Mèo Con Sợ Xã Hội Chỉnh Đốn Cả Nhà Đại Lão - Chương 51

Cập nhật lúc: 2026-04-05 10:59:07
Lượt xem: 9

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Trên màn hình máy tính, những đường cong mô phỏng tia chớp của đêm mưa bão vẫn còn nhấp nháy.

Góc bên trái màn hình phản chiếu một điểm sáng bất thường, Đoạn Lễ Nhan liếc , ngẩn , dừng ngón tay đang gõ bàn phím, đầu theo hướng phản quang, đối diện với chiếc camera độ nét cao phía .

Camera thông minh nhận diện hình , ống kính khẽ xoay theo chuyển động, giống như đang đối diện với đứa trẻ, điều chỉnh tiêu cự, phát tiếng động nhỏ.

Đứa trẻ vẫn im lặng, chấp nhận kết quả camera chăm chú, bình tĩnh đầu , tiếp tục gõ bàn phím, biến câu chuyện của thành một đoạn hoạt hình đơn giản, trình chiếu cho mèo con xem.

Đồng thời, cũng trình chiếu cho xem phía màn hình.

Chiếc camera siêu thanh vẫn đang khẽ xoay.

Kết cấu tinh xảo bên trong ống kính trong suốt, cực kỳ giống đồng t.ử của con .

Vầng sáng trắng chiếu lên nắp ống kính, giống như những giọt nước mắt ngấn khóe mắt phụ nữ phía màn hình.

Lê Đại, đang chăm chú màn hình giám sát, vẫn kìm mà đưa tay lên che miệng.

Đầu ngón tay bà dùng sức quá mức, siết chặt má, nhưng vẫn thể kìm nén tiếng nức nở trở trong.

thấy tiếng nức nở run rẩy của chính , cảm giác tầm mắt mặt mơ hồ và chao đảo.

Bà cuối cùng cũng nhịn nữa, cúi đầu xuống, mặc cho nước mắt lăn dài, mặc cho thành tiếng.

“Mẹ…”

thấy giọng của con trai thứ hai vang lên bên tai, bà cảm nhận bàn tay an ủi của con trai cả đặt lên vai, bà phát hiện đỉnh đầu lòng bàn tay của chồng đang nhẹ nhàng vuốt ve.

tất cả những sự an ủi , chỉ khiến bà càng thêm đau lòng.

Lúc bà khổ sở, ngay lập tức nhà yêu thương của đưa phản hồi.

Vậy còn Đoạn Lễ Nhan thì ?

Khi Đoạn Lễ Nhan mong đợi những điều đó, ai thể cho

Một đứa trẻ, một đứa trẻ nhỏ bé như , sẽ mất mát đến nhường nào?

Biết tin Đoạn Lễ Nhan đòi bỏ học về nhà, Lê Đại ở đoàn phim chủ động đề nghị về nhà, Đoạn Nam Tầm kiên quyết bảo bà tiếp tục phim, những việc trong nhà ông thể xử lý .

yên tâm, bao nhiêu năm nay chuyện của bọn trẻ bề ngoài đều do bà xử lý, Đoạn Nam Tầm tuy ở lưng hỏi han và hỗ trợ, nhưng khi thực hiện cụ thể các chi tiết, vẫn thể giao phó.

Hai giằng co dứt, cuối cùng vẫn là Lê Đại nhượng bộ , chủ động dặn dò: Tuy vẻ là Đoạn Lễ Nhan tùy hứng học, nhưng sự thật chắc như , tìm hiểu kỹ biểu hiện của đứa trẻ, trách cứ nó.

Đoạn Nam Tầm lọt tai, ngay trong ngày liền báo cáo với bà, xử lý thỏa.

mấy họ Đoạn trong nhà đều “ bệnh” chịu mở miệng”, Lê Đại vẫn thương lượng với đạo diễn, những cảnh sắp tới, xin nghỉ vài ngày chạy về nhà.

Về đến nhà, Lê Đại mới , Đoạn Lễ Nhan gần đây đặc biệt, đặc biệt thiết với mèo con.

Công lực của chú mèo ma mị đó, bà sớm lĩnh giáo, đối với điều cũng hề bất ngờ.

