Mỗi ngày ảnh đế đều phát sóng trực tiếp nấu ăn - 32
Cập nhật lúc: 2026-05-07 06:26:52
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Chương 32: Chuyến tham quan Viện Khoa Học (Phần 1)
Tốc độ của xe bay quả thực out-trình, chỉ hơn mười phút , Nguyễn Đường xách vali chễm chệ cổng Viện Khoa Học.
Cái nơi treo tấm biển "Viện Khoa Học" qua cứ ngỡ là một khu vườn công nghệ sinh thái khổng lồ. Diện tích rộng bạt ngàn, bức tường bao quanh cao sừng sững cũng chẳng thể che khuất nổi những tòa cao ốc chọc trời san sát bên trong. Cổng đéo... nhầm, bóng dáng bảo vệ nào, chỉ độc một chiếc thiết AI (trí tuệ nhân tạo) túc trực. Nguyễn Đường đặt lòng bàn tay lên màn hình, thiết AI lập tức tự động quét dữ liệu sinh trắc học để xác minh phận của .
"Xác thực danh tính thành công... Xác thực lịch hẹn thành công... Nồng nhiệt chào mừng Nguyễn, xin vui lòng đợi trong giây lát." Màn hình chớp nháy hai cái, thủ tục check-in tất trong chớp mắt, đồng thời cánh cổng lớn cũng êm ái mở đ.á.n.h xoạch một tiếng.
Nguyễn Đường cất bước . Đập mắt là những t.h.ả.m cỏ xanh mướt mát quy hoạch vuông vức, thôi thấy mềm mại êm ái. Cậu đợi ngoan ngoãn đầy hai phút, từ phía rẽ bên trái vọng tiếng động cơ xe nhè nhẹ.
Khác xa với con xe bay màu bạc lạnh lùng, hầm hố của Hạ Vân Sâm, chiếc xe đang bo cua từ ngã rẽ phi tới là một con xe bay mang phong cách cổ điển, sơn màu đỏ rực rỡ chói lóa, "tao bao" (tạo nét/làm màu) đến mức tận cùng. Thân xe còn điểm xuyết những hình vẽ graffiti màu sắc sặc sỡ, khiến Nguyễn Đường xém tí nữa thì lú não tưởng lạc sang sàn diễn thời trang nào đó. Dù ngang dọc, con xe chói lóa mang đậm dấu ấn cá nhân cũng lệch pha với cái khí chất nghiêm túc, lạnh nhạt, hàn lâm của Viện Khoa Học.
Chiếc xe bay đỏ rực drift một cú vẩy đuôi cực kỳ điệu nghệ giữa trung từ từ hạ cánh ngay mặt . Cửa xe bật mở, một đàn ông hình cao lớn, sở hữu visual (diện mạo) giống Hạ Vân Sâm tới 7 phần bước . Anh khoác bộ đồng phục blouse trắng chuẩn form của Viện. Dẫu chỉ là áo blouse trắng đại , nhưng khoác lên toát vẻ tuấn tú, đĩnh đạc đến lạ. Trên môi thường trực một nụ ấm áp, tỏa một cái vibe cực kỳ gần gũi, khiến đối diện vô thức xích gần.
"Anh Nguyễn ?" Khoảnh khắc Hạ Vân Dật chạm mắt Nguyễn Đường, cảm thấy mắt như bừng sáng. Anh thừa những ai từng lăn lộn làm diễn viên thì nhan sắc chắc chắn dạng , nhưng khi gặp mặt trực tiếp thế , dù đối phương đang đeo cặp kính đen "ngố tàu", thì những đường nét ngũ quan sắc sảo cùng khí chất trầm tĩnh vẫn giấu . Ngược , nó càng làm toát lên vẻ hào quang nội liễm, thu hút vô cùng. là hổ danh cựu Ảnh đế!
"Chào Viện trưởng Hạ, là Nguyễn Đường đây ạ." Nguyễn Đường khẽ mỉm đáp lễ.
"Chào , chào , nhiệt liệt chào mừng đến với Viện Khoa Học." Hai bắt tay chào hỏi sương sương, ánh mắt Hạ Vân Dật lập tức khóa mục tiêu chiếc vali nhỏ tay Nguyễn Đường, tò mò hỏi: "Còn cái là...?"
"Bên trong là mớ đậu nành ngâm từ hôm qua, nghĩ bụng lát bàn chuyện gia công chắc sẽ cần dùng đến nên xách theo luôn. À, còn một ít tào phớ với sủi cảo áp chảo làm lúc livestream sáng nay, mang qua cho ngài và các em nghiên cứu viên cùng nếm thử."
