Khi Tô Mộc Dương bước đến gần Lạc Nhất Bắc, Lạc Nhất Bắc mới rõ diện mạo của nam sinh chằm chằm và lướt qua ở cầu thang lúc nãy.
Tuy là con trai, nhưng hàng chân mày và ánh mắt mang vẻ sắc sảo đặc trưng của nam giới. Dung mạo của thuộc kiểu thanh tú, khiến cảm thấy dễ chịu và dễ dàng nảy sinh thiện cảm.
Đặc biệt là đôi mắt hạnh của , to tròn và lấp lánh tầng sương mỏng như mắt nai con. Con ngươi đen láy, nhưng ánh nắng mặt trời ánh lên sắc xanh ngọc bích.
Một nam sinh như , nghi ngờ gì nữa, vô cùng xuất chúng.
Thế nhưng khi , trong ánh mắt rõ ràng đầy sự cố chấp của một con mãnh thú đang khóa chặt con mồi.
Trong lòng Lạc Nhất Bắc chút phức tạp. Sau khi Tô Mộc Dương vững, thấp hơn Lạc Nhất Bắc nửa cái đầu. Khi ngước mắt lên , từ góc độ của Lạc Nhất Bắc xuống, đôi mắt của mang màu xanh thẳm.
Tô Mộc Dương phát hiện Lạc Nhất Bắc đang đ.á.n.h giá , cố gắng tỏ bình tĩnh nhưng trái tim nhỏ bé đập loạn nhịp.
Nội tâm Tô Mộc Dương gào thét: *Tên soái ca cứ chằm chằm làm gì? Vừa gặp yêu ?!*
"Nào, chúng làm một thí nghiệm đơn giản."
Lời của giáo sư kéo hai kẻ đang chìm đắm trong mớ suy nghĩ vẩn vơ và đám sinh viên đang hò reo ầm ĩ trong lớp trở về với thực tại.
"Mọi đừng ồn ào, chuyện bình thường, cũng sẽ thường xuyên gọi sinh viên lên, các em cứ chuẩn tâm lý ..."
Bên vang lên một trận xì xào oán trách, nhưng giáo sư vẫn mảy may d.a.o động, cầm micro hiệu cho Lạc Nhất Bắc và Tô Mộc Dương đưa tay .
"Hai ngươi, nào, nắm tay ."
Lạc Nhất Bắc và Tô Mộc Dương vẫn hiểu giáo sư định giở trò gì, cũng nắm bắt bài vở của ông, cả hai ngơ ngác đồng loạt chằm chằm giáo sư.
Giáo sư cũng chằm chằm hai họ.
Ba bục giảng trừng mắt .
Ba giây , giáo sư quyết định tự tay, kéo tay hai họ với kẹp micro lải nhải.
"Lạc Nhất Bắc, em ngửa lòng bàn tay trái lên, úp lòng bàn tay xuống. Tô Mộc Dương, em úp lòng bàn tay trái xuống, ngửa lòng bàn tay lên."
"Nào nào nào, đặt ."
Căn phòng học vất vả lắm mới yên tĩnh nay vang lên tiếng hò reo vang dội khắp cả tòa nhà. Tô Mộc Dương chằm chằm Lạc Nhất Bắc chớp mắt. Khi giáo sư kéo tay đặt tay Lạc Nhất Bắc, chủ động vươn ngón tay chạm nhẹ lòng bàn tay đối phương.
"Lạc Nhất Bắc, trời hanh vật khô, chúng cẩn thận tĩnh điện."
Tiếp đó, ánh mắt chút gợn sóng như đang c.h.ế.t của Lạc Nhất Bắc, Tô Mộc Dương áp chặt hai bàn tay lên.
Khoảnh khắc lòng bàn tay chạm , Tô Mộc Dương cảm thấy việc áp tay với một thằng đàn ông giữa thanh thiên bạch nhật quả thực vô cùng hổ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/mau-xuyen-ky-chu-ban-bi-theo-doi-roi/chuong-3-muoi-ngon-dan-nhau-dien-giat-te-nguoi.html.]
