Mèo Con Sợ Xã Hội Chỉnh Đốn Cả Nhà Đại Lão - Chương 46
Cập nhật lúc: 2026-04-05 10:54:39
Lượt xem: 8
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
“Ôn Diệu Nhiên.”
“Meo?”
Nghe Đoạn Tri Ảnh lẩm bẩm, Diệu Diệu vểnh tai lên:
Ôn Diệu Nhiên?!
Ôn Diệu Nhiên nào?!
Lúc là hoàng hôn, Đoạn Tri Ảnh họp xong trở về, đến phim trường của Lê Đại đón mèo con.
Lê Đại còn cảnh buổi tối xong, Đoạn Nam Tầm ở phim trường cùng bà, bà cho Đoạn Tri Ảnh thuê một căn biệt thự nghỉ ngơi ở địa phương, đưa địa chỉ cho , bảo tùy ý tìm một phòng trống nghỉ chân.
Đoạn Tri Ảnh lái xe đến địa điểm đó nửa đường thì ngang qua một phòng tranh nghệ thuật.
Anh đỗ xe gần đó, ôm mèo đến tủ kính của phòng tranh, chằm chằm một bức họa, ngẩn lâu.
Chú mèo con một tay ôm sát ngực, cùng chằm chằm bức họa đó —
Đó là một bức tranh trừu tượng.
Chỉ hai màu, đen và trắng.
Phía là những đường cong màu đen hỗn độn đến cực hạn, giống như những sợi tóc dày đặc, sệt và dính ướt, ở giữa một mảng trắng lẽ pha chút màu vàng hồng nhạt, nhạt, giống như làn da ửng hồng.
Ở giữa mảng trắng đó điểm một vệt đen đậm nhất, đường cong dài mà cong vút như lông mi. Phần cuối của mảng trắng trong tranh, sắc hồng càng đậm hơn, giống như chiếc cổ nơi huyết mạch sôi trào.
Diệu Diệu vốn hiểu loại họa tiết .
Khổ nỗi Đoạn Tri Ảnh ôm nó bức tranh quá lâu, lâu đến mức nó chán c.h.ế.t, bắt đầu tranh cố gắng liên tưởng.
Cũng giống như lúc buồn chán chằm chằm lên trời, sẽ bắt đầu tìm xem đám mây trắng nào giống kem cánh thiên thần, cùng một nguyên lý.
Nhìn một hồi, Diệu Diệu chút lâng lâng:
Thì cũng là một chú mèo con tế bào nghệ thuật đấy chứ!
Cũng chính lúc Diệu Diệu đang tự mãn, Đoạn Tri Ảnh, đang chìm một hồi ức nào đó, lẩm bẩm cái tên “Ôn Diệu Nhiên”.
Khiến mèo con giật lén lút tìm kiếm manh mối, nhưng cũng chỉ thể miễn cưỡng tìm bức tranh mắt , lẽ chút liên quan đến Ôn Diệu Nhiên.
“Sao em nhạy cảm với cái tên ‘Ôn Diệu Nhiên’ như ?” Bắt bộ phản ứng của mèo con, Đoạn Tri Ảnh cúi đầu hỏi.
“Meo?” Diệu Diệu nghiêng đầu .
Rất khó để để ý đến cái tên Ôn Diệu Nhiên !
Cả nhà các gần như đều ngày đêm mong nhớ cái tên mà!
“Em còn nhớ cảnh tượng đầu tiên chúng trao đổi tên ?” Đoạn Tri Ảnh đột nhiên hỏi một câu đầu đuôi.
Làm Diệu Diệu suýt nữa nghi ngờ đột nhiên hiểu ngôn ngữ loài , cái đầu nhỏ nghiêng càng rõ hơn, miệng cũng há hốc vì ngạc nhiên.
Chúng , trao đổi, tên?
Tên của là Đoạn Thư Dật xin phép đồng ý mới đặt cho ! Lấy trao đổi chứ!
