Mèo Con Sợ Xã Hội Chỉnh Đốn Cả Nhà Đại Lão - Chương 27
Cập nhật lúc: 2026-04-04 11:41:42
Lượt xem: 10
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
“Ôn Diệu Nhiên, hôn môi bao giờ ?”
Trước mắt, là cảnh hôn bất ngờ trong một bộ phim thanh xuân đang chiếu TV, nam nữ thiếu niên mười bảy, mười tám tuổi trốn rèm cửa phòng học hôn , tiếng nước chóp chép, hình ảnh đầy khêu gợi.
Bên tai, là câu hỏi khàn khàn của em nhà bên mới trưởng thành, giọng trầm thấp mang theo chút mạnh mẽ của một đàn ông.
Bị tấn công từ hai phía, Ôn Diệu Nhiên cảm giác như sắp bốc cháy!
Hơi nóng từ mắt và tai lan , Ôn Diệu Nhiên căng thẳng đến mức nắm chặt lấy đệm ghế sofa .
Cho đến khi lồng n.g.ự.c trở nên đau nhói, mới ý thức hỏi đến mức quên cả thở.
“Hô…” Ôn Diệu Nhiên thở một , đó làm vẻ hung dữ, “Không lớn nhỏ! Gọi là !”
Rõ ràng thấy, nhưng Đoạn Tri Ảnh đầu , cúi đầu giả vờ .
“Nhóc con?” Ôn Diệu Nhiên gọi .
Đoạn Tri Ảnh ngẩng đầu, tiếp tục xếp bằng thảm, ngón tay lật giở cuốn đề thi đại học làm kín mít chiếc bàn nhỏ mặt.
“Nhóc con?” Ôn Diệu Nhiên cố ý dùng cách xưng hô còn phù hợp, để trêu tức .
Đoạn Tri Ảnh, hiện giờ mới học năm nhất đại học, chiều cao nhỉnh hơn Ôn Diệu Nhiên một chút, vẫn hề phản ứng.
“Đoạn Tri Ảnh?” Lúc Ôn Diệu Nhiên mới gọi tên .
Nghe thấy tên , ngón tay đang lật sách của Đoạn Tri Ảnh khựng .
Ôn Diệu Nhiên thấy xoa xoa đầu ngón tay, như thể tay đang ngứa, thuận tay cầm lấy một cây bút, thử tính một bài toán làm sai trong cuốn đề thi.
Vẻ mặt trông chuyên chú.
Ôn Diệu Nhiên làm phiền , im lặng chằm chằm đường nét khuôn mặt nghiêng của thiếu niên.
Những đường cong nhấp nhô đầy cuốn hút, một góc nghiêng vô cùng ưu tú.
Xương mày nhô cao, hốc mắt sâu, sống mũi thẳng, đầu mũi thon gọn.
Xuống chút nữa là nhân trung thu , đầu môi cong, phủ lên đôi môi hồng nhuận.
Ôn Diệu Nhiên cúi đầu, thu tầm mắt.
Rốt cuộc bộ phim mới chiếu cảnh hôn, mới hỏi xong chuyện hôn môi, cứ chằm chằm môi , khó tránh khỏi suy nghĩ lung tung.
“Lúc miên man suy nghĩ thì làm bây giờ?”
“ ! Có thể làm bài! Đánh lạc hướng sự chú ý!”
Ôn Diệu Nhiên lập tức về phía bài toán đó, ngay đó ngẩn .
Cậu về phía Đoạn Tri Ảnh đang cầm bút nghiêm túc làm bài, lúc mới ý thức …
Tại Đoạn Tri Ảnh, thi đỗ đại học, đột nhiên tính một bài toán trung học.
Gương mặt Ôn Diệu Nhiên khó khăn lắm mới dịu , đỏ bừng lên:
“Thằng nhóc , cũng đang suy nghĩ vẩn vơ ?”
Đề bài thực tế chiếm dụng, Ôn Diệu Nhiên dứt khoát lấy kho đề ảo trong đầu.
Rốt cuộc những năm Đoạn Tri Ảnh chuẩn thi đại học, ít hỏi bài Ôn Diệu Nhiên.
Để dạy cho đứa trẻ , Ôn Diệu Nhiên nghiên cứu kỹ lưỡng các kiến thức thi đại học, bây giờ đưa cho giấy bút, đều thể ngay một bộ đề thi thử.