Khi bà mèo con thậm chí còn trở thành phiên dịch viên cho đứa trẻ và lớn giao tiếp, bà cũng bất ngờ.

bà cũng chứng kiến những điều kỳ diệu mà mèo con mang đến cho hai đứa con trai lớn của .

Điều khiến bà bất ngờ chính là, lời bổ sung tiếp theo của Đoạn Thư Dật:

“Em út chủ động cho Diệu Diệu xem những bí mật trong máy tính của nó. Con thỉnh thoảng màn hình giám sát xem qua vài đoạn, những cái đó, chút giống nhật ký…”

Lê Đại con trai út của thiên phú lập trình, nhưng ghi những cảm xúc của trong máy tính.

Lê Đại con trai út của chứng mất ngôn ngữ do tâm lý, nó sẽ phản kháng bỏ chạy khi đối mặt với nhiều chuyên gia tư vấn hoặc giáo viên mầm non đặc biệt, nhưng nó sẽ tin tưởng một con mèo con đến mức, thẳng thắn chia sẻ bộ tâm sự của .

Nếu hôm nay ở đây xem đoạn giám sát tương tác giữa nó và mèo con…

Lê Đại cũng sẽ , căn bệnh tâm lý của con trẻ, chính là bà, chính là họ, chính là nhà.

Điều càng làm bà đau lòng hơn là, những trải nghiệm , đứa trẻ đều hề .

Người thường trẻ con bốn năm tuổi căn bản khái niệm hiểu chuyện và hy sinh bản

Vậy thì, Đoạn Lễ Nhan làm thể hiểu chuyện đến ? Nó dựa cái gì mà tự động lĩnh ngộ sự hy sinh bản ?

Lê Đại tự giễu: Mình và Đoạn Nam Tầm còn nghĩ, làm cha dung túng con cái nhất, dù chiều hư bọn nhỏ thành kẻ ăn chơi trác táng cũng .

rốt cuộc chúng giáo d.ụ.c con cái như thế nào?

Làm thể nuôi dạy ba đứa trẻ tự làm khổ đến mức tình nguyện sinh bệnh như ?

“Chúng đều bận rộn với những bài tập cá nhân thành, dù là sự nghiệp sức khỏe thể chất tinh thần, chúng đều quá bận. Mà Nhan Nhan quá hiểu chuyện, từng tùy hứng bao giờ… Chính sự sơ suất chung của chúng khiến nó sinh bệnh. Cũng may, thứ vẫn còn kịp.”

Lê Đại rưng rưng ngẩng đầu, quanh những yêu trong nhà:

“Mọi đều tự chăm sóc cho bản ? Chúng nên chăm sóc cho bạn nhỏ thôi.”

Đoạn Tri Ảnh quả thực nhân tính.

Sáng sớm hôm nay, lôi khỏi chiếc chăn ấm áp, Diệu Diệu thầm căm phẫn nghĩ .

Hôm qua nó ở cùng Đoạn Lễ Nhan cả ngày, xem bạn nhỏ tự tay lập trình kể bộ quá trình trải nghiệm, mèo con đều cho đủ giá trị cảm xúc. Đến nỗi buổi tối nó Đoạn Tri Ảnh đón thì ngủ gục ngay, ngày hôm dậy , mèo vẫn dậy.

Nếu nào đó thể chút do dự tốc chăn rời giường mùa đông, hề ngủ nướng, đó làm gì cũng thể thành công.

Đoạn Tri Ảnh chính là như .

Diệu Diệu, chú mèo con đang lơ mơ đặt lên bàn ăn ở tầng một, đ.á.n.h giá như .

Điều chẳng liên quan gì đến việc trong nhà máy sưởi nhiệt độ , mùa đông + sáng sớm + chăn ấm chính là những chiêu chí mạng mà nhân tính thể chống đỡ nổi!

Đối với mèo nhân tính cũng !

“Anh sẽ mang em làm , đoán em còn chơi với Lễ Nhan.”

“Ưm ưm…”

Diệu Diệu, chú mèo con đang ngủ say như c.h.ế.t, lim dim mắt, thấy Đoạn Tri Ảnh bên bàn ăn với như , nó khó khăn mở một mắt, thấy Đoạn Tri Ảnh đưa một ngón trỏ gần, mu bàn tay khẽ gãi tai nó.

