Mèo Con Sợ Xã Hội Chỉnh Đốn Cả Nhà Đại Lão - Chương 69
Cập nhật lúc: 2026-04-05 11:09:15
Lượt xem: 7
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Điểm đến thứ hai trong hành trình của Ôn Diệu Nhiên và Đoạn Tri Ảnh là Iceland, đây cũng sẽ là nơi họ hưởng tuần trăng mật hôn lễ.
Sau khi trải qua những ngày tháng an nhàn trong thành phố, đến Iceland thể ngắm cực quang, Đoạn Tri Ảnh đưa Ôn Diệu Nhiên đến nhà nghỉ bằng gỗ cánh đồng tuyết đặt .
Ánh mặt trời ở Iceland giống như bột bạc, tôn lên vẻ lấp lánh của vùng đất tuyết, ba giờ chiều chân trời nhuốm màu tím nhạt. Ôn Diệu Nhiên đeo đôi găng tay lông xù, nắm c.h.ặ.t t.a.y Đoạn Tri Ảnh, quấn chặt chiếc khăn quàng cổ lông dê màu xám trắng, cho đến khi rõ con vật nhỏ bên bậc thang gỗ của căn nhà gỗ t.h.ả.m cỏ ở đích đến, mới kéo dừng bước.
Một chú cáo Bắc Cực con đang cuộn tròn ở đó, chiếc đuôi xù dính những viên tuyết tan, đôi mắt đen nhánh rụt rè về phía họ.
Ôn Diệu Nhiên tùy tiện qua, chỉ thầm ngước mắt khuôn mặt nghiêng của mặt.
Cậu chỉ thấy, Đoạn Tri Ảnh, vốn tỏ lạnh nhạt với động vật nhỏ, lúc cuối cùng cũng thể bình thản bày tỏ vẻ đồng cảm.
Không còn vì thương hại mà cảm xúc d.a.o động, mà cảm thấy khó thở, khó chịu.
“Nó thương .” Đoạn Tri Ảnh quan sát thấy những vảy m.á.u đông chân của chú cáo Bắc Cực con, thấy chóp mũi ươn ướt của tiểu gia hỏa, khó để liên tưởng đến Diệu Diệu lúc bệnh.
Cũng như , yếu ớt đáng thương, làm đau lòng.
Vừa lúc , cửa gỗ của nhà nghỉ kẽo kẹt mở , một đàn ông trung niên tóc vàng mắt xanh thuộc chủng tộc châu Âu bước , ông là chủ nhà nghỉ, hình cao lớn cường tráng, cực kỳ giống những sống cánh đồng tuyết thường thấy trong phim hoạt hình Bắc Âu.
“Halló!” Ông chủ chào họ, lời giống từ “Hello” trong tiếng Anh.
Đoạn Tri Ảnh tìm hiểu , hẳn là học một ít tiếng Iceland, tiến lên chủ động đáp lời ông chủ, vài câu, ông chủ liền chuyển sang tiếng Anh, tự xưng là Victor.
Địa phương dù cũng phát triển du lịch, Victor ít nhiều cũng nắm vững tiếng Anh tương đối thông dụng, tuy rằng lắp bắp, hợp với Ôn Diệu Nhiên, mà vốn khẩu ngữ cũng mấy lưu loát, hai bạn khác quốc tịch gặp muộn màng.
“Không thể cho nó nhà ? Nó vẻ lạnh lắm.” Ôn Diệu Nhiên xót xa cho chú cáo con.
Victor lắc đầu, “Chú cáo con lạc đường thương, nếu dính quá nhiều , đồng loại nhận mùi của nó, nó sẽ thể về nhà . Đừng xem thường chúng, lịch sử chúng thống trị vùng đất chắc ngắn hơn chúng , chút gió sương mà chịu nổi, nó còn làm sinh tồn mảnh đất hoang vu ?”