Thế là, Ôn Diệu Nhiên tùy tiện rút một bài toán hàm trong đầu để tự kiểm tra .
Kiểm tra mãi, đột nhiên ý thức , tại ấn tượng sâu sắc với bài toán ——
Bởi vì Đoạn Tri Ảnh nắm vững công thức hàm linh hoạt.
“Linh hoạt” nghĩa là:
Bài tập hai ngày , Đoạn Tri Ảnh làm sai bài , rõ ràng là nắm vững công thức .
Kết quả bài tập ngày hôm qua, Đoạn Tri Ảnh làm , cầm đề đến hỏi Ôn Diệu Nhiên, hiểu công thức như thế nào.
Bài kiểm tra hôm nay, Đoạn Tri Ảnh làm công thức , hỏi Ôn Diệu Nhiên những môn khác.
bài thi thử ngày hôm , Đoạn Tri Ảnh cũng làm công thức , một nữa đến hỏi Ôn Diệu Nhiên.
Ôn Diệu Nhiên hỏi Đoạn Tri Ảnh, “Công thức cũng khó lắm ? Sao em hôm qua còn làm , hôm nay làm ?”
Đoạn Tri Ảnh nhướng mày, vẻ mặt vô tội, “Vậy ? Không ấn tượng. Anh giảng cho em một nữa .”
đó, Đoạn Tri Ảnh hỏi Ôn Diệu Nhiên về công thức nữa.
ngược , sự nắm bắt kiến thức một cách “linh hoạt”, chuyển sang những môn khác ——
Hôm qua hỏi ngữ pháp tiếng Anh, là nhớ , mấy ngày đến hỏi.
cứ thi là làm hết.
Hôm nay hỏi cơ học vật lý, là hiểu , làm bài tập sai bét.
mỗi thi lớn, đều làm đúng hết.
Ôn Diệu Nhiên cho rằng Đoạn Tri Ảnh áp lực thi cử làm cho quên, nên nào cũng ngại phiền mà giảng kiến thức cho .
Cũng may, Đoạn Tri Ảnh là một học sinh ngoan, khả năng tiếp thu , chỗ nào hiểu chỉ cần qua là thông ngay.
Trừ phi, Đoạn Tri Ảnh tập trung chú ý.
Ví dụ như ngày hôm đó ——
Cốc.
Ôn Diệu Nhiên cầm bút, dùng nắp bút gõ nhẹ trán thiếu niên.
Đoạn Tri Ảnh gõ đến mức bật , ánh mắt đang lơ đãng mặt Ôn Diệu Nhiên thu , xuống trang giấy.
“Anh mới giảng bài nào?” Ôn Diệu Nhiên hỏi .
Đoạn Tri Ảnh sửng sốt, mím môi, đưa tay, đầu ngón tay lướt một vòng bài thi, đó ấn một bài nào đó, “Bài …”
Ôn Diệu Nhiên dùng bút gõ đầu .
Đoạn Tri Ảnh cũng né, im lặng đến gần.
“Còn đoán mò nữa đúng ?” Ôn Diệu Nhiên buông bút, khoanh tay, “Em căn bản là ! Em thì nữa.”
“Nghe mà.” Đoạn Tri Ảnh cụp mi mắt xuống, trông ngoan, giọng giải thích nhẹ, “Chẳng qua, khắc phục một vài thứ, để tập trung hơn.”
“Ừm? Anh khó hiểu lắm ?”
“Không khó hiểu.”
“Vậy em khắc phục cái gì?”
“…”
Thiếu niên mím môi, chút ngượng ngùng, chút e thẹn, một lúc mới thăm dò ngước mắt, quan sát vẻ mặt Ôn Diệu Nhiên, nhỏ giọng :
“Bởi vì hình dáng môi của . Em cứ chằm chằm, liền thấy gì nữa.”
Soạt soạt…
Cạch.
Đoạn Tri Ảnh xong, khẽ ném cây bút lên bàn.
Tiếng động nhỏ, kéo sự chú ý của Ôn Diệu Nhiên, từ trong những hồi ức hỗn loạn trở về hiện thực.
Bộ phim mắt vẫn đang chiếu.
Lúc thuê đĩa, poster quảng cáo giới thiệu đây là một bộ phim ngây thơ, kết quả Ôn Diệu Nhiên xuất thần tám trăm mét trở về, hai màn hình vẫn còn đang hôn !
Tiếng nước càng lúc càng lớn, thậm chí còn xen lẫn chút tiếng thở - dốc.
