Mèo Con Sợ Xã Hội Chỉnh Đốn Cả Nhà Đại Lão - Chương 25
Cập nhật lúc: 2026-04-04 11:41:39
Lượt xem: 11
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Nhiệt độ mạng lên men cả một đêm, uy lực vượt xa bình thường.
Đầu tiên là dòng tự sự trải đầy cảm xúc “Bạch nguyệt quang nghi ngờ ăn bánh bao chấm m.á.u ”…
Rồi là màn lật ngược tình thế tích tụ dư luận “Mối tình đầu của bạch nguyệt quang suýt bịa đặt, chân ái làm sáng tỏ chân tướng”…
Cuối cùng là “Tổng tài tập đoàn nổi tiếng đích mặt, tự xưng là mối tình đầu của bạch nguyệt quang”, kích nổ luồng dư luận.
Mức độ chú ý của sự kiện, lớn đến khó thể dự đoán.
Nhiệt độ ập đến mãnh liệt, giống như hồng thủy mãnh thú, khiến gã hotboy mạng bất tài thể chống đỡ nổi, suốt đêm như đặt lửa nướng.
Chiều ngày hôm , Hoàng Hạo với đôi mắt thâm quầng, gương mặt bơ phờ vì thiếu ngủ, run rẩy livestream làm sáng tỏ:
“Tôi xin ! Tôi thừa nhận bịa chuyện! Tôi là ‘đại ca’ của Ôn Diệu Nhiên, Ôn Diệu Nhiên càng hề thầm yêu ! Cậu căn bản thích !”
Tình cảm của đám đông bình luận vô cùng kích động:
【Anh ‘đại ca’, hề bảo vệ Ôn Diệu Nhiên? Vậy dựa cái gì mà ăn tiền lãi của , ké tình cảm của khác để công việc !】
【Tôi thật nôn ! Tôi đau lòng cho thiên thần nhỏ như , từng đối xử , vui mừng bao!】
“Xin …” Hoàng Hạo nước mắt nước mũi giàn giụa, giống giả vờ, đến mức rõ ràng, “Tôi sai , thật sự sai ! Tôi sẽ từ bỏ công việc hiện tại, sẽ trả tiền lương cho công ty!”
【Hoàng Hạo là đồng nghiệp của ! Anh ở trong tổ cướp công, gây rối, kiêu căng ngạo mạn, chúng đều nể mặt từng che chở Ôn Diệu Nhiên mà bao dung cho ! Tôi bây giờ chỉ một câu hỏi hỏi , lấy mặt mũi ?】
【Tôi đ.ấ.m bàn đến mức tay cũng đau! Một bé như Ôn Diệu Nhiên, nếu khi c.h.ế.t giày xéo như , sẽ đau khổ đến nhường nào!】
“Xin làm phiền … Tôi sẽ xin các đồng nghiệp, ở đây công khai xin ! Tôi cũng xin Ôn Diệu Nhiên, nhất, chính là …”
【Anh mối tình đầu của thiên thần nhỏ! Cho nên vị tổng tài họ Đoạn tự xưng là mối tình đầu của thiên thần nhỏ mới là thật ?】
【Nghĩ đến việc chân thành gặm nhấm cặp đôi của hai , còn bình luận nữa, chỉ xóa tài khoản!】
【Kẻ bịa đặt chuyện bạch nguyệt quang của tao, mày là Hoàng Hạo?】
【Nếu Đoạn mặt thừa nhận, định quan tài c.h.ế.t ăn vạ bao lâu nữa!】
【Các chị em, còn nhớ Diệu Diệu ghét gã ? Mèo con nhà chúng thật sự sẽ vu oan cho một !】
【Huhuhu thật sự tin phép màu! Nhất định là bạch nguyệt quang nhập mèo con, đến để chỉnh đốn thế giới, cứu vớt chúng QAQ】
Hoàng Hạo đến mức mặt mày dơ bẩn, giọng và ngón tay đều run rẩy, như thể sợ hãi vô cùng.
Gã gần như sụp đổ, liên tục xin tha, xin :
“Tôi sẽ trả bộ tiền lời từ livestream cho ! Tôi cũng sẽ rút lui khỏi mạng xã hội, sẽ về quê, sẽ bao giờ xuất hiện mặt các bạn nữa! Xin … Tôi thật sự sai … Xin …”
Có một xem tỉnh táo gửi một tin nhắn trả phí nổi bật:
【Thân bại danh liệt là cái giá trả, Hoàng Hạo. khi rút lui khỏi mạng, hãy giải thích rõ ràng về bức ảnh thiên thần nhỏ của !】
“Ảnh… ảnh…” Hoàng Hạo nín thở, đồng t.ử co rút dữ dội, như thể rơi cơn hoảng loạn tột độ.