Giáo sư liếc đám sinh viên đang nở nụ mờ ám trong lớp, dời tầm mắt về khuôn mặt Lạc Nhất Bắc: "Có cảm giác gì ? Lạc Nhất Bắc."
Nói thật, ngoài việc thấy tay Tô Mộc Dương quá lạnh, Lạc Nhất Bắc chẳng bất kỳ cảm giác nào khác.
Chú Thỏ Ngốc
Lạc Nhất Bắc liếc giáo sư, ánh mắt tràn ngập sự bực dọc, tựa như một sự kháng nghị lời.
"Không cảm giác gì."
Giáo sư "Ái chà" một tiếng: "Lạc Nhất Bắc, em ! Phải mắt Tô Mộc Dương chứ! Tô Mộc Dương, em cũng , cảm giác thì mắt Lạc Nhất Bắc ."
Tô Mộc Dương: "..." Hắn suýt nữa thì quên mất đến đây để yêu đương với Lạc Nhất Bắc.
"Nhìn năm giây mười ngón tay đan , hiểu ? Chính là thế ."
Giáo sư đưa hai tay làm mẫu động tác mười ngón đan , hất cằm về phía Lạc Nhất Bắc bắt đầu đếm giây.
"Một, hai, ba..."
Lạc Nhất Bắc đành c.ắ.n răng thẳng mắt Tô Mộc Dương. Đôi mắt hạnh trong veo như hổ phách dường như đang phản chiếu ánh sáng trong mắt , tựa như những vì tiếp nhận ánh sáng mặt trời tỏa sáng lấp lánh giữa bầu trời đêm.
"Nào, mười ngón đan , giống như phim truyền hình ."
Tô Mộc Dương rũ mắt hai bàn tay đang xếp chồng lên , áp sát lòng bàn tay Lạc Nhất Bắc xoay hướng, những ngón tay thon dài luồn kẽ tay , từ từ siết chặt.
Hàng chân mày của Lạc Nhất Bắc dần nhíu . Lần thứ khiến cảm thấy khó chịu là bàn tay vẫn lạnh ngắt của Tô Mộc Dương, mà là nhiệt độ truyền từ tay sang lòng bàn tay Tô Mộc Dương, khiến tay đối phương dần ấm lên.
Cảm giác lòng bàn tay chạm kèm với một cảm giác kỳ lạ trào dâng từ lồng ngực.
Cơ thể tê dại.
Tô Mộc Dương gần nên cảm nhận rõ ràng sự đổi cảm xúc của Lạc Nhất Bắc.
Không thể nào? Bản Lạc Nhất Bắc vốn dĩ cong ? Hắn còn tưởng độ khó của nhiệm vụ sẽ cao, ai ngờ mới chỉ nắm tay mà Lạc Nhất Bắc kích động ?
Giáo sư vẫn đang gì đó, nhưng cả hai đều thấy nữa. Bên tai chỉ còn tiếng hít thở của đối phương, hai bàn tay đan chặt đang dần nóng rực lên.
Sau khi trở về chỗ , Lạc Nhất Bắc đút cả hai tay túi áo khoác. Những đầu ngón tay giấu trong áo đang bấu chặt lòng bàn tay. Hắn nhíu chặt mày, nghiến răng tựa lưng ghế giáo sư đang thao thao bất tuyệt bục giảng. Những xung quanh lặng lẽ cầm sách nhích xa một chút, sợ áp suất thấp quanh vạ lây, cuốn cơn lốc xoáy c.h.ế.t thây.
Cơn đau từ lòng bàn tay truyền dọc theo gân cốt lan tỏa khắp , cho đến khi cảm giác tê dại biến mất, mới buông lỏng tay .
Hắn là dễ cảm xúc chi phối như ?
Hắn .
Cho dù cảm xúc d.a.o động trong chốc lát, cũng sẽ cưỡng ép đè nén xuống.
Huống hồ, đối phương là một thằng con trai.