Minh Hôn - 4

Cập nhật lúc: 2026-04-30 11:55:32
Lượt xem: 21

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Nhìn những vết bầm tím cổ trong gương, Ân Quả cảm thấy cả chút nào.

 

Cái ... cái quái là dấu hôn đúng ?! Chắc chắn là nó !

 

Trong nhà kem che khuyết điểm, cũng chẳng cách nào để giấu những dấu vết ái , đành tùy tiện lấy hai miếng cao dán hổ cốt dán lên cổ. Tuy trông buồn , nhưng đây là cách duy nhất .

 

Ân Quả bắt đầu suy tính, mới về nhà một chuyến nam quỷ đeo bám vô cớ, chắc chắn nguyên nhân gì đó. Xem điều tra cho rõ ràng, nếu chẳng lẽ tên nam quỷ đó quấy rối cả đời ?

 

Nếu gì cầu xin thì còn đỡ, lo liệu tâm nguyện tiễn là xong, nhưng vấn đề ở chỗ tên đó là một con quỷ háo sắc!

 

Nhớ cảnh tượng tối qua, tuy là mộng xuân, nhưng cũng đầy mùi sắc dục.

 

"Khốn khiếp!" Cậu nghiến răng c.h.ử.i thầm.

 

"Tao nữa ." Ân Quả thẳng lý do với Béo và Gầy: "Tối qua tao mơ thấy con quỷ đó."

 

Sắc mặt trông vẻ nhợt nhạt.

 

"Cho nên cái cổ của mày..." Gầy liếc về phía cổ Ân Quả.

 

Nhắc đến chuyện Ân Quả bực , nhưng cũng tiện giải thích thẳng. Chẳng lẽ với em một nam quỷ nhắm trúng ? Chuyện đó là thể nào.

 

Cậu khẽ ho một tiếng: "Hôm nay hai mày cứ về ."

 

Không đợi hai từ chối, Ân Quả tiếp: "Nếu tụi mày thực sự cho tao thì hãy về trường , kể tình hình của tao cho Mộc Dương , xem cách gì giải quyết ."

 

Mộc Dương là một thần côn, hơn nữa còn làm bùa bình an trừ tà, chắc chắn sẽ hiểu nhất định về những chuyện linh dị quỷ quái.

 

Gầy thấy đây cũng là một cách, trầm ngâm một lát : "Cũng , tao và thằng Béo về trường tìm Mộc Dương . Nếu xong, tao sẽ lên chùa tìm đại sư về thu phục con quỷ đó cho mày."

 

Gầy khổ: "Trước đây tao chẳng bao giờ tin mấy chuyện thần thánh ma quỷ ."

 

Ba quyết định như , Ân Quả đưa họ thị trấn mua vé tàu. Tàu còn hai tiếng nữa mới chạy, Béo bên cạnh hỏi: "Nếu mày thể khỏi làng, tại về cùng bọn tao luôn?"

 

"Có lẽ tao chỉ đến thị trấn thôi." Một khi lên tàu, chẳng chuyện kinh khủng gì sẽ xảy .

 

Lời đe dọa của con quỷ tối qua vẫn còn mồn một trong tâm trí, liên quan đến tính mạng của Béo và Gầy, thể cố chấp làm điều bốc đồng . Hơn nữa làng, cần chuyện nghiêm túc với , luôn cảm thấy chắc chắn điều gì đó.

 

Về đến nhà, Ân Quả tìm thẳng , thẳng vấn đề: "Mẹ, tối qua ?"

 

Cơ thể Ân run lên bần bật, bà đột ngột ngẩng đầu, bàng hoàng con trai: "Quả Quả, con ..."

 

Ánh mắt bà né tránh, vẻ mặt đầy chột , dám thẳng mắt Ân Quả.

 

Giọng Ân Quả trầm xuống: "Tối qua con thấy hết ."

 

Cậu nghiến răng, hai tay nắm chặt: "Mẹ, đến... nhà cũ họ Trần làm gì?"

 

Khi điều , giọng khàn đặc, hốc mắt cũng đỏ lên.

 

"Rốt cuộc xảy chuyện gì? Ngày con mới về, trong làng là con, sắc mặt họ lập tức đổi." Ân Quả thấy cảm xúc kích động, hít thở sâu để lấy bình tĩnh tiếp: "Con ngại vì bạn con ở đây, giờ con bảo họ về , thể cho con sự thật ?"