Diệu Diệu giật giật tai, tiếp tục nhắm mắt, vẻ “Trẫm , bãi triều ” cao ngạo.

“Anh , em tạm biệt ?”

Ngô, Đoạn Tri Ảnh lớn trưởng thành , học cách độc lập, cần quá dính mèo…

Diệu Diệu thầm nghĩ , lười biếng đến mức mí mắt cũng thèm nhấc lên, tiếp tục bò ngủ.

“Xem em kìa, mới nới cũ.”

Ngô ngô ngô, vu khống, đều là vu khống! Em trai và ba đều là khách qua đường trong cuộc đời mèo méo, chỉ mới là…

“Chụt.”

Một tiếng hôn môi nhẹ nhàng vang lên bên tai Diệu Diệu, nó cảm giác trán hai mảnh mềm mại ấm áp chạm .

Diệu Diệu mở to mắt, bất thình lình thấy Đoạn Tri Ảnh ở cách cực gần từ từ lùi , bóng đổ nó cũng theo đó mà thu .

Vừa xảy … cái gì…

Diệu Diệu chỉ thấy khóe miệng Đoạn Tri Ảnh nhếch lên một chút xảo quyệt, xác nhận phỏng đoán của mèo con.

Diệu Diệu bỗng nhiên tỉnh như sáo, giật dậy.

Mèo con hôn một cái như , ánh mắt đều trong veo trở .

Mà kẻ hôn trộm mèo con thì mãn nguyện bỏ .

Làm gì mà xin phép dám hôn trộm mèo con!

Đừng tưởng mèo con thì thể từ chối, mèo con sẽ meo meo meo để tỏ thái độ phản đối đấy nhé!

Viện trợ pháp lý! Mèo con cần viện trợ pháp lý!

Nếu bạn nhỏ Đoạn Lễ Nhan cộp cộp cộp chạy phòng ăn, chủ động vẫy tay chào Diệu Diệu, một chú mèo con nào đó vẫn còn đang một dỗi hờn vì cái hôn .

Diệu Diệu hồn, chỉ thấy sắc mặt bạn nhỏ hôm nay cũng hồng hào hơn hôm qua nhiều, đứa trẻ mím môi với mèo con, nụ ngày càng thuần thục, cũng ngày càng xuất phát từ nội tâm.

Tay vịn thành ghế, nhấc đầu gối dịch mông, tự leo lên ghế, quỳ gối, đầu gối di chuyển đến mép bàn ăn, đó hai tay đặt lên mặt bàn, hai tay vỗ mặt bàn, mắt sáng long lanh, mong chờ mèo con.

Diệu Diệu cũng lập tức bò gần, giơ móng vuốt lên, nó thấy đứa trẻ lập tức lật ngửa lòng bàn tay, liền đặt cả hai móng vuốt lòng bàn tay đứa trẻ.

Những ngón tay ngắn ngủn của đứa trẻ khép , giống như những cánh hoa non nớt giữ chặt móng vuốt mèo con.

Vẻ mặt Đoạn Lễ Nhan ánh mắt đồng loạt thắp sáng, ngoài cửa sổ lạnh mùa đông vẫn còn nồng, nhưng mùa xuân của bạn nhỏ thì đến .

Quản gia bưng khay thức ăn , đặt sữa bò nóng hổi và bánh mì phô mai nướng mặt Đoạn Lễ Nhan, đặt một bát thịt luộc xé sợi thơm phức mặt Diệu Diệu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/meo-con-so-xa-hoi-chinh-don-ca-nha-dai-lao/chuong-51.html.]

Là bữa sáng của một bạn nhỏ và một chú mèo con.

Và cũng chỉ bữa sáng của một bạn nhỏ và một chú mèo con.

Diệu Diệu chỉ thấy, Đoạn Lễ Nhan thẳng dậy, đầu về phía phòng khách, dường như đang tìm kiếm ai đó, nhưng trong sảnh yên tĩnh, bóng cũng âm thanh, đứa trẻ nhanh liền đầu , thản nhiên về phía sữa bò và bánh mì mặt .