Thấy hai vị khách phương Đông tuy hiểu rõ, nhưng vẫn chút nỡ, Victor đưa chiếc bát trong tay lên, bên trong đựng đầy non nửa bát thịt băm nhuyễn, “Đây là thịt cá voi, thể cho nó ăn.”
Cuối cùng cũng thể làm chút gì đó cho tiểu gia hỏa đáng thương, vẻ mặt ảm đạm của Ôn Diệu Nhiên lập tức sáng bừng lên. Cậu bưng chiếc bát nhỏ qua, xúc một muỗng thịt băm, đặt đến bên miệng chú cáo con.
Chú cáo con cảnh giác hồi lâu, xác nhận ác ý, mới cẩn thận tiến gần, ngửi ngửi thịt băm, như sợ c.ắ.n mà rụt , đấu trí đấu dũng với khí nửa ngày, mới cuối cùng rướn lên, l.i.ế.m một ngụm.
Bị mùi thịt kích thích đến mắt sáng rực, tiểu gia hỏa cuối cùng còn thời gian để cảnh giác nữa, vùi đầu ngấu nghiến.
Ôn Diệu Nhiên một hồi bật , thấy Đoạn Tri Ảnh đang xổm bên cạnh , liền đưa chiếc bát qua, “Anh cũng cho nó ăn thử xem?”
Đoạn Tri Ảnh do dự một thoáng, vẫn nhận lấy chiếc bát.
Anh đây từng một thất bại khi tiếp xúc với động vật nhỏ, là trong những ngày đầu nuôi Diệu Diệu, ở lầu công ty thấy một con mèo hoang, thư ký chuẩn sẵn giăm bông, vẫn thể tự tay cho nó ăn, nhờ thư ký làm.
Hôm nay, một nữa đối mặt với sinh linh nhỏ bé yếu ớt, Đoạn Tri Ảnh hề do dự, bởi vì rõ, Ôn Diệu Nhiên ở bên cạnh, sẽ thất bại nữa.
Quả nhiên, chú cáo con ăn xong muỗng đó chép miệng thòm thèm về phía hai , Đoạn Tri Ảnh chủ động xúc thêm một muỗng nữa, cho chú cáo con ăn.
Một muỗng một muỗng, chú cáo con ăn uống no nê.
Cuối cùng cũng ăn no, chú cáo con mật dụi dụi phần áo khoác của Đoạn Tri Ảnh.
Ôn Diệu Nhiên chỉ thấy, gương mặt vốn thường dễ vẻ lạnh lùng của Đoạn Tri Ảnh, lúc ánh sáng trắng ngần của cánh đồng tuyết chiếu rọi, trở nên thánh thiện và dịu dàng, giống như một vị thánh phụ nhân từ.
Đoạn Tri Ảnh về phía chú cáo con, vẻ mặt thưởng thức hẳn là cảm thấy chú cáo con đáng yêu.
Ôn Diệu Nhiên Đoạn Tri Ảnh, cảm thấy vẻ “thánh thiện” của mắt khiến xa cách, ngược làm cho lòng ngứa ngáy khó chịu.
Cậu chủ động rướn tới, hôn lên má Đoạn Tri Ảnh một cái.
Đoạn Tri Ảnh hôn đến kinh ngạc một thoáng, đầu , “Ừm?”
“Không gì.” Ôn Diệu Nhiên , “Em cũng thấy đáng yêu.”
Nghe , Đoạn Tri Ảnh cũng thắc mắc về chữ “cũng” , chỉ mỉm đáp .
Victor nhiệt tình chủ động chia sẻ loại rượu đen t.ử thần do chính tay ông ủ, làm từ nước tan băng, mang đậm nét đặc trưng của địa phương, mở chai là mùi xăng nồng nặc.
Ôn Diệu Nhiên đối diện quầy bar, ngửi thấy mùi , khỏi nhíu mày.
Thấy phản ứng của , Victor ha hả, giải thích: “Đây là rượu lên men từ khoai tây và rau thơm, thêm thảo dược, độ cồn cao, bình thường dễ say, trẻ vị thành niên càng uống.”