Thấy vẻ mặt mèo con hoang mang, lông mi Đoạn Tri Ảnh khẽ rung, một vài ý nghĩ thử nghiệm thoáng chốc tiêu hóa, tan chảy ánh hoàng hôn ấm áp.
Diệu Diệu chỉ thấy, đôi môi hé mở của , thở nóng, nước tạo thành một lớp sương mù dày đặc trong tiết trời đông giá, che vẻ mặt của khiến nó mơ hồ khó phân biệt.
Một lát , Diệu Diệu mới thấy Đoạn Tri Ảnh tiếp tục :
“Không cho em. Em tự nghĩ .”
Diệu Diệu: “???”
Người đang làm gì ?
“Là em , thì phạt chính em nhớ .” Đoạn Tri Ảnh dường như đang lẩm bẩm một , những lời mèo con hiểu, “Không em , em cũng ý nghĩa.”
Là cái gì?
Biết cái gì?
“Không thể cho em quá nhiều, lỡ như em thật sự , vì quá nhiều chuyện xưa mà học cách bắt chước, làm sinh ảo giác…” Đoạn Tri Ảnh , nhưng nét mặt khiến Diệu Diệu cảm thấy như đang , “Anh sẽ c.h.ế.t một nữa.”
Lại c.h.ế.t một nữa.
Bốn chữ như một mũi kim cùn, đ.â.m mạnh trái tim mèo con.
Lúc Diệu Diệu Đoạn Nam Tầm miêu tả cuộc đối thoại đó, thấy ông dùng từ “c.h.ế.t” , để miêu tả Đoạn Tri Ảnh.
Ngay lúc đó Diệu Diệu run sợ trong lòng.
Chỉ vì một thứ ba dùng từ để về Đoạn Tri Ảnh, Diệu Diệu khó thể chấp nhận.
Lúc , chính tai thấy Đoạn Tri Ảnh như , Diệu Diệu cảm nhận cú sốc chỉ tăng giảm.
Nó sợ đến mức run lên bần bật, hoảng loạn dụi dụi trong tay Đoạn Tri Ảnh, dùng đầu và lông má cọ tay như để lấy lòng, như thể đang :
Anh gì mèo con cũng sẽ phối hợp với .
Mèo con cái gì cũng cho .
Đừng c.h.ế.t Đoạn Tri Ảnh.
Đừng c.h.ế.t!
Cảm nhận sự sợ hãi của mèo con, Đoạn Tri Ảnh, từng câu từng chữ như ma ám, bỗng nhiên hồn, vội vàng dùng hai tay ôm mèo con áp má , dán sát trấn an:
“Xin , sai . Xin .”
Người khao khát tiếp xúc da thịt, mèo con cũng .
Được Đoạn Tri Ảnh cẩn thận trấn an, Diệu Diệu cuối cùng cũng bình tĩnh , l.i.ế.m từng chút một lên ngón tay Đoạn Tri Ảnh.
Trên con phố lạnh lẽo của mùa đông, một một mèo sưởi ấm cho .
Chủ phòng tranh chính là lúc bước , lẽ ban đầu chỉ tò mò xem ai tủ kính lâu như , đến gần mới nhận Đoạn Tri Ảnh, phụ nữ trẻ tuổi cứng đờ, mặt lộ vẻ sợ hãi xen lẫn kinh ngạc:
“Ngài là… Đoạn tổng?”
“Chào cô. Chúng từng hợp tác ?”
“Tạm thời duyên như …” Chủ phòng tranh , “ sớm danh Đoạn tổng. Ngài hứng thú với bức họa ?”
“Ừ. Bức họa bán ?”
“Là vẽ cho vui thôi, hàng bán.”
Đoạn Tri Ảnh mím môi.
Chủ phòng tranh : “May mắn Đoạn tổng để mắt tới, bằng lòng tặng nó cho thưởng thức.”
“…” Đoạn Tri Ảnh khẽ, một vài ý đồ của thương nhân mới nảy sinh thành qua ánh mắt giao lưu, “Vậy cảm ơn cô nhường vật yêu thích.”