Rõ ràng, gã sai, gã chỉ là hành tung bại lộ, sắp tiêu đời.
Xem phản ứng của Hoàng Hạo, bình luận cũng hiểu :
【Trời ơi! Bức ảnh hóa vấn đề ?】
【Tôi sớm cảm thấy biểu cảm của nhân vật chính trong ảnh vi diệu, giải thích theo những ý nghĩ khác kết quả giống !】
Mí mắt Hoàng Hạo cụp xuống, ánh mắt lảng tránh sang trái sang , dường như vùng vẫy cuối, dường như đang cân nhắc làm để che giấu.
ma xui quỷ khiến, gã bất chấp tất cả, lựa chọn thẳng thắn:
“Ảnh chụp là cắt từ video!”
【Video gì?】
【Hoàng Hạo! Tung video chỉnh !】
Hoàng Hạo ống kính hoảng đến mức c.ắ.n móng tay, c.ắ.n cả những vết xước quanh móng, cho đến khi đầu ngón tay rớm máu, cơn đau mới làm gã tỉnh . Gã cảnh giác liếc phía màn hình, dường như thấy ai đó.
Cuối cùng, Hoàng Hạo c.ắ.n răng hạ quyết tâm, móc điện thoại , phát đoạn video đủ để khiến gã, bại danh liệt, rơi cảnh vạn kiếp bất phục, cho phòng livestream xem ——
Góc hình ảnh ghi rõ thời gian, chắc là bằng máy DV cầm tay, cách đây 12 năm, chất lượng hình ảnh thời đó coi là HD, hiện giờ chút đủ xem.
Dù , trong khung hình rung lắc, vẫn thể thấy rõ nhân vật chính ở giữa:
Ôn Diệu Nhiên, năm đó mới 16 tuổi, khung xương còn phát triển hết, thanh tú và gầy gò.
“Lại đây nào học bá, đây, ống kính !”
Giọng nam phía ống kính kéo dài, ngả ngớn, khàn khàn khó , chút tương đồng với giọng của Hoàng Hạo hiện giờ.
Ôn Diệu Nhiên đang bàn học trong lớp, hề ngẩng đầu, tiếp tục cầm bút làm bài tập, lưng thẳng tắp, giống như một con thiên nga kiêu hãnh.
Thấy Ôn Diệu Nhiên phản ứng, vài bàn tay thò , nắm lấy tay và cổ áo .
Rõ ràng, tham gia chuyện , chỉ một .
Rầm!
Choang!
Vài tiếng động lớn hỗn loạn liên tiếp vang lên, cùng với tiếng bàn ghế kéo lê, phát những âm thanh chói tai.
Hình ảnh vì cầm máy di chuyển mà mờ khó phân biệt, nhưng chỉ dựa tiếng động cũng thể , xảy chuyện gì.
Đông!
Âm thanh cơ thể va tường.
“A…”
Tiếng rên nhẹ đau đớn mà kìm nén của thiếu niên.
Khi hình ảnh định trở , từ bên cạnh lớp học trống , chuyển sang phía lớp học.
Ôn Diệu Nhiên, vốn mặc chiếc áo sơ mi trắng sạch sẽ, phẳng phiu, ngã ở góc tường, khi lôi kéo lúc , lúc quần áo nhàu nát, bụng còn lưu dấu giày.
Một nam sinh bên cạnh xổm xuống, đưa tay véo cằm Ôn Diệu Nhiên, vốn định oai, đó kinh ngạc về phía ống kính:
“Trời đất, da thằng nhóc sờ sướng thật!”
Tiếng chói tai vang vọng trong lớp học trống .
Có nam sinh chửi: “Tao chịu , mày là gay đó chứ!”
“Mày mới là gay! Tao chỉ da nó thôi! Mấy đứa tụi đứa nào da như ?”
Trong ống kính, Ôn Diệu Nhiên đưa tay lên, hung hăng gạt phắt bàn tay khinh bạc đó .
Thiếu niên khi dịu cơn đau, hề nhẫn nhục chịu đựng, trừng mắt đám côn đồ đó, nhếch miệng :
“Da của súc vật đương nhiên giống với da của con .”