Ôn Diệu Nhiên là hương vị độc đáo của địa phương, liền chủ động đưa tay lấy, Victor cầm chai rượu né tránh.
Victor nhấn mạnh lặp : “Trẻ vị thành niên đụng .”
Ôn Diệu Nhiên gấp đến nỗi lập tức rút hộ chiếu , “Tôi vị thành niên!”
Xem qua hộ chiếu, Victor lớn sảng khoái, lúc mới nhường chai rượu đó, giải thích:
Người phương Đông vốn gương mặt trông trẻ hơn phương Tây, Ôn Diệu Nhiên càng là điển hình trong đó, mắt to mặt nhỏ trông non nớt, Victor quen gương mặt phương Đông nên hiểu lầm cũng bình thường.
Ngược , Đoạn Tri Ảnh thấy Ôn Diệu Nhiên lấy rượu, mấy yên tâm, “Em chắc chắn uống ?”
“Em chỉ uống một chút thôi.” Ôn Diệu Nhiên sức chống cự với việc thử những trải nghiệm mới mẻ.
“ mà tửu lượng của em…”
Không thể là một ly gục.
Chỉ thể là chạm gục.
Nếu như , gã suýt chai rượu đập trúng, dính rượu từ lúc là mèo đầu biến thành , cũng sẽ choáng váng nhanh đến .
Ôn Diệu Nhiên dùng ngón cái và ngón trỏ tạo cách, ước lượng một khe hẹp, cố tình nhấn mạnh, “Chỉ uống một chút như thôi”.
Đương nhiên, cũng chỉ thể uống một chút như , dù tửu lượng của Ôn Diệu Nhiên cũng chỉ một chút như .
Chuyện Ôn Diệu Nhiên tửu lượng kém, Đoạn Tri Ảnh sớm .
Lúc đó, Đoạn Tri Ảnh vẫn còn là học sinh trung học đầu tiên mua rượu về nhà, Ôn Diệu Nhiên chặn .
Ôn Diệu Nhiên lấy cớ vị thành niên uống rượu, tịch thu những chai rượu đó, Đoạn Tri Ảnh lừa uống vài ngụm.
Đó là đầu tiên hai uống rượu, cũng đều là đầu tiên đối phương thấy dáng vẻ say xỉn.
Đoạn Tri Ảnh phản ứng gì đặc biệt, thậm chí còn đỏ mặt, ngược Ôn Diệu Nhiên lập tức mơ màng ngủ .
Không vì độ cồn thấp , Ôn Diệu Nhiên chỉ buồn ngủ nhanh, thỉnh thoảng vài lời say, gần như say đến mức quậy phá, nhưng ngày hôm đau đầu chịu nổi, lệnh cấm Đoạn Tri Ảnh uống rượu.
Chính đau đầu, bắt Đoạn Tri Ảnh uống rượu.
Tuy rằng bá đạo vô lý, nhưng Đoạn Tri Ảnh cũng hiểu tuân thủ giao ước, từ đó về gần như uống rượu nữa, đầu tiên uống rượu cùng cha , còn “xin phép” đồng ý.
Trước mắt Ôn Diệu Nhiên nũng nịu quấn lấy cánh tay Đoạn Tri Ảnh, nhất quyết đòi uống một chút, Đoạn Tri Ảnh lay chuyển , đành đồng ý.
Đoạn Tri Ảnh trơ mắt Ôn Diệu Nhiên rót đầy một ly chiếc cốc gỗ, đợi bọt khí tan , khẽ nhấp một ngụm.
“Vị gì thế?” Đoạn Tri Ảnh hỏi.
Ôn Diệu Nhiên chép chép miệng, “Giống như bánh mì dẻo ngâm trong xăng…” Cậu chép miệng, nếm chút vị mới, “ mà hậu vị cũng khá đậm đà.”
