Mèo Con Sợ Xã Hội Chỉnh Đốn Cả Nhà Đại Lão - Chương 37

Cập nhật lúc: 2026-04-05 10:54:26
Lượt xem: 10

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Lại một đêm bình thường, vầng trăng khuyết cong cong treo màn trời.

Sau khi tắm xong, Ôn Diệu Nhiên mặc bộ đồ ngủ lông mềm mại bước từ phòng tắm, phòng ngủ liền thấy Đoạn Tri Ảnh đang uống thuốc.

Người đàn ông lưng về phía cửa, một tay cầm lọ t.h.u.ố.c nhỏ dán nhãn “Melatonin”, tay đổ mấy viên t.h.u.ố.c trắng lòng bàn tay, ngửa đầu uống cúi xuống nuốt.

Ánh trăng chiếu lên làn da , khiến nó càng thêm lạnh lẽo.

Ôn Diệu Nhiên chỉ thấy yết hầu khó khăn lắm mới trượt xuống một cái.

Vẻ mặt Đoạn Tri Ảnh vẫn như thường, uống t.h.u.ố.c tựa như hít thở, đơn giản vô cùng.

Thấy cảnh , lòng Ôn Diệu Nhiên chùng xuống, nhớ đến lọ “Melatonin” , là lúc hai ngang qua tiệm thuốc, Đoạn Tri Ảnh cố ý mua. Nhân viên cửa hàng đây là kẹo dẻo vị trái cây giúp ngủ ngon, thích hợp cho lệch múi giờ.

Ôn Diệu Nhiên tò mò, còn cố ý mở xem thử, bên trong đựng những viên kẹo dẻo màu tím đen vị phúc bồn tử, ngửi thấy mùi thơm ngọt ngào.

Lúc đó Đoạn Tri Ảnh còn lấy nó , dặn riêng Ôn Diệu Nhiên ăn.

Giờ , những viên t.h.u.ố.c bên trong đổi thành màu trắng.

Đó là t.h.u.ố.c gì?

Ôn Diệu Nhiên .

Ôn Diệu Nhiên chắc chắn, đó thứ gì cho cơ thể.

“Ừm?” Đoạn Tri Ảnh lên tiếng, vì lúc xoay thấy Ôn Diệu Nhiên ở cửa.

Nghe tiếng, Ôn Diệu Nhiên lập tức mỉm , đến gần , hỏi: “Muốn ngủ ?”

“Ừ. Cậu thì ?”

“Tôi cũng mệt .”

Anh thấy thuốc.

Cậu cũng .

cả hai đều ngầm hiểu, ai chủ động nhắc đến.

Lại một nữa chung chăn chung gối, hai quen với ấm và mùi hương của , còn ngượng ngùng như đầu.

Ôn Diệu Nhiên vầng trăng ngoài cửa sổ, màn đêm đen nhánh làm nổi bật những vì và mặt trăng, chỉ là khi mây mờ nhè nhẹ lướt qua, ánh sẽ che khuất.

Ánh trăng vì thế mà vẻ cô đơn lạnh lẽo.

Những vì vẫn ở đó, rõ ràng là vẫn còn.

Chỉ là ánh trăng .

Ôn Diệu Nhiên khẽ thở một , nóng tạo thành một làn sương trắng mờ trong đêm đông.

Môi răng còn kịp ấm lên vì nóng, ngón tay trong chăn những đầu ngón tay ấm áp nắm lấy.

Ôn Diệu Nhiên đầu, thấy đôi mắt Đoạn Tri Ảnh sáng ngời .

Cậu rộ lên, hỏi: “Hôm nay tay nóng ?”

Trước đây tay chân gã lúc nào cũng lạnh ngắt, cẩn thận chạm , luôn làm lạnh run.

Đoạn Tri Ảnh nhẹ nhàng : “Sợ làm giật , hôm nay cố ý ngâm nước ấm một lúc .”

Nụ của Ôn Diệu Nhiên càng sâu hơn, “Cẩn thận thế cơ ?”

“Không hẳn là cẩn thận.” Đoạn Tri Ảnh thẳng thắn , “Chỉ là sẽ đặc biệt chú ý đến phản ứng của .”

Sự thẳng thắn của đối phương khiến tim Ôn Diệu Nhiên rung động.

Vì thế, kìm mà hỏi nỗi băn khoăn trong lòng:

“Đoạn Tri Ảnh, trả lời một câu hỏi.”