“Khốn kiếp, nó đang c.h.ử.i tụi là súc vật ? Nó còn phục ?”
“Đánh cho nó một trận là nó phục ngay!”
Đám côn đồ xung quanh mới những lời , Ôn Diệu Nhiên hành động .
Cậu nhanh nhẹn lao , túm lấy một chiếc ghế gần đó, nắm c.h.ặ.t c.h.â.n ghế múa may.
Tấm ván gỗ và thanh thép thật sự là một vũ khí uy lực, quả nhiên, đám côn đồ đó tứ tán , dám đến gần.
Thế nhưng đơn thương độc mã địch đám đông.
Có tóm sơ hở trong động tác của Ôn Diệu Nhiên, nhanh chóng cướp lấy chiếc ghế.
Ôn Diệu Nhiên còn kịp chạy khỏi lớp học, rơi thế yếu.
Rồi đó, ống kính bắt đầu rung lắc.
Không thấy xảy chuyện gì.
những tiếng đ.ấ.m đá bôm bốp, tiếng la hét của đám côn đồ, và tiếng rên nhẹ cố nén của thiếu niên, đủ để miêu tả tất cả.
Khi ống kính định trở , trận đ.á.n.h hội đồng kết thúc.
“C.h.ế.t tiệt! Còn đá rách cằm tao nữa! Chỗ chắc chắn sẽ để sẹo!”
Nam sinh c.h.ử.i giơ máy lên, nhắm Ôn Diệu Nhiên.
Ôn Diệu Nhiên bất lực liệt, há miệng thở dốc, đầu cúi gục, những lọn tóc trán tán loạn, che đôi mắt.
Cổ áo sơ mi vì giằng co mà bung , để lộ chiếc cổ thon trắng và xương quai xanh tinh xảo.
Chính là khoảnh khắc .
Bức ảnh thần thánh lướt qua đầy khí, vô cùng lãng mạn.
Thế nhưng, sự thật là mối tình đầu cắt ghép một cách chọn lọc.
Bởi vì giây tiếp theo, phía ống kính phụt một ngụm khói trắng, nam sinh cầm máy nhả điếu thuốc, :
“Da thì tự cho là ? Tất cả đều là trẻ mồ côi bỏ rơi, mày đừng mà thanh cao, cùng tụi tao làm súc vật .”
Ngay đó, mẩu t.h.u.ố.c lá còn đang cháy đỏ, dí xương quai xanh của thiếu niên.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/meo-con-so-xa-hoi-chinh-don-ca-nha-dai-lao/chuong-25.html.]
Tiếng thét xé lòng, trở thành đoạn kết của câu chuyện .
Video kết thúc.
【Tôi xem mà luôn! Tôi bây giờ cần một từ bẩn thỉu hơn cả súc vật để c.h.ử.i Hoàng Hạo!】
【Nếu tận mắt thấy, thật sự sẽ tin, kẻ bắt nạt trơ trẽn đến mức, dám lấy bằng chứng phạm tội của , để quảng bá cho tình cảm sâu đậm với hại!】
【Diệu Nhiên từng dũng cảm phản kháng… Thiên thần nhỏ của thật sự là bảo bối nhất đời huhuhu】
【Tại đối xử với Ôn Diệu Nhiên như ! Tại !!】
“Bởi vì là một con giòi bọ hèn hạ! Tôi ưa việc cùng là trẻ mồ côi, mà nó thông minh, chịu hùa theo bọn , chịu thông đồng làm bậy với bọn , sống thanh cao, xuất sắc như ! Tôi ghê tởm! Tôi hạ tiện!”
Bình luận vốn im lặng, từng chữ từng chữ đ.â.m tim.
Hoàng Hạo sụp đổ, lóc sám hối.
Cho đến khi phòng livestream tố cáo gỡ xuống, tài khoản streamer hiển thị khóa vĩnh viễn.
Màn hình đen của phòng livestream khóa, chiếu rọi gương mặt lóc xí của Hoàng Hạo.
Hoàng Hạo co rúm ngẩng đầu, ánh mắt từ màn hình máy tính mặt, chuyển sang bóng đen phía màn hình.
Trong phòng, ranh giới sáng tối rõ ràng, livestream ánh đèn sân khấu chiếu rọi, còn xem ở phía bên , thì im lặng trong bóng tối.