Khi đến từ “đậm đà”, giọng Ôn Diệu Nhiên chút líu nhíu.
Đoạn Tri Ảnh chọc , nhẹ giọng hỏi: “Đậm đà là vị gì?”
“Chính là…” Ánh mắt Ôn Diệu Nhiên bắt đầu mơ màng, tháo chiếc khăn quàng cổ xuống, kéo cổ áo xuống, chỉ một vết hôn xương quai xanh của , “Vị .”
“Ai.”
Hành vi hề để ý đến việc kéo cổ áo lộ xương quai xanh mặt ngoài của yêu, lập tức khiến Đoạn Tri Ảnh cảnh giác, khẽ gọi một tiếng, vội vàng đưa tay che , đó quấn chiếc khăn quàng cổ trở cổ Ôn Diệu Nhiên, quấn kín mít.
Ôn Diệu Nhiên mặc cho nghịch ngợm, ngoan ngoãn như một con búp bê Tây.
Được quấn xong khăn quàng cổ, Ôn Diệu Nhiên nhắm mắt , ngả về phía , trực tiếp úp mặt vai Đoạn Tri Ảnh ngủ .
Đoạn Tri Ảnh thở dài, cứ thế ôm lấy Ôn Diệu Nhiên, vỗ nhẹ lưng yêu dỗ ngủ.
Cạch ——
Thấy cảnh , Victor đẩy chiếc cốc gỗ mà Ôn Diệu Nhiên chỉ nhấp một ngụm, đến mặt Đoạn Tri Ảnh, thử :
“Cho nên, hai quả nhiên là…”
“Đã kết hôn.” Đoạn Tri Ảnh thản nhiên đưa ngón tay lên, để lộ chiếc nhẫn trơn ngón áp út.
“Chàng trai đeo găng tay…” Victor sửa miệng, “Vị quý ông . Cho nên thấy nhẫn của , cứ tưởng là em trai . Dù một quốc gia cũng nghi lễ hôn lên má.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/meo-con-so-xa-hoi-chinh-don-ca-nha-dai-lao/chuong-69.html.]
“Hai chúng trông giống ?” Đoạn Tri Ảnh kinh ngạc. Ở trong nước từng ai như .
“Có thể là giống?” Victor , “Khả năng phân biệt gương mặt phương Đông của kém, trừ phi hai trông cực kỳ khác , ví dụ một béo một gầy. Hai đều , thì đều na ná , cho nên mới thấy giống.”
Trọng điểm là giống, mà là .
Đoạn Tri Ảnh khẽ, chấp nhận lời khen , “Cảm ơn.”
Victor giơ ly rượu của lên hiệu cụng ly.
Đoạn Tri Ảnh đây thói quen uống rượu, t.a.i n.ạ.n bảy năm càng như , sợ sa sự tê liệt và ảo giác của cồn. Chính uống một , càng đến việc uống cùng lạ, lâu thiết lập mối quan hệ xã giao mới nào.
gần đây, nhiều chuyện đổi.
Bao gồm cả lúc , đối với lời mời của Victor, Đoạn Tri Ảnh hề cảm thấy khó chịu.
Anh nâng ly rượu, cụng ly với đối phương, hai đàn ông trưởng thành vui vẻ uống cạn ly rượu.
“Hai ngọt ngào, hứng thú kể chuyện tình yêu của ?” Victor dùng rượu đổi lấy câu chuyện.
Iceland cũng hôn nhân đồng giới, Victor, một chủ nhà nghỉ từng trải, càng bao dung với điều , liền tò mò khơi gợi chủ đề.
Đoạn Tri Ảnh vốn tưởng sẽ sẵn lòng mở lòng.
Thật bất ngờ, thấy chủ đề của Victor, nội tâm ngọ nguậy.
Người thậm chí thể đồng cảm với chính trong quá khứ, Đoạn Tri Ảnh lúc , đột nhiên hiểu cha của Tiểu Khải hôm đó khoe khoang về con trai , cái ham hết ngớt đó từ mà .