“Ừm?”

“Nếu… còn ở đây nữa, sẽ làm thế nào?”

Câu hỏi như thể đột ngột mở cửa gió lạnh một căn phòng xông .

Nhiệt độ khí giảm đột ngột.

Ôn Diệu Nhiên chỉ thấy, nét mặt vốn dịu dàng của Đoạn Tri Ảnh chợt sa sầm, một đổi nhỏ, nếu kỹ sẽ bỏ lỡ, nhưng thể khiến biểu cảm dịu dàng trở nên lạnh lẽo ngay tức khắc.

“Khi nào?” Đoạn Tri Ảnh như đối mặt với kẻ thù lớn.

Ôn Diệu Nhiên lắc đầu, “Không , chỉ hỏi thôi.”

Cậu dám , thực một dự cảm mơ hồ, rằng sẽ nhanh thôi.

“Còn nữa ?” Đoạn Tri Ảnh rõ ràng coi câu hỏi của là thật.

Ôn Diệu Nhiên vốn nên câu trả lời, lúc thấy phản ứng của Đoạn Tri Ảnh, chỉ thể nắm ngược tay đối phương, siết chặt, để đối phương cảm nhận sự tồn tại của , quả quyết :

“Sẽ. Nhất định sẽ.”

“Khi nào?”

“…Tôi cũng .”

Một hồi lâu im lặng, Ôn Diệu Nhiên chìm trong sự im lặng của Đoạn Tri Ảnh, cho đến một lúc , mới thấy đối phương nghẹn ngào một tiếng:

“Được.”

Tuy là đồng ý.

Tuy Đoạn Tri Ảnh là nhếch mép đáp từ .

Ôn Diệu Nhiên , Đoạn Tri Ảnh cũng .

Người tin.

Không tin sẽ trở về.

“Sao ?” Ôn Diệu Nhiên áp sát Đoạn Tri Ảnh, nhỏ giọng , “Sẽ ai nhân lúc trời tối mà trộm đỏ hoe mắt đấy chứ?”

Đoạn Tri Ảnh khịt mũi, thở hắt , khi mở miệng nữa, giọng bình thản gì lạ, “Không cần để ý.”

“Đoạn Tri Ảnh…”

“Không , thể ở đây.” Đoạn Tri Ảnh nhanh hơn, “Dù cũng quen .”

Ôn Diệu Nhiên hiểu , đang trả lời câu hỏi lúc của :

Nếu còn nữa thì ?

Anh sẽ cảm thấy cả.

Bởi vì quen với việc ở đây.

lúc , Đoạn Tri Ảnh tiếp tục mở miệng, giọng định hơn nhiều.

Cảm xúc cuộn trào dữ dội , thoáng chốc tiêu hóa, bình .

Người thật sự một trái tim mạnh mẽ.

“Giấc mơ cũng sẽ tỉnh.”

“Giấc mơ?”

Đoạn Tri Ảnh cụp mi, thẳng Ôn Diệu Nhiên.

Nếu hàng mi hồi lâu vẫn còn khẽ run, Ôn Diệu Nhiên suýt nữa cho rằng đối phương ngủ .

Hàng mi khẽ động , tựa cánh bướm vỗ, khuấy động trong lòng Ôn Diệu Nhiên một cơn lốc đen tối và chua xót —

Là như .

Ôn Diệu Nhiên hiểu :

Thì , Đoạn Tri Ảnh vẫn luôn cho rằng, việc gặp , chỉ là một giấc mơ.

Cho nên ngay từ đầu, mới chấp nhận sự xuất hiện đột ngột của nhanh đến .

Cho nên dù nhớ gì cả, Đoạn Tri Ảnh cũng đau lòng.

— “Trước quá bất tài, bây giờ cuối cùng cũng trở về, cho thấy, khác xưa.”

Ôn Diệu Nhiên nhớ câu dang dở của Đoạn Tri Ảnh hôm ở trong bếp:

— “Bây giờ thể làm thứ, đều thể cho , Ôn Diệu Nhiên. Cho nên…”

Câu “Cho nên” đó, vế lẽ là…

Cậu thể ở .

Đoạn Tri Ảnh .

Bởi vì cho rằng đây là một giấc mơ.

Ôn Diệu Nhiên dù trong mơ, giấc mơ cũng sẽ tỉnh.