Mũi đôi ủng da ngựa màu đen tuyền còn sót , phản chiếu ánh sáng từ lớp màng bảo vệ phong cách ion.
Dù cho trong căn phòng m.á.u văng tung tóe, đôi giày cũng thể sạch sẽ bước ngoài.
Nghĩ đến đây, Hoàng Hạo vô cùng sợ hãi, run rẩy đến mức hô hấp cũng thông suốt.
“Anh… Anh Đoạn…” Hoàng Hạo co rúm mở miệng, giọng run đến kỳ lạ, “Phòng livestream, khóa … làm sáng tỏ tất cả những lời bịa đặt, hứa sẽ trả bộ tiền lời, cũng thành tâm thành ý xin …”
Cộp.
Mũi ủng chạm đất, phát một tiếng động nhỏ.
Lại nặng nề đập tim Hoàng Hạo.
Cộp, cộp, cộp.
Đế ủng cứng cáp gõ nền gạch men, tim Hoàng Hạo đập nhanh hơn theo tiếng bước chân, cho đến khi thấy đàn ông trong bóng tối, bước ranh giới của ánh sáng và bóng tối.
Một áo gió màu đen toát lên khí thế lạnh lùng, áo lót màu đen, hòa hợp hảo với bóng tối của căn phòng.
Thứ duy nhất sáng ngời, là đôi mắt màu nhạt .
Thế nhưng khi điểm xuyết hốc mắt , chút ấm nào.
Ngược càng làm nổi bật đường môi mím chặt thêm phần đáng sợ, chỉ cần khẽ mở miệng, là thể gọi một đám nghiệp chướng tày trời.
Hoàng Hạo gần như sợ đến tè quần.
“Anh Đoạn trả hết tiền lời, còn bù thêm tiền nữa! Tôi cũng đảm bảo sẽ thành phố kiếm chác nữa! Tôi đ.á.n.h mất cả tương lai của Đoạn! Tôi thật sự trắng tay Đoạn! Cầu xin , tha cho …”
Hoàng Hạo năng lung tung cầu xin tha thứ, vì quá hoảng sợ, “Bịch” một tiếng quỳ rạp xuống đất.
Giống hệt một con súc vật đợi làm thịt.
Người đàn ông đối diện mở miệng, giọng bình thản như mây trôi gió thoảng:
“Tại giữ đoạn video 12 năm?”
Phàm là đặt câu hỏi, mang theo chút cảm xúc, đều sẽ giống như một sống, đều sẽ làm Hoàng Hạo sợ hãi đến .
chính sự bình thản như một máy, tình cảm, khó thể lường , ngược khiến Hoàng Hạo kinh hãi.
“Xin Đoạn! Bởi vì bắt nạt kẻ yếu! Bởi vì lòng đen tối! Tôi bản lĩnh gì, chỉ thể thỉnh thoảng xem đoạn video để tìm khoái cảm!”
Nghe , Đoạn Tri Ảnh nghiêng đầu, nhướng mày, như thể tò mò.
Theo , cong ngón tay, vẫy vẫy về phía bên cạnh.
Một đàn ông mặc vest trong đội ngũ lập tức đặt chiếc điện thoại đang phát video của Hoàng Hạo lòng bàn tay Đoạn Tri Ảnh.
Đoạn Tri Ảnh bắt đầu phát đoạn video Ôn Diệu Nhiên bắt nạt.
Ngay mặt kẻ thủ ác Hoàng Hạo.
Lần thứ nhất.
Tiếng kêu t.h.ả.m thiết của Ôn Diệu Nhiên như một lưỡi d.a.o sắc, đ.â.m lương tâm tội của kẻ gây án.
Lần thứ hai.
Tiếng kêu t.h.ả.m thiết của Ôn Diệu Nhiên trở thành một lưỡi d.a.o cùn, bào mòn chút thịt mềm trong tim kẻ tội đồ.
Lần thứ ba.
Mối tình đầu đích thực, và kẻ mạo danh thế, cùng thưởng thức t.h.ả.m cảnh của trong lòng.
Lần thứ tư.
Đoạn Tri Ảnh gì, chỉ im lặng phát video.
Một một .
Nhìn chớp mắt những hình ảnh Ôn Diệu Nhiên bắt nạt, bỏ sót một chi tiết nào.
Mỗi video phát, mỗi Hoàng Hạo thấy tiếng kêu t.h.ả.m thiết của Ôn Diệu Nhiên, đều giọng khàn đặc đó cắt một mảng.