Nghĩ đến Ôn Diệu Nhiên, nghĩ đến từng khoảnh khắc ngọt ngào với Ôn Diệu Nhiên, nội tâm cũng lấp đầy, đầy đến mức tràn ngoài.
“Hy vọng ông thấy phiền.”
Khi Victor rót đầy ly rượu, Đoạn Tri Ảnh nâng ly hiệu.
Nghe , Victor :
“Cầu còn .”
Đoạn Tri Ảnh cho Victor một bài học sâu sắc:
Đừng xem thường một đàn ông đang yêu, dù vẻ ít .
Cuối cùng là Victor chịu nổi , mệt đến nỗi cứ xua tay, đề nghị ngày mai chuyện.
Hai bên tan cuộc, Đoạn Tri Ảnh ôm Ôn Diệu Nhiên trở về phòng ngủ trong nhà gỗ.
Bị đặt lên giường, cởi quần áo lau tay chân, Ôn Diệu Nhiên mơ mơ màng màng tỉnh , mở mắt bên cạnh một cái, cơ thể cởi đến chỉ còn quần lót, đó bĩu môi nức nở:
“Anh làm gì… cởi quần áo của em…”
Ôn Diệu Nhiên giãy giụa, Đoạn Tri Ảnh giữ lấy tay chân dỗ dành, “Chỉ là giúp em lau thôi, làm gì cả.”
“Làm gì mà làm!” Ôn Diệu Nhiên vòng tay che ngực, giọng líu nhíu lẩm bẩm, “Em chồng …”
Chồng.
Đây là đầu tiên Đoạn Tri Ảnh thấy Ôn Diệu Nhiên gọi như .
Cách xưng hô làm cho đàn ông đang cố gắng duy trì tâm trạng trong sáng, một sợi dây nào đó trong lòng bỗng nhiên đứt phựt.
Đoạn Tri Ảnh ngước mắt đang trần trụi mặt, ánh mắt trầm xuống, “Em gọi là gì?”
“Đồ lưu manh!” Ôn Diệu Nhiên mềm nhũn mắng , “Ai gọi … Em , em chồng …”
“Chồng em là ai?” Khóe miệng Đoạn Tri Ảnh nhịn mà nhếch lên.
“Là…” Ôn Diệu Nhiên một tay che ngực, một tay lay lay tay bên cạnh, “Là Đoạn Tri Ảnh…”
“Vậy là ai?” Đoạn Tri Ảnh hỏi.
“Em mặc kệ là ai!” Ôn Diệu Nhiên tỏ hung dữ một cách vô hại, đầu lưỡi cồn làm cho tê liệt nên chậm chạp, phát âm líu nhíu như đang làm nũng, “Em cảnh cáo nha, chồng em lợi hại lắm, dám bắt nạt em, sẽ…”
“Sẽ thế nào?” Đoạn Tri Ảnh cúi xuống.
Bị thở nóng hổi ngày càng nặng nề của đàn ông bao bọc, Ôn Diệu Nhiên căng thẳng run lên, nức nở đưa tay chống đẩy n.g.ự.c hai cái, gần như chút lực nào:
“Anh đừng… Ư… Chồng em sẽ, sẽ đ.á.n.h !”
“Chỉ là đ.á.n.h thôi ?” Đoạn Tri Ảnh cúi xuống, ghé tai , giọng khàn khàn như những chiếc răng cá mập, c.ắ.n đến nỗi Ôn Diệu Nhiên run rẩy ngừng.
“Anh sẽ… Ưm ư… G.i.ế.c c.h.ế.t !”
Giọng Ôn Diệu Nhiên càng thêm đáng thương, chọc đến đàn ông vốn luôn kiềm chế, thương xót , chút khó thể kìm nén. Hơn nữa, độ cồn cao đêm nay thiêu đốt lý trí của con , Đoạn Tri Ảnh vốn định trong sạch lau cho yêu, chút lý trí còn sót một tiếng “chồng” của Ôn Diệu Nhiên gọi tan.