“Không thể tin …” Ôn Diệu Nhiên mở miệng, thấy giọng run nhè nhẹ, “Nếu cho rằng đây chỉ là một giấc mơ, nhưng thậm chí ở trong mơ, cũng đối xử với như thế…”

Dịu dàng, kiềm chế và cưng chiều.

Đoạn Tri Ảnh rõ ràng thừa nhận thích Ôn Diệu Nhiên.

trong giấc mơ đẽ mà tự cho là , Đoạn Tri Ảnh cũng từng vượt quá giới hạn nửa phần.

Không hề để d.ụ.c vọng trướng nở mà tùy ý khinh rẻ Ôn Diệu Nhiên, trút hết những ẩn nhẫn bao năm qua.

Mà là, đo nhiệt độ cho , sấy tóc cho , dẫn mua đồ ăn vặt, chọn dâu tây, bóc trái cây cho , cùng làm việc nhà, cùng chơi game, ngắm mặt trời mọc lặn…

Thậm chí, trong mộng cảnh, Đoạn Tri Ảnh còn giấu việc uống thuốc, để Ôn Diệu Nhiên phát hiện, làm Ôn Diệu Nhiên vui.

Ôn Diệu Nhiên thể cảm nhận , Đoạn Tri Ảnh trân trọng thời gian .

Người chỉ đơn giản là dùng thời gian quý giá để cùng xây dựng những điều bình dị thường ngày.

Phảng phất như những điều bình dị thường ngày , là thứ quý giá hơn bất cứ thứ gì.

“Tôi ở trong mơ đối xử với thế nào?” Đoạn Tri Ảnh hỏi.

Hốc mắt Ôn Diệu Nhiên nóng lên, cố gắng hết sức kiềm chế nước mắt, cố gắng bình tĩnh :

“Anh ở trong mơ cũng bắt nạt .”

“Thế nào mới là bắt nạt ?”

“Rõ ràng là giấc mơ của , rõ ràng thích đến , thậm chí còn nhịn hôn .”

“À.” Đoạn Tri Ảnh chọc khe khẽ, ngay đó ý tan , hỏi, “Có thể hôn ?”

“Anh xin phép đồng ý, thì tính là bắt nạt.”

Ôn Diệu Nhiên thấy rõ, Đoạn Tri Ảnh nhớ điều gì đó, ánh mắt thoáng chốc tan rã.

Đoạn Tri Ảnh : “Thực bắt nạt một , ở giấc mơ .”

“Anh ít mơ thấy ? Lại nhớ rõ như lòng bàn tay .”

“Ừ. Não của cho phép.”

“Vậy ở giấc mơ , bắt nạt thế nào?”

“Cậu giữa đống rượu, ngơ ngác. Tôi thấy , liền qua hôn .”

Lần , đến lượt Ôn Diệu Nhiên chọc .

Nụ thành tiếng, khóe miệng khẽ nhếch lên, lúm đồng tiền bên môi chứa đầy vẻ e lệ và ngọt ngào.

Rồi đó ngước mắt, liếc đối phương một cái, mở miệng:

“Tiểu yêu tinh.”

“Tôi là .” Đoạn Tri Ảnh hào phóng thừa nhận, “Cho nên , xin phép đồng ý, ?”

Ôn Diệu Nhiên nín thở.

Hồi lâu , mới :

“Được.”

Đoạn Tri Ảnh liền dựa sát , chậm, chậm.

Cho đến khi thở vốn dồn dập của Ôn Diệu Nhiên, cuối cùng cũng vì thích ứng với sự xâm nhập của Đoạn Tri Ảnh mà trở nên bằng phẳng hơn một chút, Đoạn Tri Ảnh mới hành động tiếp theo.

Đôi môi hé mở tiến gần, dừng cách gang tấc.

Ôn Diệu Nhiên như trêu chọc, thở cũng rối loạn, run rẩy ngừng, chỉ cần cử động mạnh một chút là sẽ chạm môi Đoạn Tri Ảnh.

là quá dịu dàng quá xa, trêu chọc đến mức Ôn Diệu Nhiên chịu nổi.

Cuối cùng vẫn là Ôn Diệu Nhiên chủ động áp môi lên, xác nhận nụ hôn .

Nhiệt độ cơ thể khoảnh khắc môi lưỡi giao hòa làm bùng nổ.

Cơ thể nóng rực lên, hương thơm và ấm của đối phương như xăng tưới , khiến nóng đến mất trí, đồng thời truyền ấm trở .

Một vòng tuần nóng bỏng như .