Chủ phòng tranh mời trong quán, gói bức tranh cho Đoạn Tri Ảnh, Đoạn Tri Ảnh chủ động xin danh của đối phương.
Sau vài câu trao đổi đơn giản, Đoạn Tri Ảnh đột nhiên hỏi:
“Gần đây chỗ nào thể mua màu nước?”
Chủ phòng tranh : “Mua thì xe mười mấy cây . chỗ nhiều hàng tồn kho dùng riêng, Đoạn tổng chê, thể chọn một bộ mang ?”
Lần , Đoạn Tri Ảnh chủ trương thanh toán theo giá thị trường, chủ phòng tranh cũng từ chối, thu tiền theo giá.
Đoạn Tri Ảnh một tay ôm mèo, một tay xách theo tranh và dụng cụ vẽ, trở xe.
Diệu Diệu đặt chiếc hộp nhỏ cố định chắc chắn ở ghế phụ, đầu những thứ ở ghế , tò mò về phía Đoạn Tri Ảnh.
Chú ý tới tầm mắt mèo con, Đoạn Tri Ảnh khởi động xe, thản nhiên :
“Muốn vẽ tranh.”
Muốn! Vẽ! Tranh!!
Nghe thấy ba chữ , Diệu Diệu suýt nữa nhảy khỏi hộp.
Nó phấn khích vô cùng, cuối cùng mới từ chỗ Đoạn Nam Tầm chuyện cũ của Đoạn Tri Ảnh, một phần của Đoạn Tri Ảnh gần như tan biến cùng với cái c.h.ế.t của Ôn Diệu Nhiên, nó vốn tưởng rằng sẽ bao giờ thấy Đoạn Tri Ảnh vẽ tranh, hoặc thấy những từ biểu đạt khát vọng cá nhân như “”!
Tựa như thể tin một đống than cháy tàn tắt ngấm mấy năm, bỗng nhiên giữa trời đông tuyết trắng, lóe lên những tia sáng vụn vặt, một nữa bùng cháy thành ngọn lửa.
bây giờ, nó thấy!
Đoạn Tri Ảnh vẽ tranh!
“Meo ~ meo ~ meo ~”
Mèo con bình thường ít khi kêu nhiều, lúc kêu từng tiếng kéo dài, rõ ràng là cảm xúc kích động, kêu thành tiếng, cơ thể nhỏ bé chịu nổi niềm vui sướng quá lớn.
Thấy nó như , Đoạn Tri Ảnh nhân lúc đèn đỏ xoa xoa đầu nó, mỉm :
“Sao em phấn khích hơn cả .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/meo-con-so-xa-hoi-chinh-don-ca-nha-dai-lao/chuong-46.html.]
Diệu Diệu đương nhiên phấn khích.
Ước mơ, chính là thứ quan trọng, quan trọng!
Trong đầu mèo con mơ hồ hiện một vài hình ảnh, những tầm chập chờn của cầm đuốc sách đêm, mí mắt trĩu xuống vì buồn ngủ của chủ nhân góc , hình ảnh thường xuyên rõ ràng.
Nó trong hình ảnh là ai.
nó thể cảm nhận tâm trạng của đó —
Chua xót, nhưng vui vẻ chịu đựng.
Mệt mỏi, nhưng tràn đầy động lực.
Những gì nó cảm nhận , là sự nhiệt thành vô cùng coi trọng ước mơ của một , sự nhiệt thành đó xuyên suốt cuộc đời gian khổ của .
Bởi , khi nó Đoạn Tri Ảnh nhen nhóm hứng thú với ước mơ, gần như tương đương với việc thấy phần Đoạn Tri Ảnh c.h.ế.t cùng Ôn Diệu Nhiên, đang từng chút từng chút sống .
Căn biệt thự Lê Đại thuê, chuyên chăm sóc. Lúc Đoạn Tri Ảnh mang Diệu Diệu đến, đó dẫn chọn phòng, kịp mở hành lý tùy , dựng giá vẽ lên , pha màu bảng.
