Các thí sinh lượt mở phong bì bốc , dẫn chương trình lượt giới thiệu câu chuyện hoặc nguồn gốc lịch sử đằng mỗi món ăn vặt.
“Tôi thấy Phó Phong Hành bốc món Bò Đăng Ảnh (Bò khô ánh đèn).”
Người dẫn chương trình :
“Điểm khó của món chủ yếu ở kỹ năng dùng dao, thái thịt bò thật mỏng, dùng dầu tê cay đặc chế để chiên, khi thành thịt bò màu đỏ sáng, mỏng như giấy đèn lồng, nếu ánh sáng chiếu qua sẽ thấy bóng đèn nên gọi là Bò Đăng Ảnh.”
“Còn Trang Châu Dương bốc Bánh Bát Bửu...”
Người dẫn chương trình giới thiệu đơn giản xong liền để các thí sinh theo nhân viên chia hành động, đến sáu cửa hàng mà tổ chương trình chọn sẵn để học cách chế biến từ chủ quán, đó tự thành món ăn.
“Bánh nướng Quách Khôi nhân thịt khâu nhục dưa cải khô?” Du An Đồng dòng chữ tấm thẻ trong phong bì, trong lòng mờ mịt.
Trước đây khi dẫn chương trình xong quy tắc cuộc thi, thể nhanh chóng nảy nhiều phương án món ăn trong đầu, đó thực hiện một cách đấy nhưng chút manh mối nào.
Thịt khâu nhục dưa cải khô thì làm nhưng Bánh nướng Quách Khôi (Guokui), chỉ mới qua chứ ăn bao giờ, thậm chí từng thấy.
Trước khi xuyên qua bệnh tim, ông cụ Du nhận nuôi chăm sóc kỹ lưỡng, từng cơ hội đến các con hẻm nhỏ để ăn những món ăn vặt thế .
Còn khi xuyên qua thì ngay trong ngày gả cho Hình Lệ Hiên, nhà họ Hình gia cảnh giàu cũng cơ hội để tiếp xúc với những thứ .
Gần trường đại học của họ một dãy quán ăn vặt, cũng từng đến vài , tiếc là bán món bánh .
Trên thẻ kèm theo phần giới thiệu và hình ảnh của món Bánh nướng nhân thịt dưa cải khô, Du An Đồng thấy nó giống một chiếc bánh nhân thịt mỏng dính.
Du An Đồng theo nhân viên về phía , đôi lông mày thanh tú nhíu : “Dục Tú, Hạo Ninh, hai làm món bao giờ ?”
Giang Dục Tú và Lâm Hạo Ninh đồng loạt lắc đầu.
Lâm Hạo Ninh : “Ăn thì ăn nhưng làm bao giờ, làm cái dùng lò chum đặc chế.”
Trừ những chuyên kinh doanh món ăn vặt , bình thường ở nhà ai loại dụng cụ nhà bếp truyền thống đặc biệt đó.
Mấy nhanh đến cửa hàng, mặt tiền cửa hàng nhỏ, Du An Đồng ước chừng chỉ rộng ba mét.
Trong quán bên trái bên mỗi bên kê ba dãy bàn ghế để khách thể ăn tại chỗ, cửa hàng vốn rộng, ở giữa chỉ chừa một lối hẹp đủ cho hai song song.
Để hạn chế tối đa việc ảnh hưởng đến việc kinh doanh bình thường của chủ quán, tổ chương trình đặc biệt chọn khung giờ lượng khách ít nhất.
Bây giờ là 9 giờ sáng, giờ cao điểm ăn sáng qua, giờ cao điểm buổi trưa tới, trong quán chỉ vài khách đang ăn.
Thấy một đám tới còn vác máy , các thực khách tò mò ngó xem.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/moi-ngay-sau-khi-ket-hon-ngay-nao-cung-that-la-thom/chuong-131-chuong-73-1.html.]
“Cậu là Du An Đồng hả?” Có nhận Du An Đồng, trong mắt tràn đầy phấn khích và bất ngờ: “Các là tổ phim của 'Vua Đầu Bếp Đến Rồi!' ?!”
Du An Đồng cúi chào họ: “Chào , chúng là tổ phim của chương trình 'Vua Đầu Bếp Đến Rồi!', làm phiền dùng bữa , xin nhé.”
“Không phiền, phiền!”
Các thực khách đối diện với ống kính phấn khích, ngại ngùng cúi đầu, liên tục xua tay tỏ ý .
“Trời ơi, ngờ các đến đây chương trình! Tôi thế mà gặp hiện trường! Du An Đồng là fan của , gặp vui quá!”
Một cô gái tính tình hướng ngoại kích động dậy, phấn khích đến mức năng lộn xộn.
Cô líu lo một hồi, mới muộn màng hỏi: “Bọn ở trong quán ảnh hưởng đến việc phim của các ? Có cần bọn rời ?”
“Không cần .” Du An Đồng vội : “Cứ ăn ở đây là , cần , cảm ơn bạn thích chương trình của chúng , hãy tiếp tục ủng hộ nhé.”
Không cần rời thì quá, họ thể xem chương trình ở cự ly gần !
Trong lòng các thực khách đều thầm vui mừng, Du An Đồng ngoài đời trông còn tuấn tú hơn tivi, chỉ trù nghệ thực sự lợi hại như , hôm nay cuối cùng họ cũng thể tận mắt chứng kiến .
Anh phim tự nhiên hướng ống kính về phía cô gái fan hâm mộ chuyện còn cô bạn đối diện cô gái nhanh tay lẹ mắt vớ lấy cái túi xách che mặt !
“Không tiện hình ?” Anh phim hỏi một câu, nếu qua đường lên hình họ sẽ cố gắng tránh .
“Không ! Tôi trang điểm, lên hình.”
Cô gái nấp chiếc túi xách, vẻ mặt đau khổ, nhe răng trợn mắt oán thán:
“Lúc dành hai tiếng đồng hồ trang điểm ăn diện khi đường thì chẳng gặp ma nào, hôm nay đầu bù tóc rối khỏi khu chung cư sang bên mua cái bánh nướng gặp nam thần của ! Cuộc sống g.i.ế.c !”
Lúc chủ quán từ cánh cửa nhỏ che bằng tấm rèm vải bước , ống kính chuyển sang phía chủ quán.
Chủ quán là một đàn ông trung niên dáng trung bình, cắt đầu đinh gọn gàng, tướng mạo thật thà chất phác, đeo một chiếc tạp dề trắng sạch sẽ, trong tay còn bưng một chậu bột mì mới ủ xong.
Thấy họ, mặt ông lộ nụ chào đón: “Các đến ! Vừa nãy ở phía nhào bột, thấy bên ngoài tiếng động, hoan nghênh hoan nghênh!”
Bà chủ cũng theo là một phụ nữ ngại ngùng, gật đầu mỉm với .
“Ông chủ, cho một cái bánh nướng nhân thịt khâu nhục dưa cải và một cái bánh nướng nhân thịt tươi hành lá...” Một khách quen cửa gọi to, gọi một nửa mới phát hiện hôm nay trong quán khác với ngày.
Ông chủ hỏi: “Mang về ăn ở đây?”
Khách quen ngẩn một giây mới : “... À, mang về, ông chủ đây là đang quảng cáo ?”