Giữa môi răng tiếng dính nhớp vang lên, chỉ một lát, Ôn Diệu Nhiên nếm vị chua xót từ đó.

Thế là môi rời môi.

Đoạn Tri Ảnh kết thúc nụ hôn, nhưng khí ái vẫn tan .

Hai vẫn quấn lấy gần, thở đan xen, ánh mắt quyến luyến.

Tựa như những yêu quen thuộc.

Trước mắt Ôn Diệu Nhiên một mảng mơ hồ, lúc mới , vị chua xót khi hôn từ mà đến.

Khi ở đây, mắt sống động đến thế, như thể bức tranh phai màu cuối cùng cũng tô điểm những gam màu tươi tắn.

Vậy khi ở đây, khi thấy, , sống ?

Vì thế, Ôn Diệu Nhiên dặn dò Đoạn Tri Ảnh, như một lữ hành sắp xa nhà, đang dặn dò yêu ở trông nhà.

Bù đắp một lời từ biệt muộn màng mấy năm:

“Sau khi giấc mơ tỉnh , chăm sóc bản thật , ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/meo-con-so-xa-hoi-chinh-don-ca-nha-dai-lao/chuong-37.html.]

Đoạn Tri Ảnh chỉ chằm chằm, gì.

Ôn Diệu Nhiên cao giọng hơn, chút cứng rắn, “Hứa với , Đoạn Tri Ảnh.”

Cuối cùng, Đoạn Tri Ảnh hỏi: “Tôi chăm sóc bản như thế nào?”

“Anh ăn cơm đầy đủ, ngủ đủ giấc.”

“…”

“Phải chơi nhiều với những con vật nhỏ đáng yêu, ngoài dạo nhiều hơn, kết bạn nhiều hơn, hòa thuận với nhà!”

“…”

“Lúc áp lực lớn giải tỏa cho , thể nhạc, cũng cho phép thỉnh thoảng uống chút rượu.”

“…”

Đoạn Tri Ảnh gì, vẫn luôn gì.

từng câu dặn dò của Ôn Diệu Nhiên.

Khắc sâu trong lòng.

Quả nhiên là giấc mơ của .

Đoạn Tri Ảnh nghĩ:

Nếu , thể cho những lời khuyên, cứ như thể quan sát trong cuộc sống hàng ngày .

Cứ như thể, những lúc mất , vẫn luôn ở bên cạnh , .

Biết ăn cơm t.ử tế, ngủ đủ giấc, nuôi thú cưng kết bạn, giải trí uống rượu.

Biết vẫn luôn…

“Còn nữa,” Ôn Diệu Nhiên bổ sung, “Đừng lúc nào cũng nghĩ đến .”

Ôn Diệu Nhiên chỉ thấy, trong đêm khuya chỉ ánh trăng xa xôi chiếu sáng, cơ mặt Đoạn Tri Ảnh khẽ giật giật.

Như thể đang nghiến chặt răng, kìm nén cảm xúc nào đó.

“Tôi cố gắng hết sức.” Đoạn Tri Ảnh mở miệng, giọng bình tĩnh.

Ôn Diệu Nhiên chen , “Không cố gắng hết sức. Tôi hứa với .”

“…Được, hứa với .”

Thực sự như là nặn từng chữ từ kẽ răng.

Ôn Diệu Nhiên chọn tin tưởng Đoạn Tri Ảnh.

Cậu tin Đoạn Tri Ảnh, tiếp theo, nhất định sẽ chăm sóc bản thật .

“Còn một bí mật cho .” Ôn Diệu Nhiên bình tâm trạng, rạng rỡ ghé sát , mũi chạm mũi với Đoạn Tri Ảnh.

Giọng mang theo chút ngọt ngào phảng phất, như thể khi ngủ chia sẻ câu chuyện cổ tích xem hôm nay, một câu chuyện thích.

Đoạn Tri Ảnh lặng lẽ , chuyên chú lắng :

“Đoạn Tri Ảnh, tuy rằng nhớ rõ , cũng nhớ rõ đây thích . mà…

“Quên hết tất cả ở bên một nữa, vẫn một nữa thích .”

Đoạn Tri Ảnh nhớ ngủ như thế nào.

Anh cũng nhớ, tỉnh như thế nào.

Khi ý thức, trời sáng rõ, ánh mặt trời chiếu rọi khắp phòng, phá tan ảo ảnh như mơ.

Anh nghiêng đầu, chỉ thấy mép giường trống .