Giờ phút Đoạn Tri Ảnh khác gì một con mãnh thú mất lý trí, chỉ còn ham chiếm hữu nồng đậm.
“Cưng ơi, c.h.ế.t cũng đáng.”
Mãnh thú khi xé xác con mồi ăn bụng, còn đang thưởng thức cuối.
Chú ma men nhỏ liền gã lưu manh đang trêu chọc , khóe mắt lập tức tràn những giọt nước mắt long lanh, thút tha thút thít :
“Anh bắt nạt em, bắt nạt em… Hu hu hu… Xin …”
“Tại cho bắt nạt? Chồng em bây giờ chẳng , sẽ .”
“Không … Anh thông minh, sẽ …”
“Anh bắt nạt em thì ?”
“Em bắt nạt, sẽ vui… Anh thấy em vui, sẽ…” Chú ma men nhỏ nghĩ đến những lời sắp , càng lúc càng ngừng , “Anh sẽ buồn…”
Diễn biến bất ngờ, làm cho tòa lâu đài lý trí sụp đổ ầm ầm của Đoạn Tri Ảnh xây dựng .
Anh xót xa hôn lên cổ Ôn Diệu Nhiên, nhẹ giọng dỗ dành: “Bảo bối, mở mắt , xem là ai?”
Ôn Diệu Nhiên vẫn đẩy , nhắm mắt , “Anh là đồ lưu manh! Anh bắt nạt em! Em !”
“Em , cưng . Em .”
Đoạn Tri Ảnh đủ lời ngon tiếng ngọt, đủ cách gọi mật, mới đổi lấy việc Ôn Diệu Nhiên tình nguyện mở mắt.
Chú ma men nhỏ cố hết sức mở to đôi mắt, khó khăn nhận đôi lông mày rậm và đôi mắt sáng của mặt, mới yên tâm hít một , chui lòng , càng to hơn:
“Chồng ơi! Anh là chồng! Vừa , bắt nạt em…”
“Không ai khác.” Đoạn Tri Ảnh giải thích, “Vừa cũng là .”
“Không ai bắt nạt em ?”
“Ừm. Là , tất cả đều là .”
“Thật ?”
“Anh thề. Anh sẽ để bất kỳ ai bắt nạt em.”
Cùng với lời thề của yêu, ánh sáng cực quang đột nhiên bùng lên ở chân trời.
“Bảo bối, xem kìa, là cực quang.”
Ôn Diệu Nhiên say đến choáng váng cuối cùng vẫn nhờ lời nhắc nhở của yêu, bỏ lỡ cảnh sắc mong đợi của chuyến .
Cậu ngây ngô, ôm chặt cổ Đoạn Tri Ảnh, dâng lên môi lưỡi cho yêu.
Ngoài cửa sổ là bầu trời cực quang và mặt đất tuyết trắng, trong cửa sổ cũng là như thế.
Bức tường căn phòng nhỏ nhuộm sáng bởi sắc xanh ngọc bích rực rỡ lung linh, chiếc giường phủ tuyết trắng đầu tiên ửng hồng, đó dần dần tan chảy thành chất lỏng.
Tiếng rên rỉ quấn quýt của yêu, ẩn tiếng gió tuyết đêm, tùy ý lan tỏa.
Đêm qua tuyết mới rơi, những vết bánh xe và dấu chân từng lăn đầy cánh đồng hoang, một màu trắng xóa bao phủ, chỉ còn vài chuỗi dấu chân như hoa mai, dấu chân to dẫn theo dấu chân nhỏ.
Ôn Diệu Nhiên và Đoạn Tri Ảnh phát hiện, chú cáo nhỏ bên phòng còn nữa, hẳn là trận tuyết, nhà đón .
Hai ăn ý , mỉm .
Nó và nó cùng tiến về phía sự tái sinh đại nạn.
Anh và cũng .