Mèo Con Sợ Xã Hội Chỉnh Đốn Cả Nhà Đại Lão - Chương 44

Cập nhật lúc: 2026-04-05 10:54:36
Lượt xem: 6

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Ôn Diệu Nhiên đầu tiên gặp Đoạn Tri Ảnh, là một buổi chạng vạng mưa to.

Bầu trời âm u đến mức như rỉ mực, màn mưa vì ánh sáng nhá nhem mà hiện màu xám xịt, chút ánh sáng, đặc quánh như che lấp tầm của cả thành phố, chỉ những tia chớp ngẫu nhiên và tiếng sấm vang dội, đ.á.n.h thức những đang mê man.

Ôn Diệu Nhiên thèm ăn, đột nhiên nảy ý nghĩ kỳ lạ, dầm mưa ngoài mua ít dâu tây.

mặc áo mưa, tóc và ống quần vẫn khó tránh khỏi ướt sũng, cũng may túi dâu tây ôm trong lòng, bảo vệ .

Khi trở gần tòa nhà trong khu chung cư, một chiếc xe sơn đen bóng loáng lướt qua bên cạnh , suýt nữa làm bùn b.ắ.n tung tóe lên . Cậu tránh né kịp thời, đầu chiếc xe , thấy xe chạy xa.

Cậu nhiều về các loại biển xe, chiếc xe cũng ngoài vùng hiểu của , Ôn Diệu Nhiên chỉ thể dựa vẻ ngoài của chiếc xe để phán đoán, chiếc xe đó đắt tiền.

Nhà giàu nào lái loại xe đến cái khu chung cư cũ nát chứ?

Hay là, nhà ai đó đang cố tỏ giàu , thuê một chiếc siêu xe mạng?

Ôn Diệu Nhiên tùy ý suy nghĩ, cửa cầu thang của tòa nhà , cởi áo mưa , giũ sạch nước, gấp cất .

Cậu xoay , bên ngoài tòa nhà một tia chớp lóe lên, tiếng sấm ầm ầm khiến giật , tim đập nhanh hơn.

Chính giữa tia sáng lóe lên tắt , thấy cửa căn hộ bên cạnh, vốn bỏ trống từ lâu, một thiếu niên đang .

Thiếu niên cũng đầu , mái tóc đen nhánh, đôi mắt nhạt màu, tia chớp chiếu trông như những viên bi thủy tinh sáng lấp lánh.

Trên mặc một bộ đồng phục kiểu vest, đường may nom qua cũng tỉ mỉ, thể thấy giá trị chế tạo hề rẻ.

Ôn Diệu Nhiên tiếng sấm làm cho ngẩn , ngơ ngác chớp mắt, liền thấy thiếu niên khẽ gật đầu chào hỏi, đó , tiếp tục nghiên cứu thứ gì đó ở cửa.

Là một sợ xã giao, Ôn Diệu Nhiên mỗi khi vô tình chạm mắt với khác, sẽ theo bản năng cúi đầu né tránh, giả vờ thấy. Sau đó khi xa, sẽ ảo não tự trách liệu biểu hiện của khiến hiểu lầm là ghét bỏ , tự nhắc nhở bản chú ý, kết quả vẫn theo bản năng né tránh.

Mà thiếu niên mắt , thể tự nhiên hào phóng gật đầu chào hỏi lạ.

Ôn Diệu Nhiên sờ sờ chóp mũi, ấn tượng về thiếu niên quen tệ.

Cậu xách túi dâu tây lên lầu, dừng cửa nhà , liếc mắt qua, nhờ đó mà thấy rõ vị hàng xóm mới đang làm gì ở cửa —

Ngón tay thiếu niên nắm lấy cán chìa khóa, chìa khóa cắm ổ, nhưng xoay trái xoay đều mở .

Có lẽ chú ý tới ánh mắt của , ngón tay thiếu niên đầu tiên là khựng , đó mu bàn tay đột nhiên nổi gân xanh, lực xoay chìa khóa tăng lên.

Ổ khóa chịu nổi sức nặng, phát tiếng kêu ken két của những linh kiện sắp bung .