Anh đưa tay qua, chạm một lạnh lẽo.

Hoàn gì.

Không ấm còn sót , một sợi tóc.

Vết nhăn còn lưu chút dấu vết, chắc, là do đêm qua xoay đè lên .

Anh ngửa , gáy dựa đầu giường, lên trần nhà, ở cạnh mảng sơn màu xanh lam của phòng ngủ, thấy một mảng tường bong tróc màu xám.

Chói mắt.

Đoạn Tri Ảnh nghĩ, Ôn Diệu Nhiên lúc thấy mảng tường xám đó, cảm thấy thế nào.

Sau khi rời giường, Đoạn Tri Ảnh lang thang trong phòng, giống như một bóng ma mất hồn.

Anh qua phòng khách, thấy máy sấy tóc cất hộp bàn .

Anh phòng vệ sinh, thấy màn hình máy nước nóng tắt, như thể lâu bật lên.

Anh qua nhà bếp, tủ lạnh còn dâu tây, thùng rác lồng túi rác mới, là vốn dĩ đổi.

Đoạn Tri Ảnh dừng chân ở ban công, cánh tay chống lên thành xi măng, bờ vai suy sụp rũ xuống.

Anh giữa ánh mặt trời vàng óng như mật phủ khắp thành phố, cúi đầu.

Anh ở trong căn nhà cũ kỹ, mặc bộ đồ ngủ đắt tiền nhất, để lộ làn da trắng nõn, mái tóc mềm mại rũ xuống…

Lại uể oải tinh thần như một con ch.ó mất chủ.

Xương bướm nhô lên, như thể đang rỉ máu.

Tựa hồ mới bẻ gãy đôi cánh.

Giữa những âm thanh ồn ào của cuộc sống thường nhật, giữa tiếng chim hót líu lo trong trẻo, chậm rãi thu dọn tâm trạng tan nát của .

Anh xoay , khóe mắt vô tình liếc thấy thứ gì đó, đó khựng .

Vẻ mặt Đoạn Tri Ảnh sa sầm, từ từ đưa tầm mắt trở .

Cho đến khi, rõ, cánh cửa căn phòng cấm đoán , hé mở một khe.

Không thể nào.

Trái tim vốn đông cứng của Đoạn Tri Ảnh chợt hoảng loạn.

Không thể nào. Tuyệt đối thể.

Hơi thở dồn dập, yết hầu trượt xuống một cách khó khăn, đầu ngón tay run rẩy như lên cơn bệnh.

Anh nhớ rõ, khi đây, từng căn phòng đó.

Anh nhớ rõ, trong giấc mơ dài đằng đẵng và đẽ đêm qua, Ôn Diệu Nhiên cũng từng căn phòng đó.

Tại cánh cửa đó mở?

Không thể nào.

Ổ khóa bung ?

Không thể nào.

?

Không thể nào.

Hay là, vô thức ?

Không thể nào.

Sau mấy phủ định, Đoạn Tri Ảnh cánh cửa đó.

Anh nhớ cuộc đối thoại với Ôn Diệu Nhiên trong mơ, Ôn Diệu Nhiên tò mò, xem, hy vọng đừng .

Bởi vì, nếu là mơ, Ôn Diệu Nhiên , sẽ sự thật —

Ôn Diệu Nhiên sẽ , c.h.ế.t.

Giấc mơ dễ vỡ đó, sẽ kết thúc sớm hơn.

Đoạn Tri Ảnh hít sâu mấy lượt, cuối cùng mới đưa tay lên, chạm cánh cửa đó.

Khẽ đẩy một cái.

Kẽo kẹt —

Bản lề cửa cũ kỹ phát tiếng kêu rít chói tai, cùng với tiếng động đó, thứ bên trong cánh cửa hiện mắt Đoạn Tri Ảnh.

Không gian từng thấy ánh nắng, những hạt bụi trần thấm qua khe tường lơ lửng bay.

Trên chiếc bàn nhỏ giữa căn phòng ít lui tới, đặt một bức ảnh đen trắng của một thanh niên với nụ rạng rỡ —

Không ai chuẩn di ảnh cho một thanh niên khỏe mạnh, ở độ tuổi đôi mươi.

Cho nên, di ảnh của , là cắt từ những bức ảnh đời thường.

Giữa chiếc bàn nhỏ, bức ảnh, đặt một chiếc chén sứ trắng nhỏ.

