng màu chocolate của .
“Vậy… chính là ‘chocolate’ mà ăn?”
Nghĩ chuyện xảy trong canteen hôm nay, bỗng hiểu …
Không trách hỏi nghĩ gì về đồng tính.
Mặt đỏ bừng, ngón chân đ.â.m thủng đế giày.
Xấu hổ đến mức thể tưởng tượng !
Tôi lập tức bỏ chạy.
“Tôi… vẫn nghĩ xong.”
Quá hổ , chạy thôi!!
Cảm giác như lột sạch !
Tôi từng gì trong những tin nhắn với chứ trời!?
Đột nhiên, Viên Dã gọi từ phía :
“Tống Duẫn.”
Tôi giọng , trầm và chắc:
“Tôi thích .”
“Tôi nghĩ kỹ , từ lâu — thích .”
“Nếu sẵn sàng, , thể đợi. Tống Duẫn, thích , là thật lòng.”
19
Thì Viên Dã… hề ghét .
Mà là... thích .
mới nhận cũng thích ... hai ngày.
Tôi thật sự cần thêm thời gian để suy nghĩ.
Dạo , Viên Dã đối xử với cực .
Đi cũng cùng , giặt đồ, mua đồ ăn vặt cho ,
kiểm tra thể lực thì cố tình chạy chậm để bỏ .
Trời mưa thì lặng lẽ che ô cho .
Anh gương mặt sắc sảo, dáng cao to như vệ sĩ trung thành.
Khi che ô, sẽ nghiêng về phía , nhưng vì vai rộng nên một nửa vẫn ướt.
Thế là mỗi về đến phòng, sơ mi trắng của đều dính chặt cơ ngực.
Ướt một nửa, cấm dục gợi cảm.
Nhìn đến nỗi tim đập liên hồi, nào cũng thế.
Viên Dã luôn giữ cách, chạm , nhưng luôn quan tâm đúng lúc.
Tôi ốm, còn lo hơn , nửa đêm cấp cứu, nắm tay trong lúc truyền nước:
“Đừng sợ, ở đây.”
Hôm , ngủ , nhắn cho bạn Triệu Hạo:
“Tôi gặp ! Có chuyện lớn lắm!”
20
Triệu Hạo tóc tai như ổ gà, mặt mày nghi ngờ.
“Sáng sớm gọi dậy làm gì? Cậu thương ?”
Tôi nghiêm túc:
“Cậu còn nhớ Viên Dã ? Ông bạn cùng phòng trai, dữ dằn của ?”
“Nhớ. Sao?”
“Anh nắm tay ! Mười ngón đan xen luôn!”
“…”
Sự im lặng của Triệu Hạo vang dội đến mức điếc tai.
“Sáng sớm kéo tới đây chỉ để cái ?!”
Cậu mặt dày như gì.
Ủa??? Không ngạc nhiên hả trời???
“Cậu thấy hai thằng con trai mà nắm tay là… kỳ ?”
Triệu Hạo liếc đầy khinh bỉ:
“Hai còn đút chuối cho mỗi ngày mà, cái gì là làm ?”
Mà đúng là vẫn đang kiên trì…
mỗi ngày đút cho Viên Dã một quả chuối.
Nghe Triệu Hạo , cũng ngẩn …
Không ngờ chấp nhận nhanh như .
Tôi cứ tưởng kể chuyện với Viên Dã thì sẽ sốc lắm, ai ngờ tiếp nhận bình thường.
Sau khi kể thêm mấy chuyện ngọt ngào, Triệu Hạo gật gù:
“Không ngờ gay dễ thương . Trước giờ cứ nghĩ hai thằng là suốt ngày đánh .”
Tôi hỏi:
“Thật tụi tớ hợp, nhưng… xem, chỉ đối với thôi đúng ?”