Trước khi t.h.ả.m kịch thiếu niên sắp bẻ gãy chìa khóa xảy , Ôn Diệu Nhiên kìm mở miệng:

“Cái đó… … để thử xem ?”

Giọng nhẹ, vì cách gần, thiếu niên rõ.

Thiếu niên dừng động tác, một nữa đầu, chăm chú .

Cậu và chút chênh lệch chiều cao, thiếu niên lẽ còn nhỏ tuổi, còn ngẩng đầu lên , nhưng dù , đôi mắt nhạt màu trong hành lang tối tăm vẫn sáng, sáng đến mức như thể thấu lớp son phấn che đậy, mang theo cảm giác áp bức mới chớm nở.

Ôn Diệu Nhiên đến mức vai co rúm , bất giác đưa tay lên vuốt tóc, phát hiện tóc mái ướt sũng, hẳn là lôi thôi.

Cậu vội vàng cúi đầu, còn đối diện trực tiếp với thiếu niên nữa. Thiếu niên một câu “Phiền ” liền nhường vị trí ổ khóa, tiến gần, chủ động nắm lấy chìa khóa.

Không chú ý tới bên cánh cửa một chiếc túi mở miệng, chân Ôn Diệu Nhiên đá một tấm ván.

Cậu vội “Xin ”, cúi đầu thấy trong chiếc túi đó đựng bảng vẽ, cuộn giấy vẽ, bên trong một bảng pha màu nhiều ô, trong đó vài ô đều đựng đầy màu trắng khô cạn.

Ôn Diệu Nhiên nhớ lúc học đại học, bạn cùng phòng kêu ca, màu trắng của khác mượn bao giờ trả , đau khổ đến mức như vợ bỏ theo khác.

Ôn Diệu Nhiên hiểu, hỏi màu trắng gì hiếm lạ? Bạn cùng phòng đó giải thích, màu trắng chính là sinh mệnh của dân mỹ thuật!

Bởi vì các loại màu, màu trắng thể pha các màu khác, nhưng các màu khác thể pha thành màu trắng, và ô màu trắng một khi dính màu khác, cả phần màu trắng đó coi như bỏ .

Cho nên màu trắng tiêu hao nhiều nhất, thường thì chỉ dám nặn một chút một ô riêng, học sinh cẩn thận hơn còn cố ý chừa trống một vòng ô xung quanh ô màu trắng, để tránh nhầm lẫn tốn tiền.

Cho nên, lúc thấy cách thiếu niên tiêu xài màu trắng…

Ôn Diệu Nhiên xác định: Là một ấm.

“Không .” Giọng thiếu niên mang theo sự khàn khàn của tuổi mới lớn, đáp lời xin buột miệng của .

cách gần, ngửi thấy thiếu niên tỏa một loại nước hoa thanh nhã, mang chút hương khói của đàn ông trưởng thành, phù hợp với tính cách thích tỏ lớn của trẻ con ở lứa tuổi .

Lại phù hợp với nhận thức của về học sinh:

Cậu học trường công. Mọi đều mặc đồng phục thể thao rộng thùng thình, mỗi ngày vì thêm chút thời gian học bài, nên đầu tóc bù xù, mặt mộc. Người sạch sẽ như , ngày nào cũng gội đầu, trở thành động vật quý hiếm, đám con trai trong lớp ôm trêu chọc “Sao mà thơm thế”.

Thỉnh thoảng ngang qua bạn học nào đó, ngửi thấy mùi nước xả vải hoa cỏ giá rẻ thoang thoảng đồng phục của họ, đều sẽ cảm thấy học sinh gu thẩm mỹ.

Cậu nào từng thấy học sinh nào mặc đồng phục kiểu vest như trong phim truyền hình, còn tỏa mùi nước hoa ngửi là đắt tiền.

Tinh xảo đến mức khiến chút tự ti.

Giàu như xuất hiện ở đây?

Không việc gì kích thích thần kinh của nghèo làm gì!

Cạch.

Ôn Diệu Nhiên xoay chìa khóa, cửa liền mở.

Người nghèo lẽ chính là nhiều mẹo vặt trong cuộc sống hơn giàu, buông ngón tay , giải thích:

“Cửa sắt ở đây đều tương đối cũ , linh kiện lỏng lẻo, đôi khi nhạy, cứ xoay chìa khóa đẩy nhẹ cánh cửa, để cơ cấu đúng vị trí là thể mở.”