Nghe đến đoạn đồ ăn, khuôn mặt Hạ Vân Dật lập tức rạng rỡ như bắt vàng: "Anh Nguyễn khách sáo quá mất." Miệng thì khách sáo, nhưng tay cực kỳ lanh lẹ giật luôn chiếc vali từ tay Nguyễn Đường quăng lên xe, mồm liến thoắng: "Làm thế thật là ngại c.h.ế.t ... Anh Nguyễn mau lên xe , đưa tới thẳng Khu R&D (Nghiên cứu & Phát triển) 1."
Viện Khoa Học chiếm một diện tích rộng đến mức vô lý, bên trong phân lô rành rọt thành các khu: Khu R&D, Khu Nuôi cấy, Khu Nghiên cứu Khoa học, Khu Chế tạo, Khu Sản xuất... Các khu vực kết nối với bằng hệ thống cầu vượt . Bên gầm cầu là những t.h.ả.m cỏ xanh rì và hành lang nghỉ mát dây leo chằng chịt, thiết kế như một quán cafe chill chill để nhân viên xả stress.
Sau khi qua cổng quét sinh trắc học để xác minh quyền truy cập, hai mới chính thức bước tòa nhà chính. Bên trong tấp nập những bóng mặc đồng phục blouse trắng giống hệt Hạ Vân Dật thoăn thoắt, tác phong ai nấy đều hối hả, vội vã. Cái giao diện đúng chuẩn khuôn mẫu "nghiên cứu viên sấp mặt chạy deadline" trong trí tưởng tượng của Nguyễn Đường. Chỉ là cái bộ đồng phục đó khoác lên họ trông dìm hàng và phèn ẻ kinh khủng.
Bị cú sốc visual va đập mắt, Nguyễn Đường nhịn sang soi kỹ Hạ Vân Dật mới phát hiện chân lý: Không do ngoại hình mấy quá tệ, mà là bộ đồng phục của Hạ Vân Dật "độ" (custom) ! Chắc chắn thuê thợ may đo cắt gọt theo đúng tỷ lệ body chuẩn mẫu của : phần eo bóp vát tôn dáng, hai bên vai còn độn thêm mút đệm. Bảo phong độ nhẹ nhàng, soái ca ngời ngời thế cơ chứ!
Hạ Vân Dật lên tiếng hỏi: "Anh Nguyễn qua văn phòng uống nước , là lượn lờ tham quan một vòng?"
Nguyễn Đường nhớ ánh mắt thèm thuồng sáng rực của ổng lúc chằm chằm cái vali đồ ăn ban nãy, bèn đáp: "Tới văn phòng của ngài ạ." Dù xách theo cái vali lết tham quan cũng cồng kềnh lắm.
"Okela, mời Nguyễn lối ." Câu trả lời gãi đúng chỗ ngứa của Hạ Vân Dật, nụ môi càng thêm phần tươi rói.
Hai bước thang máy lơ lửng, thẳng một mạch lên phòng làm việc của Hạ Vân Dật. Dọc hành lang, nhiều nhân viên vui vẻ gật đầu chào hỏi vị Viện trưởng , tiện thể ném cho Nguyễn Đường những ánh mắt cực kỳ thiện. Nhìn là đủ hiểu "bác tài" Hạ Vân Dật lòng em nhân viên trong Viện Khoa Học.
Vào đến phòng, đặt m.ô.n.g xuống chiếc sofa êm ái, Nguyễn Đường lập tức khui vali, lôi từng chiếc hộp bảo quản niêm phong kỹ càng .
"Đây là tào phớ mặn, Hạ nếm thử xem ." Nguyễn Đường đẩy một hộp bảo quản sang cho Hạ Vân Dật. Trong hộp mix sẵn gia vị và topping (đồ ăn kèm), chỉ việc cầm thìa lên xúc là táp luôn.
Hạ Vân Dật chẳng thèm giữ kẽ khách sáo, nhận hộp là mở nắp bật nắp cái rụp. Một luồng hương vị mằn mặn béo ngậy ập thẳng khứu giác. Từng thớ tào phớ trắng ngần vẫn còn bốc khói mờ mờ, đưa miệng là cảm nhận ngay độ mềm mịn tan chảy, quyện cùng nước sốt thịt băm đậm đà, hương vị cứ gọi là tươi ngon nhức nách.
"Anh thêm chút sa tế cho cay ?" Nguyễn Đường chỉ tay hũ sa tế nhỏ xíu mang theo.
Hạ Vân Dật vội vàng xua tay lia lịa: "Thôi khỏi thôi khỏi, thế là đỉnh của chóp ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/moi-ngay-anh-de-deu-phat-song-truc-tiep-nau-an/32.html.]