Đầu bút lông chồn chấm chút màu lam xám sương mù, lơ lửng mặt giấy vẽ, nhưng chỉ bóng của đầu bút đổ xuống, giấy trắng hề thấm màu thật.
“Meo?” Diệu Diệu cạnh bàn, chằm chằm Đoạn Tri Ảnh đang cầm cây bút lơ lửng.
Nó đoán một chút cảm giác tương tự như “gần quê thêm e ngại”, nhiều năm động đến cọ vẽ, cách biệt lâu như , cuối cùng cũng bàn vẽ, thật sự đặt bút xuống, cần một chút dũng khí và động lực.
“Cậu , một thời gian dài, cầm bút lên chỉ thể nghĩ đến . Cho nên , vẽ nữa.”
Đoạn Tri Ảnh đột nhiên , cúi đầu chấm đầu bút trở ô màu xám mới pha bảng.
Thấy , mèo con kêu “ư ử” một tiếng, cho rằng Đoạn Tri Ảnh từ bỏ, chút buồn bã.
giây tiếp theo, Đoạn Tri Ảnh nhấc cây bút thấm đầy màu xám lên, ấn đầu bút xuống giấy, miết .
Lực đạo , đầu bút hỗ trợ miết khối màu thành hai vòng tròn chồng lên .
Rồi đó, Đoạn Tri Ảnh ở hai bên phía của vòng cung ở giữa, thêm hai vòng tròn nhỏ.
Thoáng , một hình dáng mèo con bắt đầu hiện .
“Bây giờ, vẽ em.”
“Meo!”
Thấy Đoạn Tri Ảnh cuối cùng cũng vẽ tranh, thậm chí còn vẽ chính , Diệu Diệu vui mừng khôn xiết, suýt nữa nhảy khỏi bàn.
Nó vui vẻ đến mức qua , một lúc lâu mới nguôi ngoai sự phấn khích, thấy Đoạn Tri Ảnh dần dần chuyên chú, liền yên lặng dừng thưởng thức, tờ giấy vẽ từ màu sắc đơn điệu ban đầu, dần dần trở nên sặc sỡ.
Từng mảng màu, từng lớp màu chồng lên , giống như tâm trạng của một dần dần trở nên phong phú.
Diệu Diệu về phía Đoạn Tri Ảnh, đầu tiên trong thời gian thấy biểu cảm đó mặt —
Lúc nhập thần, Đoạn Tri Ảnh vẻ u uất, gần đất xa trời như ngày thường.
Chỉ sự tập trung cao độ khi đắm chìm trong một nguồn cảm hứng nào đó, vui buồn, thể hiện một con , trọn vẹn, là chính .
Tiếng sột soạt của đầu bút lướt mặt giấy, giống như tiếng thở của cây cọ, cũng giống như lời thì thầm của vẽ tranh.
Vì những lời thì thầm tĩnh lặng náo nức , Diệu Diệu bỗng nhiên hiểu :
Trước đây Đoạn Tri Ảnh vẽ Ôn Diệu Nhiên, bây giờ Đoạn Tri Ảnh vẽ ?
Từ khi nào, trong lòng , thể sánh ngang với Ôn Diệu Nhiên?
Diệu Diệu chậm chạp nhận , gần đây Đoạn Tri Ảnh chuyện với ngày càng nhiều.
Người bình thường nào hỏi gì đáp nấy với thú cưng? Huống chi còn là Đoạn Tri Ảnh vốn ngày thường ít .
Đoạn Tri Ảnh quả thực, đang coi mèo con như một con để giao tiếp.
Tại sự đổi chứ?
Mèo con ngốc nghếch liên tưởng:
Không lẽ nào là coi thành Ôn Diệu Nhiên đấy chứ?
Kết luận làm Diệu Diệu giật một cái.
Cái giật đối với mèo con mà , là một trải nghiệm mới, nó bao giờ .