Diệu Diệu từ sắc mặt đứa trẻ sự thấu hiểu và quen thuộc rõ ràng, nhưng giữa làn nóng mờ ảo, ánh mắt chao đảo và đôi môi trề của đứa trẻ non nớt, vẫn che giấu sự thất vọng.

Không đứa trẻ nào thể thật sự quen với việc nhà thờ ơ.

Dù là đứa trẻ hiểu chuyện đến , cũng luôn mong đợi nhà bầu bạn.

“Meo…” Trái tim nhỏ của Diệu Diệu thắt , thịt thơm phức cũng ăn nổi, chủ động bò đến trong tầm tay Đoạn Lễ Nhan, đang định “hiến ” an ủi…

Liền thấy một giọng nữ vội vàng xông tới:

“Nhan Nhan! Diệu Diệu! Sao còn ăn xong? Nhanh lên ăn cơm!”

Đứa trẻ và mèo con cùng đầu, thấy Lê Đại đang sửa sang chiếc áo choàng lông chồn màu bạc ngoài phòng ăn.

Sau khi sửa sang xong áo khoác, Lê Đại ngoái đầu , chú ý tới vẻ mặt ngơ ngác của đứa trẻ và mèo con, bỗng nhiên hiểu :

“Ối chao, tối qua vốn định cho con, nhưng con ngủ , quên mất. Hôm nay đều bận, cũng trở đoàn phim…”

Nghe đến đó, Đoạn Lễ Nhan hiểu chuyện gật đầu, thẳng nhấc miếng bánh mì lên chuẩn gặm, liền thấy Lê Đại tiếp tục :

“Cho nên, hôm nay ban ngày con cùng đến đoàn phim chơi một lát. Buổi tối ba sẽ tiện đường đón con về nhà.”

Đoạn Lễ Nhan c.ắ.n một miếng bánh mì, ngơ ngác ngẩng đầu, một nữa về phía Lê Đại, quên cả nhai.

Phảng phất như điều gì đó khó thể hiểu nổi.

Chú ý tới biểu cảm của bạn nhỏ, Lê Đại bất đắc dĩ nhún vai, “Mẹ bận là sự thật mà, nhưng con bây giờ học, thể để con một ở nhà.”

Đoạn Lễ Nhan liếc quản gia bên cạnh, liếc mèo con, về phía Lê Đại, như để đáp từ “một ” trong lời của bà.

“Ồ, cũng đúng, các chú các dì trong nhà cũng thể chơi với con.” Lê Đại dịu dàng , “Vậy thì, Nhan Nhan thể chọn, là ở nhà chơi cùng các chú các dì, đến chỗ ?”

Lựa chọn đưa , Đoạn Lễ Nhan Lê Đại chớp mắt, thậm chí còn nghiêng về phía bà.

Sự mong đợi tha thiết cần cũng .

Lê Đại gật đầu, “Được , thì, nhanh lên ăn cơm!”

Diệu Diệu và Đoạn Lễ Nhan vội vàng cắm đầu ăn.

Đây là một bữa sáng vội vã, nhưng đứa trẻ và mèo con đều vội đến cam tâm tình nguyện.

Thành phố C, phim trường của đoàn phim Lê Đại đang tham gia.

Ghế ở khu nghỉ ngơi chiều cao phù hợp với lớn, Lê Đại đang chuẩn tìm cho Đoạn Lễ Nhan một chiếc ghế trẻ em, còn kịp gọi trợ lý xác nhận, thấy đứa trẻ yên lặng tự lo liệu.

Một sinh linh bé nhỏ, đầu tiên là cẩn thận đặt chú mèo con sữa trong lòng lên chiếc đệm mềm ghế, dùng bàn tay nhỏ bé nhẹ nhàng đẩy mèo con sâu hơn trong mặt ghế, để tránh tiểu quỷ nghịch ngợm rơi xuống.

Đợi chú mèo con sữa tìm vị trí ngoan ngoãn xong, đứa trẻ chủ động nhón chân, đưa tay nhẹ nhàng sờ đỉnh đầu mèo con, như thể đang khen ngợi mèo con.

Rõ ràng bản vẫn còn là một đứa trẻ con, mà ý thức của một nhỏ chăm sóc mèo con.