Bên trong, là thứ mà Đoạn Tri Ảnh đến nay vẫn thể đối mặt:

Tro cốt của yêu.

Chỉ một cái , làm đau nhói mắt , cơn đau lan từ dây thần kinh thị giác, khiến chỉ ngạt thở.

Đoạn Tri Ảnh dời tầm mắt, thấy căn phòng đầy những bức phác họa.

Nhân vật chính trong các bức phác họa, khác gì trong bức ảnh đen trắng.

Tất cả đều là Ôn Diệu Nhiên.

Toàn bộ đều do Đoạn Tri Ảnh vẽ.

Thời gian sớm nhất, đ.á.n.h dấu gần mười năm .

Thời gian muộn nhất, dừng khi nhân vật trong tranh qua đời.

Nét mày đen nhánh. Làn da trắng nõn.

Hàng mi rũ xuống. Chiếc cổ đẫm mồ hôi.

Đôi môi đầy đặn. Gương mặt tươi rạng rỡ.

Từng nét bút, từng bức tranh một, hàng trăm bức dày đặc, đều là tình yêu Đoạn Tri Ảnh niêm phong.

Chỉ cần Ôn Diệu Nhiên bước căn phòng .

Chỉ cần bước

Sẽ , sự thật rằng c.h.ế.t…

Cùng với, Đoạn Tri Ảnh bắt đầu vẽ dáng vẻ của Ôn Diệu Nhiên từ khi nào, đặt những rung động xuống trang giấy từ khi nào —

Gần như, ngay từ ngày đầu tiên họ quen .

Đến nay mười năm.

Ba năm rung động, và bảy năm tim c.h.ế.t.

Đoạn Tri Ảnh bước phòng, bao vây bởi những bức chân dung của Ôn Diệu Nhiên.

Anh chỉ cảm thấy đau đớn, chỉ cảm thấy m.á.u đang chảy cạn, yêu” bao vây, chằm chằm, tài nào nổi.

Khi Ôn Diệu Nhiên còn sống, trong mắt thế gian, là một vô hình, thế gian công nhận giá trị.

Đoạn Tri Ảnh lúc đó, nhận định, cái nhỏ bé vô hình , là yêu của đời .

Trớ trêu , khi Ôn Diệu Nhiên c.h.ế.t, cả thế giới bắt đầu yêu , cùng tưởng nhớ .

Chỉ riêng bộ não của Đoạn Tri Ảnh trở thành kẻ đào ngũ, dám hồi tưởng về nữa.

Chỉ thể “nhốt” ở đây.

Đoạn Tri Ảnh cúi đầu, lùi một bước, chuẩn rời khỏi căn phòng .

Tuy nhiên, trong tầm mắt , thứ vốn nên tĩnh lặng trong căn phòng , bất ngờ xen lẫn một chút chuyển động phập phồng.

Đoạn Tri Ảnh kinh ngạc đầu , chăm chú vật thể đang phập phồng theo nhịp thở —

Bất ngờ phát hiện một con mèo con màu trắng!

Trên trán và lưng những vằn lông nhàn nhạt, tựa như màu xanh khói nhạt nhất chiếc áo chuyển màu.

Là con mèo con mà quen thuộc nhất!

“Diệu Diệu?”

Đoạn Tri Ảnh kinh ngạc thốt lên tên nó.

Con mèo con cuộn tròn trong góc, đáp , như thể đang ngủ.

Đoạn Tri Ảnh vội vàng chạy tới, bế nó lên, lòng bàn tay chạm một lớp lông mềm mại nóng hổi!

Diệu Diệu sốt!

Sao thế ?

Trong giấc mơ đó, Ôn Diệu Nhiên dầm mưa to mà còn sốt, ở đây…

Chờ một chút.

Đôi mắt Đoạn Tri Ảnh chấn động.

Diệu Diệu đây từ khi nào?!

Người duy nhất ấn tượng phép ngôi nhà , chính là “giấc mơ”, Ôn Diệu Nhiên.

nếu, đó thực là mơ…

Nếu, phòng, thực là…

Đoạn Tri Ảnh nín thở con mèo con ốm yếu trong lòng, nội tâm trải qua một trận động đất:

Mình một loạt những phỏng đoán vô lý.

Quá mức vô lý, đến nỗi dám trực tiếp đưa kết luận đó.

Mấy ngày nay, rốt cuộc là con mèo con ban cho một giấc mơ…

Hay là, , thật sự, trở về?

Loading...