Nguyễn Đường mỉm cất hũ sa tế vali. Xem , dù là em ruột thịt chung một giàn ADN, thì khẩu vị đôi khi vẫn "lệch pha" một trời một vực nhỉ.
"Cậu bảo cái là tào phớ mặn, bộ nó còn vị khác nữa hả?" Húp chớp nhoáng sạch bách hộp tào phớ mặn, Hạ Vân Dật buông thìa, mắt sáng lên tò mò về một chân trời mới.
Nguyễn Đường gật đầu giải thích: " , tào phớ hệ mặn, hệ ngọt, thậm chí cả hệ cay nữa, cách biến tấu thì bao la bát ngát."
"Nhìn qua là thấy cái nguyên liệu vô cùng tiềm năng nha. Cái vụ làm nguyên liệu bán thành phẩm từ đậu nành mà nhắc đợt , chính là cái hả?" Hạ Vân Dật nhướng mày, đầu lưỡi l.i.ế.m nhẹ quanh khoang miệng, cảm nhận dư vị ngọt ngào vẫn còn vương vấn.
"Chuẩn luôn !" Nguyễn Đường chớp thời cơ, thuyết trình vắn tắt quy trình đúc đậu hũ cho Hạ Vân Dật , đồng thời vẽ viễn cảnh đóng gói đậu hũ thành phẩm hộp ép chân để quăng lên kệ siêu thị: "Ngoài đậu hũ thạch cao nước tro , đậu nành còn chế ối thứ. Đem ủ lên men thì chao (đậu nhự), tương đậu, tương hột; ủ thì ép làm đậu hũ khô, váng đậu (đậu da)..."
Càng càng hưng phấn, mường tượng một cái viễn cảnh "Đế chế Đậu nành" thống trị cầu. Chưa hết , đậu nành còn ủ thành giá đỗ , đem nấu canh thì ngon ngọt hết sẩy. Cả đậu xanh nữa, chỉ cần phục tráng thành công hạt đậu xanh là thể kích cả rổ giá đỗ. Đem xào tỏi thả lẩu cay thì đúng là bá cháy bọ chét.
Hạ Vân Dật xong cũng sướng rơn, chống hai tay lên cằm, gật gù phụ họa liên tục. Nguyễn Đường hót một hồi đến khô cả họng. Chạm ánh mắt sáng rực của đối phương, bất giác đỏ mặt ngượng: "Ngại ghê, mải nên kích động quá."
"Không , mà cũng hừng hực khí thế đây ." Khóe môi Hạ Vân Dật khẽ nhếch lên một nụ đầy ẩn ý: "Giờ bắt đầu nghi ngờ là một siêu đầu bếp xuyên từ thời khác tới đây để giúp chúng phục hưng nền ẩm thực Trái Đất Cổ đại đấy nhé."
BÙM! Lời phán trúng tim đen khiến trái tim Nguyễn Đường giật thót một cái. Bắt gặp ánh mắt mang nét trêu ghẹo như đang dò xét của Hạ Vân Dật, khỏi chột . Tự dưng thấy nhớ cái tính cách "ngốc nghếch, thẳng thắn" của Hạ Vân Sâm dễ sợ. Cậu đành trừ đ.á.n.h trống lảng: "Xuyên gì chứ, mà cũng tin mấy cái thuyết âm mưu mọt sách đó ?"
Hạ Vân Dật lắc đầu tỉnh bơ: "Chỉ cần chui lọt qua lỗ sâu (wormhole) là xuyên thôi, điều điều kiện kích hoạt cái lỗ đó khoai."
Thấy tình hình sắp "bóc phốt" tới nơi, Nguyễn Đường lẹ tay đẩy hộp Sủi cảo áp chảo nhân thịt lợn sang: "Còn món Sủi cảo áp chảo nữa, nếm thử luôn ."
Vừa nhắc tới đồ ăn, não bộ Hạ Vân Dật lập tức reset, quên cmn luôn cái lý thuyết lỗ sâu với chả xuyên . Anh ngoạm một phát trọn một cái sủi cảo, nhai ngấu nghiến đến bóng lưỡng cả môi: "Ngon bá cháy bọ chét!"
Nguyễn Đường thở phào nhẹ nhõm, bẻ lái tiếp: "Cái vỏ bánh để làm sủi cảo thể đưa sản xuất dây chuyền công nghiệp. Như tự nấu sủi cảo ở nhà sẽ cực kỳ nhàn." Mặc dù vỏ bánh dập bằng máy sẽ hụt mất một chút độ dai dẻo (nhai kính) so với nhào tay, độ dày mỏng cũng auto rập khuôn, nhưng điểm cộng chà bá là tốc độ siêu nhanh, giải phóng sức lao động. Ở kiếp , đa các nhà hàng, quán ăn đều nhập vỏ sủi cảo dập máy công nghiệp hết. Áp dụng sang thời đại tinh tế , đây sẽ là một mặt hàng "hot trend" cực kỳ dễ phủ sóng. Dù thì ai cũng cái sự kiên nhẫn hì hục nhào bột cán vỏ, sẵn đồ làm sẵn thì tiện lợi vạn .
