Mỏ Hỗn Chạy Dài Trên Con Đường Tìm Chết - Chương 3

Cập nhật lúc: 2025-11-21 14:34:14
Lượt xem: 84

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Tôi khoanh tay, thở hắt một nhẹ nhõm. Cuối cùng cũng hết những thứ uất ức tích tụ ba năm nay. Giờ thì chắc họ ghét lắm , chắc chắn sẽ dậy, đập bàn và bỏ ngay lập tức. Nhiệm vụ thành, chỉ việc rung đùi chờ ngày thăng thiên.

 

đời mà, não của mấy tên công trong truyện đam mỹ thì hoạt động theo logic của bình thường.

 

Lục Kiêu đột nhiên ngẩng đầu lên, ánh mắt hề tức giận mà ánh lên một loại cảm xúc... kỳ quái. Hắn chằm chằm , giọng trầm xuống, nguy hiểm biến thái:

 

"Em... để ý cẩn thận như ? Ngay cả chuyện nghiến răng lúc ngủ em cũng ?"

 

Bạch Vũ cũng ngẩng đầu lên, đôi mắt hoa đào lấp lánh nước: "Em lau gương cho mỗi ngày? Em còn giấu tất ở ? Minh Viễn, hoá em yêu nhiều đến mức chấp nhận cả thói của ?"

 

Tần Liệt thì hai mắt sáng rực lên như ch.ó thấy xương: "Anh thấy con thỏ của em nhưng mà vẫn vứt ? Anh còn giặt vỏ gối cho nữa đúng ? Trời ơi, đúng là hiền thê lương mẫu của đời em!"

 

Hả?

 

Cái quái gì đang diễn ?

 

Tôi há hốc mồm, cảm giác như đang xem phim não tàn chứ phim tình cảm.

 

Tôi sỉ nhục bọn họ! Tôi vạch trần những thói hư tật kinh khủng nhất của bọn họ! Tại phản ứng là xúc động và cảm kích?

 

Lục Kiêu dậy, tiến về phía , luồng khí thế bức trở , nhưng pha thêm chút dịu dàng rợn tóc gáy:

 

"Xin em. Tôi vô tâm quá, để em chịu đựng tiếng ngáy của suốt ba năm, từ nay sẽ phẫu thuật vòm họng, vì em, sẽ ngáy nữa."

 

Bạch Vũ cũng lao tới nắm lấy tay , giọng nghẹn ngào: "Anh hứa, từ nay sẽ tất mỗi ngày, sẽ ngoáy mũi nữa. Em đừng buồn, em xù lông lên mắng , quyến rũ c.h.ế.t ."

 

Tần Liệt thì ôm chầm lấy eo từ phía , dụi đầu lưng : "Vợ ơi, tối nay cho em ôm ngủ , em hứa chảy nước bọt lên áo ."

 

Tôi c.h.ế.t trân giữa vòng vây của ba gã đàn ông điên rồ .

 

Tôi ngửa mặt lên trần nhà, gào lên một tiếng mà .

 

Ông trời ơi, con làm vai phản diện, con làm xanh, con ghét bỏ! Sao lũ m.á.u b.ạ.o d.â.m nặng thế ?

 

Tôi đẩy mạnh Lục Kiêu , gạt tay Bạch Vũ, đạp chân Tần Liệt:

 

"Cút! Cút hết ngoài cho !" Tôi hét lên: "Tôi ở một !"

 

"Được, , em đừng nóng." Lục Kiêu giơ hai tay đầu hàng.

 

"Tụi ngay. Em nghỉ ngơi , lấy sức, tối nay chúng chuyện tiếp."

 

Nói xong, cả ba tên lôi khỏi cửa, nhưng khi còn ngoái bằng ánh mắt lưu luyến, thâm tình và đầy... khao khát?

 

Ghé đọc truyện tại "Ở Đây Có Vitamin Tẻn Tẻn" để có một ngày thêm vuii nha~

Cánh cửa đóng .

 

Tôi trượt dài xuống sàn nhà, ôm đầu. Kế hoạch làm cho ghét sụp đổ ngay từ bước đầu tiên.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/mo-hon-chay-dai-tren-con-duong-tim-chet/chuong-3.html.]

 

Đột nhiên, điện thoại rung lên. Một tin nhắn đến từ lạ, nhưng giọng điệu thì quen lẫn .

 

"Chào em thiện lành. Nghe đang một cân ba? Cần cứu viện ? Tôi định lên máy bay."

 

Mộng Liên.

 

Mắt sáng lên. Cứu tinh! Thụ chính ánh trăng sáng sắp về nước!

 

Tôi vội vàng gõ , ngón tay run rẩy vì xúc động:

 

[Cứu! Cứu gấp! Qua đây hốt ba thằng chồng của về !! Mãi iu, moa moa]

 

Tôi cứ tưởng màn xả lũ ban nãy, ba tên sẽ tự ái, đó cạch mặt đến già.

 

Hoặc ít nhất cũng cho yên vài ngày để đợi Mộng Liên về nước.

 

đ.á.n.h giá quá thấp độ mặt dày của bọn họ.

 

7 giờ tối, chuông cửa reo inh ỏi như đòi nợ. Tôi hí hửng chạy mở cửa, trong đầu đinh ninh là Mộng Liên đến húp cặn thừa.

 

Không ngờ hé cửa , đập mắt là ba cái vali to đùng chặn ngang ngay lối .

 

Đứng đống hành lý là ba gương mặt quen thuộc đến phát ngán.

 

Lục Kiêu chỉ đạo vệ sĩ bê đồ trong nhà, ngoài miệng tỉnh bơ:

 

"Cẩn thận cái thùng , rượu vang ủ 20 năm đấy."

 

Tôi chặn ngang cửa, gân cổ lên:

 

"Này ! Các làm cái trò gì đấy? Ai cho ? Nhà là cái khách sạn nhà nghỉ gì?"

 

Tần Liệt len qua nách chui tọt trong, tay xách theo bộ máy tính PC to tổ chảng, đèn LED nhấp nháy như sàn nhảy:

 

"Anh tránh giúp em một chút, nặng c.h.ế.t . Tụi em quyết định , để đảm bảo an cho trong giai đoạn tâm lý bất , em sẽ dọn đến ở cùng. Giám sát 24/7."

 

Tôi sang Bạch Vũ, đang cầm cái gương soi lấy soi để:

"Còn ? Anh là của công chúng cơ mà? Paparazzi chụp cảnh dọn đến nhà đàn ông thì sự nghiệp xuống dốc đấy!"

 

Bạch Vũ tháo kính râm, nháy mắt với một cái đầy gợi đòn:

 

"Yên tâm, tung tin đồn tu nghiệp ở nước ngoài , để quản lý yểm hộ bất cứ lúc nào. Hơn nữa, nếu đến.." Hắn ghé sát tai thì thầm: "Anh sợ hai ăn mảnh."

 

Tôi bất lực căn hộ tròn 60 mét vuông của xâm chiếm. Ba gã đàn ông to lớn, cộng thêm đống đồ đạc lỉnh kỉnh khiến căn nhà trông khác gì kho phế liệu cao cấp.

 

"Ở thì ở!" Tôi đóng sầm cửa , nghiến răng: " , nhà chỉ một cái giường. Ai đất thì tự chia !"

Loading...