Sau khi sắp xếp thỏa cho mèo con, Đoạn Lễ Nhan mới đặt hai tay lên mặt ghế chống thẳng, cố gắng nâng cơ thể mấy linh hoạt của lên, đôi chân ngắn ngủn móc thành ghế hai , mới miễn cưỡng bám thành ghế.

Lê Đại vội đưa tay định đỡ đứa trẻ một phen, thấy đứa trẻ thuần thục ưỡn chiếc bụng nhỏ, lăn lên mặt ghế.

Sau đó, mép ghế, đặt chân ngay ngắn, sửa sang bộ vest nhỏ và chiếc quần tây nhỏ, ôm chú mèo con phía lòng, ngẩng đầu Lê Đại.

Trông cứ như một món đồ chơi lắp ráp tinh xảo.

Nếu gương mặt đứa trẻ còn ửng hồng vì vận động, căn bản thể liên hệ với tiểu quỷ chật vật leo ghế .

Độc lập đến đáng yêu, thuần thục đến làm đau lòng.

Lê Đại thở dài một , bất đắc dĩ nhíu mày khẽ.

Đoạn Lễ Nhan, Đoạn Lễ Nhan cũng ngây thơ về phía bà.

thấy đứa trẻ tuy đang đối diện với , nhưng những ngón tay nhỏ nhắn, trắng nõn vẫn đang gãi cằm mèo con, cục bông bé tí gãi đến thoải mái, nheo mắt , đầu tai mềm mại khẽ động.

Cảnh tượng mắt , mỗi một chi tiết, đều là những yếu tố khiến lớn như bà càng thêm mềm lòng.

Nhân đôi sự dễ thương, nhân đôi sự chí mạng.

Nếu từ xa thấy tiếng đạo diễn thúc giục, Lê Đại dứt khoát xuống, bồi bạn nhỏ nhà cùng mèo con mê mất cả ý chí.

Bà khom , áp má trán Đoạn Lễ Nhan một cách mật, đó bế mèo con lên cũng áp má đỉnh đầu tiểu quỷ, cho thỏa cơn nghiện, mới dặn dò bạn nhỏ:

“Nhan Nhan ở đây ngoan ngoãn chờ , bên truyện tranh con thể xem. Bánh macaron bàn con thể ăn một chút, nhưng nhiều, sẽ sâu răng. Trà con cũng chỉ uống một chút thôi, con còn nhỏ quá, uống nhiều buổi tối sẽ ngủ , ?”

Nghe dặn dò, Đoạn Lễ Nhan ngoan ngoãn gật đầu.

Lê Đại về phía mèo con trong lòng đứa trẻ, “Diệu Diệu cũng ngoan, giúp trông Nhan Nhan nhé!”

“Meo!” Mèo con nghiêm túc nhận lệnh.

Lê Đại đương nhiên sẽ để hai tiểu quỷ một đây, bà cố ý nhờ một trợ lý quen chăm sóc, đó mới rời .

Diệu Diệu theo Lê Đại xa, ngẩng đầu Đoạn Lễ Nhan.

Đứa trẻ lẽ là đầu tiên mang đến đoàn phim, đang thấy mới lạ, ngang ngó dọc, vẫn quên tranh thủ liếc thêm một cái.

Vừa cảnh của Lê Đại bắt đầu, đang diễn một phân cảnh nhân vật bà đóng đối mặt với sự làm khó của các thành viên khác trong gia tộc, thể hiện tư thái gặp nguy loạn, kiêu ngạo siểm nịnh.

Lê Đại mặt lạnh, khác hẳn ngày thường.

Người phụ nữ ngày thường dịu dàng như hoa nhài trắng, lúc ống kính, giống như một đóa hồng đen hiếm .

Mỹ lệ đến mức nên thuộc về riêng ai, lạnh lùng đến mức ai dám nhận.

Thấy sự đổi của Lê Đại, Diệu Diệu nhún vai, nhớ lúc mới nhà họ Đoạn, từng thấy đoạn phim của Lê Đại màn hình chiếu ở tầng một, cảm nhận của nó lúc đó cũng giống như bây giờ:

Xa lạ, nguy hiểm, xa cách, kinh diễm.

Đoạn Lễ Nhan cũng sẽ nghĩ như về của ?