"Sản xuất công nghiệp á?" Hạ Vân Dật bắt trúng ngay key-word (từ khóa): "Dùng máy móc để đúc vỏ sủi cảo thành phẩm luôn? Vậy thì mấy cái khâu nhào bột, thậm chí là tạo hình sủi cảo cũng thể ném hết cho máy móc xử lý..."
" thế." Không chỉ mỗi vỏ sủi cảo, cả vụ kéo mì sợi, cán vỏ hoành thánh... đều thể tống cho máy móc thầu hết, tiết kiệm sức cực mạnh mà xài tiện. Mì sợi thì thả vô nồi luộc cái là chín. Rán thêm cái trứng ốp la, rắc xíu muối thả cọng rau xanh là xong ngay một bát mì thanh đạm, ấm bụng. Cái mô hình "đồ ăn liền" dư sức bùng nổ thị trường.
Vừa Nguyễn Đường trình bày các bước sản xuất, Hạ Vân Dật bật máy ghi âm để record, đồng thời hai tay múa phím Quang não tốc độ cao để note những idea (ý tưởng) nảy trong đầu. Lát nữa họp với team R&D, sẽ đem mớ bảo bối để ngâm cứu thiết kế mấy con máy móc dập khuôn bán thành phẩm.
Hai chôn chân trong văn phòng c.h.é.m gió hăng say suốt gần 4 tiếng đồng hồ. Cuộc hội thảo ẩm thực trải dài từ hệ sinh thái chế phẩm từ đậu, sữa, thịt... Lan man từ tương đậu nành, tương hột, tương ớt sang tới tận tương hải sản. Rồi từ cái vụ Nguyễn Đường khao khát "rượu nấu ăn" (liệu tửu), đề tài bay xa tới tận cách ủ rượu gạo (hoàng tửu), rượu trắng (bạch tửu) cho tới rượu vang (hồng tửu).
Hạ Vân Dật cảm giác như mớ kiến thức Nguyễn Đường xả mở toang một cánh cổng kết nối với tân thế giới. Chỉ cần khai thác triệt để nguồn nguyên liệu hiện , chất lượng cuộc sống của công dân Đế quốc sẽ buff lên một tầm cao ngoài sức tưởng tượng. Một vụ đầu tư hời tới bến thế , bói mối thứ hai?
Nếu đéo... nhầm, nếu vì chiếc dày của Nguyễn Đường đang réo gào biểu tình dữ dội, e là hai họ còn c.h.é.m gió đến sáng mai.
Sáng nay Nguyễn Đường dậy sớm tinh mơ, cạn nước bọt c.h.é.m gió nãy giờ, tí tẹo bữa sáng trong bụng bốc sạch sẽ từ đời tám hoảnh. Chưa kể body vẫn đang trong giai đoạn tĩnh dưỡng hồi máu, đói hành hạ đúng là chịu thấu.
"Hay là... là để chạy lấy cho hai tuýp dung dịch dinh dưỡng húp tạm nhé?" Hạ Vân Dật ngại ngùng gãi đầu đề xuất.
"Dạ thôi xin kiếu." Nguyễn Đường xua tay từ chối ngay tắp lự. Cậu cái thứ dung dịch ám ảnh tâm lý cmnr: "Tôi làm miếng tào phớ là êm bụng ."
May mà sáng nay "tham lam" đúc nguyên một nồi tào phớ bự mang theo. Mặc dù để lâu nên nó nguội ngắt, nhưng húp vẫn giữ độ ngon bá cháy. Ước gì hồi sáng đổi thành đúc Tào phớ ngọt thì giờ ăn lạnh càng cuốn khỏi bàn.
Đợi cả hai càn quét sạch sẽ mớ hộp bảo quản, Hạ Vân Dật mới mỉm đề nghị: "Về mặt lý thuyết thì em cũng c.h.é.m gió hòm hòm , để dẫn lượn một vòng tham quan Viện Khoa Học nhé?"
"Duyệt luôn ." Nguyễn Đường cũng đang tò mò lật tung cái cấu trúc của Viện Khoa Học xem thế nào. Dù chốc nữa cũng thực hành demo cái quy trình đúc đậu hũ cho họ xem, giờ lượn lờ xả một chút cũng áp. Thời gian vẫn còn dư dả, cần chạy KPI ép tiến độ.