Đêm tối như mực, trời một ngôi , những tầng mây dày đặc che khuất vầng trăng. Gió nhẹ hiu hiu, thổi lá cây ngoài cửa sổ xào xạc.
Giữa đêm khuya, ký túc xá tĩnh lặng đến mức rõ tiếng kim rơi.
Ân Quả ngủ yên giấc, trán lấm tấm mồ hôi lạnh, đôi mày nhíu chặt như thể đang rơi một cơn ác mộng đáng sợ.
Trong mơ, vẫn đang ở trong căn nhà cũ của họ Trần tại làng Mộc Hành, vẫn là cỗ quan tài chế tác tinh xảo đó và vẫn mặc bộ hỷ phục đỏ rực của đêm hôm .
Tim Ân Quả đập thình thịch, nhận cổ tay của buộc một sợi dây đỏ trơn mịn, sợi dây nút thắt, thể tháo .
Cậu hít sâu hai , đột nhiên hiểu tình hình.
Ân Quả mím môi, ánh mắt tối sầm : "Ra , là ."
Tiếng dứt, một luồng khói đen bất ngờ tụ giữa trung, đó hóa thành một hình , chính là Trần Lạc.
Trần Lạc mặc bộ hồng y mà Ân Quả vốn đốt bỏ, gương mặt tinh tế còn vẻ yêu mị mê hoặc như mà chỉ còn vẻ tái nhợt, trông vô cùng yếu ớt.
"Quả Quả." Trần Lạc cong môi , đáy mắt lấp lánh sự chiều chuộng.
Ân Quả ngoảnh mặt : "Thế là ý gì?"
Trần Lạc nhướng mày: "Dĩ nhiên là để thành nốt chuyện gián đoạn tối hôm đó ."
Ân Quả nghiến răng: "Anh chẳng hứa với là sẽ tìm nữa !"
Trần Lạc rủ mắt, hàng mi dài để một bóng râm bọng mắt. Hắn tiến gần, bàn tay lạnh lẽo vuốt ve khuôn mặt trắng nõn của Ân Quả, u buồn : "Quả Quả ghét đến ?"
"Không ghét." Ân Quả giấu đôi bàn tay đang nắm chặt thành quyền ống tay áo: "Trần Lạc, đừng... khiến hối hận về quyết định đêm đó."
Trần Lạc nhếch môi: "Vậy em thích ?"
Ân Quả: "... Không thích."
(Đề Cử Đam Mỹ Hay ưu tiên đăng truyện có view và cmt)
"Nói dối." Trần Lạc khẽ , đáy mắt như tụ một khối mực đặc tan, đen ngòm như xoáy nước đáy kéo trong.
"Nếu Quả Quả thích , thì chẳng cố tình chọc tức để đau lòng mà rời ."
Dù Trần Lạc đang thương nặng, nhưng Ân Quả vẫn thể cảm nhận niềm vui sướng từ tận đáy lòng .
Trần Lạc : "Quả Quả mà đúng , tim của ở bên ."
Cho nên đêm đó cố tình hạ thủ, đ.â.m con d.a.o bên n.g.ự.c trái của , chỉ để khiến tuyệt vọng mà đoạn tuyệt ý nghĩ, đồng thời còn để qua mắt bọn Mộc Dương.
Ân Quả , dù đêm đó họ an rời khỏi làng, nhưng chỉ cần Trần Lạc còn sống, Mộc Dương và vị đại sư tuyệt đối sẽ dễ dàng bỏ qua cho . Dù họ tự hiểu rằng đ.á.n.h Trần Lạc, nhưng là thiên sư, trừ quỷ diệt ma là trách nhiệm, huống hồ Trần Lạc còn là lệ quỷ gián tiếp hại c.h.ế.t nhiều vô tội, càng thể để mặc ở nhân giới.
Ân Quả im lặng hồi lâu, hỏi: "Anh đưa đến nơi nào thế ?"
Trần Lạc cho : "Là mơ, cả hai chúng đều đang ở trong giấc mơ."
"Mơ?" Ân Quả nghi hoặc : "Mơ của ai?"
Trần Lạc nghiêng đầu , đầu ngón tay mơn trớn đầy ám đôi môi đỏ của , thì thầm: "Mơ của ai quan trọng, quan trọng là, ở trong mơ, chúng làm gì... cũng ."
Hắn cúi đầu xuống, thấy sắp hôn lên môi Ân Quả đến nơi, Ân Quả liền mạnh tay đẩy : "Thả !"