Diệu Diệu tò mò, cẩn thận đ.á.n.h giá biểu cảm của Đoạn Lễ Nhan, thấy đôi mắt đứa trẻ, còn sáng hơn cả ánh mặt trời rực rỡ hôm nay —

Giống như những đứa trẻ bình thường thấy siêu hùng yêu thích nhất xuất hiện TV, phấn khích, vui sướng, mong chờ và khao khát.

Khi đạo diễn hô “Cắt”, Lê Đại nhắm mắt mở mắt, ngay lập tức thành việc chuyển đổi giữa nhập vai và thoát vai, trở về dáng vẻ tươi thường ngày, giữa những lời cảm thán và khen ngợi của các thành viên đoàn phim, khiêm tốn gật đầu chào hỏi, nghiêm túc trao đổi chi tiết với đạo diễn…

Nhìn đến đây, trong mắt Đoạn Lễ Nhan lấp lánh ánh sáng tự hào.

Việc thấy diễn TV, và việc tận mắt chứng kiến quá trình đổi phận trong thực tế, mang cho đứa trẻ những cảm nhận khác biệt.

Diệu Diệu nghĩ, nếu lúc thể thấy tiếng lòng của Đoạn Lễ Nhan, nhất định sẽ thấy những lời như thế :

Thì , nay bận rộn như , là để làm những việc ngầu đến thế!

Xa lạ chính là , quen thuộc cũng là .

Hôm nay Đoạn Lễ Nhan hiểu thêm về một chút.

Một ngày cứ như trôi qua, Đoạn Lễ Nhan sự bầu bạn của trợ lý và mèo con, xem truyện tranh, uống ăn bánh, Lê Đại trong lúc nghỉ giải lao giữa các cảnh sẽ qua chơi với một lát, cho đến khi mặt trời lặn về phía tây, đoàn phim ngừng việc, tạm thời kết thúc công việc.

Lê Đại khoác lên ánh ráng chiều bước tới, mỉm trao đổi với trợ lý.

Rồi đó bà kinh ngạc vuốt đầu Đoạn Lễ Nhan, lòng bàn tay mềm mại xoa qua gương mặt non nớt của đứa trẻ, làm đứa trẻ thoải mái đến cong mắt , “Chị trợ lý hôm nay vẫn luôn khen con đấy, con lớn lên đáng yêu còn thông minh, còn nhỏ tuổi như thể tự xem hiểu truyện tranh, căn bản cần chị . Còn khen con ngoan, tự giác ăn ít bánh, cần chị lo lắng.”

Đoạn Lễ Nhan yên lặng lắng khen ngợi, biểu cảm đổi.

đôi chân nhỏ đang lơ lửng, kìm sự phấn khích mà đung đưa.

Lê Đại chú ý tới, cũng thẳng , tiếp tục khen: “Còn con thấy , lúc phim, các chú các dì đó cũng vẫn luôn hỏi , làm thế nào để sinh một bạn nhỏ tuyệt vời như con! Ôi chao, Nhan Nhan hôm nay còn giống ngôi lớn hơn cả nữa đấy!”

Đoạn Lễ Nhan vẫn đôi mắt sáng long lanh về phía Lê Đại, môi mím , như thể một câu hỏi hỏi.

Diệu Diệu tuy thể hiểu cảm xúc của Đoạn Lễ Nhan, nhưng thực sự hiểu tiếng lòng của đứa trẻ, nó tò mò về phía Lê Đại, Lê Đại sẽ đối phó như thế nào.

Lại thấy Lê Đại thu biểu cảm khoa trương lúc nãy, một chút ánh sáng dịu dàng, mềm mại hòa đôi mắt ánh hoàng hôn, bà thấu hiểu gật đầu, trịnh trọng gật đầu, khẳng định với Đoạn Lễ Nhan:

“Nhan Nhan là bạn nhỏ khiến tự hào.”

Rõ ràng gió, Diệu Diệu vì những lời mà cảm giác cơ thể nhỏ bé của như một luồng điện kích thích.

về phía Đoạn Lễ Nhan, chỉ thấy bạn nhỏ rộ lên, sự tha thiết hỏi han lúc nãy biến mất, đó là nhiều sự mãn nguyện, và một sự đáp cũng trịnh trọng kém:

Mẹ ơi, cũng là khiến Nhan Nhan tự hào.

Loading...