Hoàng Hạo đang lăng trì, nỗi sợ hãi tâm lý, thậm chí còn tác động đến cả thể xác, đau đớn vô cùng.
Gã cảm nhận sâu sắc sự bất lực của kẻ yếu thế năm đó, khi một thế lực mạnh mẽ thể chống cự đẩy tuyệt cảnh.
Hoàng Hạo hận thể để Đoạn Tri Ảnh trực tiếp g.i.ế.c , chứ dùng sự tra tấn sợ hãi .
gã dám thật sự mở miệng cầu xin sự giải thoát nhanh chóng .
Bởi vì gã sợ Đoạn Tri Ảnh sẽ thật sự g.i.ế.c gã.
—— “Chào , Hoàng. Tôi là mối tình đầu của Ôn Diệu Nhiên, Đoạn Tri Ảnh.”
Sau khi mời đến gặp mặt sáng sớm, câu tự giới thiệu của Đoạn Tri Ảnh, định sẵn giai điệu cho cuộc hội đàm .
Hoàng Hạo khi bòn rút Ôn Diệu Nhiên vui sướng bao nhiêu, thì hiện tại khi đối mặt với yêu của , Đoạn Tri Ảnh, liền tuyệt vọng bấy nhiêu.
“Đừng xem nữa Đoạn, cầu xin đừng xem nữa!” Hoàng Hạo năng lộn xộn khẩn cầu, “Tôi sẽ xóa ! Tôi sẽ xóa sạch sẽ tất cả những gì liên quan đến !”
“Xóa ? Tại xóa ?” Đoạn Tri Ảnh đặt câu hỏi với giọng bình thản như giếng cổ gợn sóng, chút cảm xúc thăng trầm, “Gửi cho một bản. Tôi cũng thỉnh thoảng xem .”
Tim Hoàng Hạo như ngừng đập.
Gã căn bản thể nào tưởng tượng , kẻ điên mắt khi câu “thỉnh thoảng xem ”, rốt cuộc đang suy nghĩ điều gì!
Đoạn Tri Ảnh tiến về phía một bước, một bước nữa.
Vô cùng nhàn nhã, như thể đang tản bộ.
Chỉ Hoàng Hạo dọa đến mặt còn chút máu, cho đến khi thấy Đoạn Tri Ảnh xổm mặt .
Lúc Hoàng Hạo mới rõ.
Người mặt, một gương mặt tuấn tú phi phàm, nhưng lạnh lẽo như c.h.ế.t.
“Cảm giác tàn t.h.u.ố.c lá dí là gì?” Đoạn Tri Ảnh hỏi.
“…”
“Tôi từng dí, .”
“…”
“Anh trả lời , xem cũng từng dí, cũng .”
“Tôi ! Tôi !” Hoàng Hạo liên tục dập đầu, “Tôi tự làm! Tôi tự dí! Cầu xin ! Đừng g.i.ế.c ! Tha cho !”
Đoạn Tri Ảnh gì, chỉ lãnh đạm liếc Hoàng Hạo một cái.
Cái đó, giống như đang một xác c.h.ế.t.
Cũng đúng lúc , một hình ảnh nhỏ bé, thuần khiết, lo lắng, hiện lên trong tiềm thức Đoạn Tri Ảnh, một ý nghĩ chợt lóe lên…
Lo lắng bám lấy tay , châu chấu đá xe tự lượng sức , còn dùng hình nhỏ bé đó, ngăn cản hành động của con .
Vốn nên là vô ích.
bất ngờ hiệu quả.
Cuộc giằng co ngắn ngủi mà dài đằng đẵng, khiến Hoàng Hạo gần như đ.á.n.h mất hy vọng sống sót.
Thế nhưng, giây tiếp theo, Hoàng Hạo thấy Đoạn Tri Ảnh thẳng dậy, kéo giãn cách với .
Góc từ cao xuống, khiến Hoàng Hạo rõ ánh mắt của đối phương.
Trong phòng chỉ những điểm sáng lướt qua trong mắt đối phương, thờ ơ đến mức khiến rùng .
Đoạn Tri Ảnh mở miệng, giọng lạnh lùng như ánh mắt, ném một câu cho những đang xếp hàng ẩn trong bóng tối trong phòng:
“Sau khi kết thúc thì lau sạch sàn nhà.”
Cửa phòng mở , Đoạn Tri Ảnh bước ngoài.