"Quả Quả." Trần Lạc khẽ, ánh mắt quỷ quyệt : "Tôi chẳng với em , nếu em g.i.ế.c , thì đừng hòng... thoát khỏi nữa."
Ân Quả thót tim, tức giận quát: "Rốt cuộc thế nào?!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/minh-hon/12.html.]
Trần Lạc: "Tôi chỉ ở bên Quả Quả thôi."
"Không đời nào, đồng ý !" Ân Quả kiên quyết, lộ rõ vẻ " dẹp cái ý định đó ".
Ánh mắt Trần Lạc khẽ động, đột nhiên : "Vậy nếu Quả Quả chịu ở bên đêm nay, , Trần Lạc sẽ bao giờ tìm đến em nữa."
Sắc mặt Ân Quả trầm xuống: "Ở bên? Ý là bắt lấy tiếp ? Nằm mơ !"
Con quỷ coi là gì? Trai bao chắc?!
Cậu hừ lạnh: "Bảo là g.i.ế.c sẽ tìm nữa, kết
quả nuốt lời."
Trần Lạc buồn : "Rốt cuộc em cũng g.i.ế.c c.h.ế.t , thừa nhận Quả Quả, em cảm giác với ."
"Nên thấy đắc ý lắm đúng ?" Lúc Ân Quả cũng chẳng còn cảm giác sợ hãi đàn ông mặt nữa, mặt ửng hồng, vì giận dữ vì Trần Lạc trúng tâm tư thầm kín mà bản thừa nhận.
"Quả Quả, chúng là vợ chồng." Trần Lạc khẳng định một sự thật.
Nhắc đến chuyện Ân Quả càng cáu: "Đùa chắc, thấy cặp nào hai đàn ông... , một đàn ông và một nam quỷ là vợ chồng bao giờ ?"
Trần Lạc , nheo đôi mắt dài hẹp : "Xưa nay thì chúng sẽ là những tiên phong."
Ân Quả tức đến bật : "Đi c.h.ế.t !" Cậu chẳng còn gì để với con quỷ cố chấp nữa.
Nói đoạn, nhấc chân dài định leo khỏi quan tài.
Trần Lạc bất ngờ áp sát, bàn tay lớn chộp mạnh lấy đùi khi thò ngoài, xoay một cái, đè nghiến Ân Quả trở trong quan tài.
Ân Quả kêu lên, đầu lỡ va thành gỗ cứng ngắc, đau đến mức thốt tiếng.
Trần Lạc xót xa đưa tay luồn gáy , nhẹ nhàng xoa chỗ đau: "Không đau."
Ân Quả trừng mắt , cố sức rút cái chân đang nắm chặt : "Buông !"
"Không buông." Tay Trần Lạc như gọng kìm thép, khóa chặt đùi Ân Quả , mặc cho vùng vẫy như con cá mắc cạn.
"C.h.ế.t tiệt..."
Trần Lạc đè lên hai bên bụng , khống chế nửa , đôi tay cũng bàn tay lớn của thô bạo ấn chặt đỉnh đầu. Ân Quả hiện tại ngoài cái miệng thì gần như phục tùng Trần Lạc, sức kháng cự.
Cậu mắng mỏ: "Lệ quỷ cái gì chứ! Rõ ràng là một tên nam sắc quỷ biến thái!"
Trần Lạc khẽ, thuận theo lời mà hề phản bác: "Phải, bộ dạng của , chỉ dành riêng cho một Quả Quả."
"Đáng ghét!" Ân Quả như con tằm ngừng vặn vẹo : "Anh định cưỡng ép ? Đừng đùa!"
"Đó là một ý kiến đấy." Trần Lạc tà mị, giữ chặt cái đầu đang quậy phá của Ân Quả, đôi mắt đang thẹn quá hóa giận của , dịu dàng rót tai: "Quả Quả, đêm nay em cả một đêm dài, em hét thế nào cũng ."
Nói xong, bất ngờ cúi đầu, khóa chặt đôi môi đỏ của trai , nuốt ngược những lời mắng c.h.ử.i định thốt trong.
Ân Quả trợn tròn mắt, cảm nhận đầu lưỡi của đàn ông nhân lúc mở miệng chuyện mà thừa cơ xông , bắt đầu càn quét trong khoang miệng, ngừng quấy phá, khiến thể tin nổi.
"Ưm..." Cậu rên rỉ, vùng vẫy vô vọng.
Trong mắt Trần Lạc hiện lên ý thỏa mãn: "Quả Quả, đêm nay... em là của .”