Minh Hôn - 3

Cập nhật lúc: 2026-04-28 03:31:20
Lượt xem: 24

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Sáng hôm , Béo và Gầy ngủ một giấc ngon lành, tỉnh dậy thấy tinh thần sảng khoái.

 

Khi Ân Quả khỏi phòng, đúng lúc chạm mặt hai họ.

 

Gầy "ơ" một tiếng, thấy quầng thâm mờ mắt Ân Quả liền hỏi: "Đêm qua bắt trộm ?"

 

Lần Ân Quả mắng như khi mà lẳng lặng xuống lầu.

 

Béo và Gầy , đều thấy lạ.

 

Ba ăn sáng xong, Ân Quả : "Hôm nay tao dẫn hai mày dạo quanh làng."

 

Béo vô tư, vốn tò mò về nơi từ sớm: "Được, quyết định thế ."

 

Gầy nhạy cảm hơn, thấy hôm nay Ân Quả , khẽ liếc bạn với vẻ nghi ngờ.

 

Làng Mộc Hành lớn lớn, nhỏ nhỏ, nếu thực sự hết thì e là một ngày cũng đủ.

 

Béo thấy một căn nhà xây bằng bùn vàng, ngạc nhiên trợn mắt. Cậu lấy điện thoại chụp lia lịa, miệng ngừng xuýt xoa: "Cái nhà cổ đến mức nào nhỉ, thế mà vẫn đổ?"

 

Gầy bên cạnh thấy buồn : "Nhìn cái tiền đồ của mày kìa."

 

cũng lạ, ba suốt cả quãng đường mà hề bắt gặp bất kỳ ai trong làng, ngoại trừ vài tiếng ch.ó sủa, cả ngôi làng một chút .

 

"Ơ, chỗ là chỗ nào thế?" Béo đột nhiên thấy đằng xa một tấm biển gỗ xịt sơn đỏ chữ "CẤM" lớn.

 

Ân Quả theo, sắc mặt đổi tức thì.

 

"Đó là..." Mí mắt giật liên hồi.

 

"Chúng thôi." Ân Quả giục hai .

 

"Quả Quả, đó là chỗ nào?" Gầy hỏi.

 

Những ký ức phong ấn sâu trong lòng bắt đầu hiện về, cổ họng Ân Quả khô khốc, giọng khàn: "Đó là đập nước của làng..."

 

"Đập nước thì gì mà cấm." Béo phục.

 

Như sực nhớ điều gì, Béo khựng vài giây dè dặt hỏi: "Chẳng lẽ ở đó..."

 

Ân Quả cũng giấu giếm: "Nơi đó từng c.h.ế.t, dân làng thấy xui xẻo nên cấm ."

 

"Ra là ..." Béo ngẩn .

 

Ân Quả mím môi, đột ngột với họ: "Hai mày về ."

 

Béo vẫn phản ứng kịp: "Vừa mới ngoài mà?"

 

Giọng Ân Quả nặng nề: "Tao bảo hai mày về là về trường ."

 

"Có chuyện gì xảy ?" Ánh mắt Gầy sắc lẹm.

 

Ân Quả thở dài, họ: "Hình như tao thứ gì đó sạch sẽ ám ."

 

"Mày bảo là MA—!!" Béo hét toáng lên.

 

"Nhỏ tiếng thôi." Gầy đá một cái.

 

(Đề Cử Đam Mỹ Hay ưu tiên đăng truyện có view và cmt)

Ân Quả day day thái dương, lòng rối bời: "Nhớ lá bùa bình an mà Mộc Dương nhét túi tao ? Đêm qua tao thấy nó biến thành một đống tro ."

 

"...Chắc là hàng giả ." Béo nặn một câu như .

 

Ân Quả suy nghĩ một lúc, cuối cùng vẫn đem giấc mơ tàu kể cho họ .

 

Béo vẻ mặt thể tin nổi: "Mày bảo là một đàn ông?"

 

Ân Quả khẳng định: "Không lầm , đúng là giọng nam."

 

"Mày quen ?" Gầy bình tĩnh hỏi.

 

Ân Quả lắc đầu, giọng đó đặc trưng, nếu là quen chắc chắn sẽ ấn tượng.

 

"Nên tao mới bảo hai mày về . Dù vẻ khó tin, nhưng lá bùa đó vô cớ cháy thành tro chắc chắn lý do."

Cậu đảm bảo an cho Béo và Gầy.

 

Béo nhíu mày: "Anh em gặp chuyện thế , tụi tao thể bỏ !"

 

"Hay là chùa giải hạn, nhờ thầy làm phép xem."

 

Gầy lườm : "Mày ngốc , chỗ lấy chùa."

 

"Cũng đúng." Béo sực nhớ đây là vùng quê hẻo lánh.

 

"Quả Quả, mày còn nhớ ngôi mộ đó ở vị trí nào ?" Gầy hỏi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/minh-hon/3.html.]

 

"Đại khái là nhớ." Tuy đó chỉ là giấc mơ, nhưng cảm giác cứ như chính cơ thể trải qua, nỗi sợ hãi nổi da gà đó đến giờ vẫn còn vẹn nguyên.