Ôn Diệu Nhiên mặt đỏ tai hồng tắt TV .
Không liên quan gì đến sự hổ của bộ phim, nhưng tắt , dường như càng hổ hơn.
Cả phòng khách yên tĩnh đến mức, dường như ngay cả tiếng bụi bay lơ lửng trong những tia nắng hoàng hôn cũng thể thấy.
Vì thế, tiếng tim đập trong lồng n.g.ự.c Ôn Diệu Nhiên, vang đến tận tai .
Cậu đưa tay xoa vành tai đang nóng ran của , cả co , hai chân thu sát mép ghế sofa, ánh nắng mặt trời chiếu xuống đầu ngón chân tất trắng của .
Rồi lướt qua, chiếu xuống mu bàn tay và những khớp xương của thiếu niên đang bên chân , chống xuống đất.
Ôn Diệu Nhiên theo ánh nắng, đối diện với ánh mắt của Đoạn Tri Ảnh.
Tim Ôn Diệu Nhiên thắt .
Cậu căng thẳng, nghĩ: “Không vẻ mặt của bây giờ thế nào?”
“Có mặt đỏ ?”
Đoạn Tri Ảnh gì, chỉ im lặng chằm chằm mặt .
Ánh hoàng hôn màu cam hòa quyện đôi mắt màu nhạt của thiếu niên, dịu dàng, trong veo, giống như mật đường.
Ôn Diệu Nhiên rời tay khỏi vành tai, đưa lên phía , che hai má, che vẻ mặt đỏ ửng đáng ngờ.
Cậu thấy ánh mắt Đoạn Tri Ảnh dịch xuống một chút.
Chắc là vị trí của môi.
Nhớ cuối đoạn hồi ức, lời của đối phương về “hình dáng môi ”…
Ôn Diệu Nhiên vội vàng đưa tay lên, che miệng .
Hai chân co càng chặt hơn, cả căng cứng vô cùng.
“Ôn Diệu Nhiên.”
Đoạn Tri Ảnh gọi cả họ lẫn tên .
“Gọi là .” (Anh chỗ là "Ca" đó, ai cũng hiểu mà ha, do cách gọi đại từ thôi khỏi giải thích 😌)
Giọng Ôn Diệu Nhiên che trong lòng bàn tay, rầu rĩ.
“Không gọi.”
“Tại !” Ôn Diệu Nhiên buông tay, thẳng dậy, nóng nảy, “Anh lớn hơn em ba tuổi, cũng coi như chăm sóc em, gọi là , em thiệt thòi lắm ?”
“Không vấn đề thiệt thòi.”
“Vậy là vấn đề gì?”
Đoạn Tri Ảnh cụp mắt, một lúc , xa xôi, “Ôn Diệu Nhiên, lúc đại học, yêu đương bao giờ ?”
Hỏi đến mức Ôn Diệu Nhiên cũng nên trả lời thế nào cho .
Giây còn vênh váo tự đắc yêu cầu đối phương gọi là , giây phát hiện là một trai tân kinh nghiệm tình trường…
Huống chi mắt là Đoạn Tri Ảnh, lớn lên trai, khí chất , học giỏi, chắc chắn lịch sử tình trường còn dày hơn cả vở bài tập sai…
Ôn Diệu Nhiên trả lời.
“Em hỏi cái làm gì?” Ôn Diệu Nhiên hỏi .
Đoạn Tri Ảnh thì thẳng thắn, “Em hôn bao giờ, cũng yêu ai. Lần đầu tiên nếu thể hiện , chê ?”
“Lại là một tờ giấy trắng.”
Một câu một cách đường hoàng, chính đáng, giống hệt như lúc thằng nhóc hỏi bài tập, “Ôn Diệu Nhiên, bài em làm”.
Ôn Diệu Nhiên nghĩ , làm “ trai nhà bên”, giải đáp thắc mắc cho em ngây thơ tuổi mới lớn, cũng bình thường.
“Sẽ chê .” Ôn Diệu Nhiên , “Lần đầu tiên ai cũng ngây ngô, cũng là chuyện bình thường.”
“Cho nên,” Đoạn Tri Ảnh nắm bắt một điểm kỳ lạ, “Anh là kiểu sẽ chê em.”
“Không , thằng nhóc như ?”
Ôn Diệu Nhiên nuốt nước bọt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/meo-con-so-xa-hoi-chinh-don-ca-nha-dai-lao/chuong-27.html.]