Quả thực như thể giác ngộ, trộm một bí mật nào đó của thế giới, và nhận một ám chỉ tán đồng mơ hồ từ một thế lực nào đó.
Diệu Diệu nghĩ mãi , liền tạm thời đè nén kết luận lòng.
Vừa , bên Đoạn Tri Ảnh ngừng bút.
Diệu Diệu chăm chú, bất thình lình màu sắc bức tranh làm cho kinh ngạc đến nên lời —
Đó như là Diệu Diệu, nhưng là Diệu Diệu.
Bởi vì giấy vẽ, là một chú mèo con bằng pha lê ánh mặt trời chiếu rọi, màu sắc rực rỡ!
Hình dáng là một chú mèo Ragdoll lông xù, nhưng bên trong là một tinh thể lấp lánh trong suốt.
Biến ánh mặt trời vàng óng thành những vệt sáng lung linh, chiếu rọi lên giấy vẽ.
“Em thích ?”
“Meo!”
Cái quá mất!
Diệu Diệu xem đến mê mẩn, bất giác tiến gần, suýt nữa thì bước hụt chân ngã khỏi bàn, Đoạn Tri Ảnh nhanh tay lẹ mắt đỡ lấy.
Đoạn Tri Ảnh ôm nó gần bức tranh, nhưng nắm lấy móng vuốt cho nó chạm , “Còn khô.”
“Meo ~” Diệu Diệu chớp mắt bức tranh.
“Diệu Diệu?”
“Meo ~” Diệu Diệu đáp một tiếng, vẫn chằm chằm bức tranh.
“Thích đến ?”
“Meo ~” Diệu Diệu vẫn rời mắt.
“Lâu lắm vẽ, màu sắc và phối cảnh đều chút sai sót. Đây thực là một bức tranh hảo.”
“Meo!” Diệu Diệu bỗng nhiên hồn, mặt mày vui.
Quả thực như thể chê bức tranh cũng tương đương với việc chê mèo con .
“Anh em hảo . Em là chú mèo con hảo nhất. Anh chỉ bức tranh …”
“Meo gào!”
“Được , nữa.”
Một một mèo lặng lẽ thưởng thức bức tranh đó.
Cho đến khi nước của màu vẽ dần dần thấm giấy, bay khí, khô đông cứng thành một tác phẩm chỉnh.
“Em còn nhớ phản ứng của em đầu tiên xem vẽ ?”
Đoạn Tri Ảnh đột nhiên ngẩn ngơ hỏi.
Diệu Diệu đang ôm, đầu , nghiêng đầu, như thể đang nghi hoặc:
Chẳng lẽ là bây giờ ?
Đoạn Tri Ảnh giơ một ngón tay lên, chọc trán mèo con, “ , chính là loại phản ứng thích đến phấn khích , chính là loại biểu cảm ngốc nghếch, thử dò xét, suy nghĩ của .”
“Meo ư ~”
“Được .” Đoạn Tri Ảnh hít một , đổi cảm xúc, “Anh vẽ xong , đến lượt em.”
“Meo?”
Cái gì?!
“Nếu em thích vẽ tranh đến , thì sẽ dạy em vẽ.”
Đoạn Tri Ảnh nhặt lên một cây cọ mới, mảnh khảnh, kẹp cán cọ giữa kẽ móng vuốt của mèo con.
Diệu Diệu chậm chạp phản ứng , dùng sức giãy giụa, rút móng vuốt , nhưng một bàn tay độc ác nào đó của con giữ chặt.
Nó , thỉnh thoảng sẽ nổi điên, cố ý bắt nạt mèo con, mắt chính là tình huống !
“Meo gào gào gào gừ —”
“Chậc, mắng khó chịu thật đấy.”
Dám để móng vuốt mèo con cầm cọ, thì cũng đừng trách mèo con kêu khó !
Rốt cuộc mèo con thể là mèo thật, nhưng Đoạn Tri Ảnh thật sự là !