 

"Hay là, chúng thám mộ ." Gầy đưa một ý kiến gây sốc.

Ân Quả và Béo kinh ngạc .

 

"Theo như mày , trong giấc mơ đêm qua, mày loanh quanh mấy vòng cuối cùng vẫn về ngôi mộ nơi mày tỉnh . Nếu thực sự ma ám mày, tám chín phần mười chính là chủ nhân ngôi mộ đó." Gầy bình tĩnh phân tích.

 

"Không ." Ân Quả thèm suy nghĩ từ chối ngay. 

Những chuyện nguy hiểm chừng thế nào, thể đưa hai họ theo.

 

Ân Quả giờ thấy hối hận vì kể chuyện cho họ, lẽ nên kéo họ cuộc.

 

Gầy nghiêm túc: "Quả Quả, nếu coi tụi em thì hãy tin tụi ."

 

Béo phụ họa: "Cả tao nữa."

 

Ân Quả cảm động suýt chút nữa thì đồng ý, nhưng vẫn kiên quyết: "Không ."

 

Gầy cũng nhượng bộ một bước: "Bọn tao về cũng , nhưng mày cũng cùng bọn tao."

 

Ân Quả còn cách nào khác. Thật lòng mà , kể từ khi thấy đến nơi đó đêm qua, trong lòng luôn một dự cảm bất an.

 

"Sắp tối , giờ ga chắc cũng mua vé tàu ." 

 

Gầy : "Quả Quả, xảy chuyện thì ngày mai mày đây nữa."

 

Béo gật đầu đồng ý: "Ngày mốt là Tết Trung Nguyên , nếu con ma đó thực sự ám mày, tụi mày bảo ngày hôm đó nó tìm đến..."

 

"Nói bậy bạ gì đấy." Gầy giẫm chân một cái.

 

Đến đêm, Ân Quả mơ.

 

Vẫn là bãi tha ma núi, vẫn là ngôi mộ sạch sẽ đó.

 

Không khí đêm nay còn đáng sợ hơn , bốn bề tĩnh lặng đến mức rõ cả tiếng thở của chính .

 

Ân Quả giờ đây dù thừa nhận ma ám thì cũng buộc thừa nhận .

 

Trái tim đập dữ dội như nhảy khỏi lồng ngực.

 

Lần lá bùa thứ hai, thì đàn ông đó sẽ làm gì ?

 

Ân Quả c.ắ.n chặt môi, một vệt m.á.u đỏ tươi rỉ .

 

Bên tai chợt vang lên một tiếng thở dài thườn thượt mơ hồ, như một làn gió biến mất.

 

Ân Quả chắc chắn lầm, đó là giọng của đàn ông đó!

 

Lúc , cơ thể cứng đờ như một tảng đá.

 

Cảm giác như ai đó ôm lấy , khống chế cử động. Ân Quả kinh hoàng nhận thể nhúc nhích .

 

Khí lạnh bao trùm lấy , cây bỗng đàn quạ bay toán loạn, phát tiếng kêu khản đặc chói tai.

 

Có thứ gì đó ướt át và lạnh lẽo phủ lên môi , trơn trượt, một chút ấm, l.i.ế.m sạch vệt m.á.u môi .

 

Cái... cái gì thế —!!

 

Ân Quả thấy gì, nhưng cảm nhận rõ ràng một đang ở ngay mặt, cao lớn và mang theo một luồng hàn khí áp bức đến cực điểm.

 

Sau khi vệt m.á.u môi l.i.ế.m sạch, thậm chí hét lên, nhưng mở miệng thì thứ gì đó thừa cơ xâm nhập, thô bạo quấy đảo trong miệng .

 

Ân Quả trợn tròn mắt, chỉ thể phát những tiếng "ư ư" vùng vẫy, giống như một con cừu non rơi bẫy đang phát những âm thanh kháng cự tuyệt vọng.

 

Một luồng khí lạnh dần dần từ bụng len lỏi lên khắp cơ thể, cảm giác rùng rợn đó khiến Ân Quả tự chủ mà run rẩy.

 

—Cái... cái đồ sắc quỷ !!

 

Nước bọt tự chủ mà tràn từ khóe miệng. Thứ đang chiếm đóng trong miệng rời , l.i.ế.m sạch chất lỏng bên môi từ từ di chuyển xuống cái cổ trắng ngần.

 

Cảm giác đau nhói truyền đến, thứ gì đó đang c.ắ.n xé, mút mát làn da , lúc hưng phấn còn phát tiếng thở dốc nặng nề, như thể đang cố gắng kìm nén một thứ gì đó sắp bùng nổ thể kiểm soát.

 

—Hắn thực sự đang gặm nhấm !

 

Ân Quả lập tức nổi giận.

 

Con ma đang làm gì ?! Hắn coi cổ là cổ vịt mà gặm đấy !?

 

Ngay khi định bùng nổ cơn giận, một luồng lạnh bất ngờ phả tai .

 

Cậu thấy giọng vang lên: "Nếu Quả Quả dám trốn, sẽ khiến em vĩnh viễn thể rời khỏi đây."

 

Một lời cảnh cáo đầy đe dọa.

 

Loading...