Lúc miêu tả chỉ dùng từ “ai cũng” – một từ đối tượng rõ ràng…
Đoạn Tri Ảnh cố tình trực tiếp thế bằng “” và “em”!
Lại liên tưởng đến chủ đề mới thảo luận…
Rất khó để khiến hiểu lầm!
Ôn Diệu Nhiên gạt bỏ những ý nghĩ lung tung, chủ đề, “Hơn nữa, chuyện cũng cần để ý . Dù , lúc thật sự hôn, bản năng sẽ .”
“Sao ?”
“Anh…” Ôn Diệu Nhiên cúi đầu, “Anh chính là .”
“Sao chắc chắn bản năng của em sẽ ?”
“Đoạn Tri Ảnh!”
Ôn Diệu Nhiên nóng nảy.
Đoạn Tri Ảnh gọi đến mức kinh ngạc, nghiêng đầu, vô tội hỏi: “Sao tức giận?”
“ .”
“Tại hỏi đến mức nóng nảy chứ?”
Ôn Diệu Nhiên chính cũng hỏi .
Thế là, cứ như để lộ sơ hở.
Đoạn Tri Ảnh nửa quỳ thảm, hai tay chống hai bên ghế sofa, bao vây lấy Ôn Diệu Nhiên.
Rồi đó, từ từ dậy, leo lên, rút ngắn cách với Ôn Diệu Nhiên.
Ôn Diệu Nhiên cứng , ngả dựa lưng ghế sofa, trơ mắt ánh mắt Đoạn Tri Ảnh khóa chặt lấy môi , tiến gần như một con thú săn mồi.
“Đoạn… Tri Ảnh…”
“Có thể thử ?”
Hơi thở nóng rực của thiếu niên một bước, lướt qua môi Ôn Diệu Nhiên.
“Thử, cái gì…”
Khi hỏi , giọng Ôn Diệu Nhiên cũng run lên.
Run đến kỳ lạ.
“Thử xem bản năng của em .”
Một câu thử nghiệm trôi chảy, ngay đó, là đôi mắt trầm xuống của thiếu niên, nhanh chóng rút ngắn cách.
“Người mới thành niên, né tránh.”
Lý trí với Ôn Diệu Nhiên như .
chỉ nghĩ , tay hề động tác đẩy .
Cảm tính của giống như một con tiểu ác quỷ sa đọa, ngừng lặp bên tai :
“Hay là, cứ hôn một chút ?”
“Hôn một chút .”
“Chỉ một chút thôi.”
Quả nhiên là hai ngây ngô, đều .
Không đổi góc độ, chóp mũi và chóp mũi cọ .
Cả hai đều cọ làm cho ngẩn .
Rồi đó là ai khẽ , nhẹ, nhẹ, hề phá vỡ bầu khí khêu gợi .
Theo , là Đoạn Tri Ảnh chủ động nghiêng đầu, tiến sát lên.
Ôn Diệu Nhiên nhắm mắt , khẽ hé môi, chuẩn đón nhận.
Thế nhưng, cánh tay chống phía mất lực, eo lưng tê dại mềm nhũn.
Ôn Diệu Nhiên, đang nghiêng ghế sofa, trực tiếp ngã xuống ghế.
Kéo giãn cách với Đoạn Tri Ảnh.
Không khí lạnh ùa trống giữa hai , làm nguội bầu khí đang nóng lên.
Đoạn Tri Ảnh chớp chớp mắt, lấy tinh thần, hổ xoay ghế sofa, né tránh ánh mắt.
Như đang tự kiểm điểm.
Lại như đang tiếc nuối vì bỏ lỡ thời cơ.
Ôn Diệu Nhiên sự ngượng ngùng của thiếu niên làm cho bật , mượn tiếng để giảm bớt sự hổ, dậy, trêu chọc:
“Nhóc háo sắc.”
Nào ngờ Đoạn Tri Ảnh qua với vẻ mặt vô cùng nghiêm túc, như để chứng minh là sai lầm do mê đắm nhất thời:
“Một khi như , cũng đừng coi em là trẻ con nữa. Dù trẻ con sẽ ý đồ với .”
Ôn Diệu Nhiên nín thở.
Một lát , hoảng hốt dậy, phủi phủi bụi lẽ dính , một giây làm tám trăm động tác thừa, cuối cùng quyết định bỏ chạy ——
“Anh . Mai gặp.”