 

Gương mặt Ân sụp đổ, bà biến sắc, nước mắt trào : "Quả Quả, với con..."

 

Bà nghẹn ngào, ánh mắt đầy đau đớn.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/minh-hon/4.html.]

Ân Quả bàng hoàng. Trong ký ức của , chỉ tỏ thế ba mất mười mấy năm , từ đó đến nay từng thấy bà kích động như .

 

Trong những ngày vắng, rốt cuộc xảy chuyện gì?

 

"Mẹ, mau cho con ." Ân Quả lờ mờ cảm thấy chuyện liên quan đến việc quỷ ám.

 

Mẹ Ân trông đau khổ, nhưng vẫn chỉ gì.

 

Ân Quả sốt ruột, đành toạc móng heo: "Mẹ, ? Hai ngày nay con liên tục gặp ác mộng."

 

Nghe đến đây, cơ thể Ân cứng đờ .

 

Ân Quả tiếp tục: "Trong mơ một đàn ông luôn quấn lấy con, chuyện đó liên quan đến việc ?"

 

Mẹ Ân ôm lấy mặt, cơ thể run rẩy dữ dội: "Quả Quả, con còn nhớ chuyện chúng về nhà ba năm ?"

 

Chuyện ba năm , tất nhiên Ân Quả còn nhớ.

 

Từ t.a.i n.ạ.n mười năm , Ân đưa lên huyện sống, từ đó ít khi về làng. Ba năm , hiểu Ân đột nhiên vội vàng đưa về làng, kết quả lúc đó mắc một trận đại bệnh kỳ lạ, sốt li bì suốt ba ngày trời, ý thức mới dần tỉnh táo .

 

Sau trận ốm đó, Ân cho về làng nữa. Thường thì lễ Tết, bà sẽ lên thành phố B để đón Tết cùng . Ân Quả từng hỏi về vấn đề , dường như sợ về làng, nhưng nào bà cũng dùng đủ lý do để thoái thác. Lâu dần, Ân Quả cũng hỏi thêm nữa.

 

(Đề Cử Đam Mỹ Hay ưu tiên đăng truyện có view và cmt)

"Quả Quả, con còn nhớ bé nhà họ Trần chơi cùng con lúc nhỏ ?" Mẹ Ân với ánh mắt phức tạp.

 

Cơ thể Ân Quả cứng . Nhớ, làm thể quên chứ.

 

là... Trần Lạc." Cổ họng khô khốc, cái tên phong ấn trong lòng suốt mười năm cuối cùng một nữa hiện về.

 

Mẹ Ân hít một thật sâu, như thể hạ quyết tâm: "Quả Quả, ba năm ba Trần Lạc về một chuyến, tổ chức cho đứa trẻ đó một đám cưới..."

 

"Đám cưới?" Ân Quả thể tin nổi: " mà, tên đó chẳng ..." c.h.ế.t ?

 

Mẹ Ân : "Đứa trẻ đó c.h.ế.t sớm, ở nông thôn vài hủ tục, ba nó sợ khi nó trưởng thành ở đó sẽ cô đơn, nên tổ chức cho nó một nghi thức minh hôn (đám cưới ma)."

 

"... Thật nực ." Một ý nghĩ tưởng bắt đầu nảy .

 

Cậu cảm xúc hỏi: "Vậy, cử hành minh hôn với là ai?"

 

Là một c.h.ế.t ? Chắc là một cô gái nào đó trong vùng mất sớm chăng.

 

nhớ kỹ thì trong ký ức của dường như từng làng Mộc Hành các làng lân cận cô gái nào mất sớm cả.

 

Cậu căng thẳng đến mức mồ hôi lạnh chảy ròng ròng lưng, nhớ những sự kiện quái dị xảy dạo gần đây và cả những hành động kỳ quặc của ...

 

Cầu xin đừng là như đang nghĩ!

 

Mẹ Ân ánh mắt đổi liên tục của , môi mấp máy nhưng cuối cùng vẫn thành lời.

 

"Quả Quả..." Bà khẽ gọi tên .

 

"Là lừa thôi đúng ..."

 

Vẻ mặt của Ân cho câu trả lời rõ ràng nhất.

 

Người cử hành nghi thức minh hôn với Trần Lạc ba năm , chính là !

 

Loading...