“Thì .” Thiếu niên bừng tỉnh, khẽ nhếch khóe miệng, “Cảm ơn .”

Ôn Diệu Nhiên dám nụ của thiếu niên, cảm thấy dù cũng là hàng xóm mới quen, mới chút giao tiếp mà ngay thì lắm, đầu óc chập chờn, xách túi dâu tây lên, “Ăn ?”

“…” Thiếu niên hỏi đến ngẩn , , “Tạm thời , cảm ơn.”

Ôn Diệu Nhiên thầm c.h.ử.i trong lòng:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/meo-con-so-xa-hoi-chinh-don-ca-nha-dai-lao/chuong-44.html.]

Ăn cái khỉ! Còn rửa nữa!

Thế là đầu óc tiếp tục chập chờn, “Vậy nhé, ăn dâu tây thì cứ qua tìm bất cứ lúc nào.”

“…?”

Không chuyện thì đừng cố!

Ôn Diệu Nhiên chạy trối c.h.ế.t.

Sau khi nhà, lấy điện thoại , tìm kiếm kiểu dáng đồng phục của các trường học trong vùng, cuối cùng tìm đồng phục của một trường trung học quốc tế tư thục, giống hệt kiểu của hàng xóm mới.

Ôn Diệu Nhiên tiếp tục tìm kiếm học phí của trường , một dãy dài làm choáng váng, nheo mắt bắt đầu đếm ở phía :

Một, hai, ba, bốn…

Chỉ riêng bốn chữ ! Phía thậm chí còn chỉ một chữ !

Ôn Diệu Nhiên đột nhiên kéo xa điện thoại, vội vàng khóa màn hình —

Bên cạnh đó là ấm nhà nào ngoài trải nghiệm cuộc sống ?

Đoạn Tri Ảnh đầu tiên gặp Ôn Diệu Nhiên, là một buổi chạng vạng mưa to.

Ngoài trời sấm chớp đùng đoàng, trong nhà cũ nát tối tăm, đang ở cửa vật lộn với chiếc chìa khóa, thấy hành lang truyền tiếng vải nhựa ném động.

Cậu đầu theo tiếng , thấy một thanh niên lầu.

Bỗng nhiên, tiếng sấm chợt vang, giật , tim đập nhanh hơn, thấy thanh niên cũng ngẩng đầu lên, thẳng về phía .

Mái tóc ướt sũng dán khuôn mặt nhỏ nhắn bằng bàn tay, hề lôi thôi, mà yếu đuối đáng thương. Làn da trắng, tròng mắt đen to, là một vẻ ngây thơ khác thường nhưng đến mức khô khan, mang theo sự quyến rũ mê hồn.

Đoạn Tri Ảnh tự kiêu ngạo, giao tiếp khi cần thiết, khi cha dẫn dự tiệc xã giao, nếu đối phương là bậc trưởng bối hữu danh vô thực, thường mấy khi đáp .

Không là hiệu ứng cầu treo do sấm sét khiến tim đập nhanh hơn , đối mặt với thanh niên xa lạ mới gặp, Đoạn Tri Ảnh bất giác rung động, chủ động gật đầu hiệu.

cũng chỉ đến thế mà thôi.

Cậu cho rằng và đối phương sẽ bất kỳ mối liên hệ nào.

Cậu tiếp tục xoay , vặn chiếc khóa mở .

Sau đó, thanh niên lên lầu, dừng bên cạnh , quan sát một lát, chủ động đề nghị giúp đỡ.

Cậu kìm một nữa đ.á.n.h giá thanh niên , đôi mắt đen láy như đá obsidian thẳng về phía , giống như một cặp hố đen, thể hút hồn trong đó.

Không đợi dời tầm mắt , thanh niên nghiêng đầu, hai hàng mi rậm rũ xuống, những giọt mưa vỡ tan đọng đầu mi, giống như những giọt nước mắt khô khi .

Chiếc cổ cong cong trắng hồng, tựa như chiếc cổ yếu ớt mà xinh của thiên nga.

Đoạn Tri Ảnh phát hiện ngón tay run lên.