Cậu mới chạy đến cửa chính, liền thấy Đoạn Tri Ảnh gọi từ phía :
“Ôn Diệu Nhiên, , tránh ?”
Ngón tay đang đặt nắm cửa dừng .
Ôn Diệu Nhiên dám gì, cũng dám đầu .
Cậu thấy Đoạn Tri Ảnh :
“Ngày mai gặp , em sẽ tiếp tục.”
“Tiếp tục cái gì?”
“Chuyện hôm nay còn thành, chỉ, một việc.”
“Chính là nụ hôn lúc nãy.”
“Bây giờ từ chối Đoạn Tri Ảnh!”
Ngón tay Ôn Diệu Nhiên bấu chặt tay nắm cửa.
“Bây giờ từ chối, ngày mai, Đoạn Tri Ảnh sẽ hôn !”
“Cho nên, từ chối, bây giờ chính là thời cơ nhất!”
Ôn Diệu Nhiên hề từ chối.
Cậu chỉ mở cửa chạy ngoài.
Sau đó, đợi nụ hôn tiếp theo, mà đợi một t.a.i n.ạ.n xe cộ.
Đoạn Tri Ảnh trì trệ, mắc kẹt vĩnh viễn trong “ngày mai” hẹn ước.
Câu “em sẽ tiếp tục” đó, Đoạn Tri Ảnh đợi bảy năm.
Nụ hôn cách biệt bảy năm.
Là nụ hôn đầu của và .
Quả nhiên ngây ngô, cả hai đều , môi chạm môi, thở cũng run rẩy.
Môi thịt đều căng thẳng, thả lỏng, chỉ dính sát , mặc cho ấm giao thoa.
Cho đến khi, ngón tay dính m.á.u của Đoạn Tri Ảnh, chạm lên đầu ngón tay .
Hơi ấm và m.á.u quyện , cùng truyền sang.
Mười ngón tay của và đan .
Theo , cảm giác môi Đoạn Tri Ảnh mút nhẹ.
Một chút.
Hai chút.
Kích hoạt bản năng.
Có quả nhiên đầu hôn môi, là thể học .
Cậu ngơ ngác, mặc cho làm gì thì làm.
Rào cản nơi môi mở , thở và đầu lưỡi của Đoạn Tri Ảnh cùng tiến .
Dịu dàng mà nóng bỏng.
Yêu thương mà mạnh mẽ.
Cậu hôn đến mất hồn, đầu óc vốn mơ màng càng thêm hỗn loạn.
Cậu thấy thở của Đoạn Tri Ảnh càng lúc càng dồn dập, nụ hôn dần dần mất sự kiểm soát.
“Ưm ưm…”
Cậu thấy Đoạn Tri Ảnh thở dốc, như đang cố nén đau đớn.
Cậu run rẩy, định ôm lấy đối phương, đối phương hành động tiếp theo .
Đôi môi mềm mại của Đoạn Tri Ảnh lệch sang một bên, dừng gò má, cằm , trượt xuống, lướt qua làn da cổ.
Rất nóng.
Nóng đến mức tránh.
trốn.
Cậu khẽ thở dốc, ngẩng cổ, giống như một con thiên nga tự hiến tế, dâng hiến bản cho Đoạn Tri Ảnh.
Cho đến khi.
Trên vai trĩu xuống.
Là Đoạn Tri Ảnh ngừng tấn công, gục trán lên vai .
Cậu ngơ ngác đảo mắt, về phía Đoạn Tri Ảnh.
Giây tiếp theo, trời đất cuồng.
Cơ thể nặng trĩu của Đoạn Tri Ảnh đè xuống.
Cậu đưa tay, đặt lên vai Đoạn Tri Ảnh, nhẹ nhàng đẩy đẩy.
Đoạn Tri Ảnh phản ứng.
Cậu cúi đầu, thấy Đoạn Tri Ảnh nhắm mắt, mày nhíu chặt.
Như đang ngủ, ngủ yên .
Xem , là t.h.u.ố.c tác dụng.
Cậu ngơ ngác trần nhà.
Trong đầu vẫn trống rỗng.
Không ký ức nào để lục , chỉ bản năng đang chi phối.
Cậu ngửi thấy mùi rượu nho lan tỏa khắp phòng, cảm giác cánh tay ươn ướt, chắc là dính rượu.
Mùi rượu hình như cũng thể thấm tế bào da…
Làm mí mắt nặng trĩu, ý thức mơ màng.
Cậu thật sự say .