Một phản ứng cơ thể kỳ lạ, rõ nguyên do, nhưng mang theo chút cảm giác đau đớn, từ đầu ngón tay theo máu, len lỏi truyền đến tim.

Thanh niên mở cửa cho , còn dạy làm thế nào để đối phó với chiếc khóa cửa kẹt.

Thanh niên chủ động mời ăn dâu tây, chọc , thanh niên năng lộn xộn gì đó, ôm dâu tây mất.

Đoạn Tri Ảnh nhà.

Hôm nay mưa to đất trời u ám, xe ôm công nghệ lạc đường chỉ đường sai lệch, cửa sắt của khu nhà cũ kỹ rỉ sét khó mở, căn phòng mới thuê chật bẩn…

Mọi việc đều thuận lợi.

hiểu , tâm trạng Đoạn Tri Ảnh tệ.

Cuộc gặp gỡ tình cờ ngày đó, Đoạn Tri Ảnh để trong lòng.

Giới thượng lưu từng chứng kiến đủ loại tuyệt phẩm kinh diễm đời, hàng xóm bên cạnh cũng gây ấn tượng sâu sắc nhất.

Chỉ là thỉnh thoảng khi đặt bút phác họa, đối mặt với tờ giấy trắng và con mèo đen, đôi khi sẽ ảo giác về màu đen trắng thấy trong trận mưa to đó.

Màu đen ướt sũng, màu trắng tinh khiết; màu đen hút hồn, màu trắng pha chút hồng.

Phác họa mãi gì, Đoạn Tri Ảnh ném bút, quyết định đổi sang màu nước.

Hôm nay nắng , dọn ghế và bảng vẽ ban công nhỏ, đúng lúc thấy chậu lô hội chủ nhà cũ để , lá thiếu nước khô héo, mép lá cong queo.

Cậu xuyên qua vật thể khô héo tiều tụy đó, thấy cây lô hội thủy tinh rực rỡ, màu sắc loang lổ ánh mặt trời chiếu rọi xuyên thấu.

Cậu thu tầm mắt, cầm bút phác họa màu xanh biếc của lá lô hội lên giấy, đó dựa những gì thấy trong đầu để phác họa quá độ và hình chiếu…

Người bình thường khó thể tưởng tượng việc sử dụng màu hồng, tím, xám cây lô hội màu xanh lục, tùy ý chồng chất chúng lên những vùng sáng và vùng tối.

Dùng cọ nhỏ tô điểm thêm, gần mười phút, vẽ xong một chậu lô hội thủy tinh rực rỡ.

Trong tình huống tham khảo nhưng tham khảo .

Vẽ xong, Đoạn Tri Ảnh còn hứng thú, dậy xoay bảng vẽ về phía mặt trời, cũng định cất bức tranh , liền nhà nghỉ ngơi.

Đợi đến khi ngủ một giấc tỉnh dậy, thấy tiếng giấy vẽ ban công gió thổi bay phần phật, mới nhớ còn vẽ một bức tranh.

Đoạn Tri Ảnh trở ban công, sững sờ.

Bởi vì thấy, ban công song song ngay sát vách nhà , thanh niên lúc .

Thanh niên thấy cũng ngẩn , cánh tay ôm quần áo thu siết chặt hơn.

Thiết kế của khu chung cư cũ kỳ quái, ban công sát ban công , Đoạn Tri Ảnh , chỉ cách một cánh tay của .

Cũng vì thế, thấy rõ ràng, vẻ mặt ngơ ngác của thanh niên thoáng chốc sáng bừng lên, giống như đầu nhọn của cây lô hội trong tranh ánh mặt trời chiếu , sáng nhất, lấp lánh nhất.

“Đó là vẽ ?” Thanh niên kinh ngạc thán phục, giọng kinh ngạc xen lẫn sự sùng bái.

Đoạn Tri Ảnh lòng hư vinh, nhưng cuộc sống của con nhà giàu cũng tuân theo quy luật hiệu ứng giảm dần, sớm chai sạn với đủ loại lời nịnh hót và khen ngợi.

Chỉ là lúc , nhận thấy, vì lời khen của thanh niên, trong lòng thứ gì đó đang ngây ngô trướng nở.

Loading...