Máu rồng có công dụng kích d*c rất tốt. - 1

Cập nhật lúc: 2025-12-30 05:19:03
Lượt xem: 53

Tôi là một con rắn tu luyện nghìn năm, xuống nhân gian lịch luyện.  

 

Ở nhờ nhà một gia đình thường dân, nhưng phát hiện ánh mắt của thằng con trai nhà đó ngày càng đúng.

 

Đêm thu dọn đồ chuẩn chuồn,  bưng một bát cháo dỗ uống.  

Rồi nở nụ đắc ý

 

"Cậu đấy, m.á.u rồng công dụng k.í.c.h d.ụ.c ."

 

Cứu mạngg!!

 

 

Tôi mới xuống núi thấy một cô nương đang trồi sụt nước.  

Nhớ lời các tiền bối núi từng dạy:  

Xuống nhân gian làm thật nhiều việc , tích đức, mới sớm thành bán tiên .  

 

Thế là đang chuẩn thi triển pháp thuật cứu ,  

bỗng từ lóe lên một ông cụ,  

nắm chặt cánh tay :  

“Tiểu , sắp c.h.ế.t , mau cứu với!”  

Nói xong định quỳ.  

 

Tôi vội đỡ ông dậy, đành cởi áo choàng rộng thùng thình hôm qua mới… nhặt , nhảy ùm xuống nước vớt lên.  

Xong xuôi chuẩn nhận lời cảm tạ nồng nhiệt của ngầu lòi rời .  

 

Cô nương đuối nước … mũm mĩm,  bờ ho sù sụ, cả rung rẩy.  

Mắt lén liếc suốt.  

 

Ông cụ cảm ơn nắm chặt cổ tay buông.  

Đột nhiên,  ùa tới cả đám ,  chỉ trỏ giữa với cô nương:  

“Vị công t.ử thấy thể trong sạch của con nhà ,  

chịu trách nhiệm với cuộc đời nó chứ!”  

 

Một bà thím mở miệng,   hùa theo:  “ đấy!  

Cô gái trong trắng hôm nay coi như hỏng .  

Chi bằng nhân ngày lành tháng ,  

đơn giản làm lễ thành luôn !”  

 

Tôi ngơ ngác: chịu trách nhiệm là ?  

Tôi cứu cô ,  

cũng chẳng đòi cô cảm ơn gì,  bắt cho cô chứ?  

 

“Ơ, ngốc ?  Ý là bảo cưới cô đấy!”  

 

Lại tiếp.  Tôi đang định giải thích,  bỗng một bà cô chừng bốn mươi tuổi từ xa lao tới, chỉ mắng:  

“Đồ xa.Đừng tưởng ,  các ngươi thấy tiểu lang quân trai nên cố tình bày mưu gả con gái chứ gì!”  

 

Tôi lúc mới bừng tỉnh,  nhớ lời tiền bối: nhân tâm hiểm ác.  Không ngờ mới xuống núi suýt “gả” luôn.  

 

Tôi chỉ tay từng một:  “Các ngươi… đúng là ác độc!”  

 

Cô nương mũm mĩm đang giả vờ ,  thấy thế lập tức bật dậy,  níu tay áo :  

“Công t.ử hiểu lầm …  Chỉ là đời đối với nữ t.ử bất công,  thấy cơ thể thì sẽ gả nữa.  Chi bằng c.h.ế.t luôn còn hơn…”  

 

Nói xong đầu nhảy xuống sông.  Có kéo , còn làm bộ mặt “ ngươi nhẫn tâm thế”:  

“Ngươi trông cũng dáng ,  

lòng lang thú ?  

mặc kín mít,  

chỉ là ướt quần áo thôi,  

thấy gì !”  

 

Tôi cố giải thích:  

“Hơn nữa,  các ngươi cũng thấy hết còn gì!”  

 

CoolWithYou.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/mau-rong-co-cong-dung-kich-dc-rat-tot/1.html.]

Một đại hán xông tới chỉ mũi :  

“Thằng nhóc, dám làm dám nhận!  Hôm nay cưới cũng cưới,  cưới cũng cưới!  Không thì tao trói mày bái đường luôn!”  

 

Lòng phức tạp quá,  thà về núi tu thêm vài trăm năm còn hơn.  

 

Tôi suy nghĩ một lát,  quyết định thi triển thuật làm ở đây mất trí nhớ cho .  

Thế là lén giấu tay lưng,  âm thầm niệm chú.  

 

Nhân lúc đang ngẩn ngơ,  đầu chạy mất.  

 

Đi hai trăm mét,  ,  phát hiện bà cô lúc nãy bênh vực vẫn theo lưng.  Chẳng lẽ pháp thuật của hết tác dụng?  

 

“Phu nhân,  việc gì ạ?”  

 

hiền:  

“Ta thấy mặc áo của con trai ,  chắc là bạn nó.  

Người ướt hết nhà quần áo .”  

 

:  “Đừng để ý đám ,  con bé chiều hư,  lừa với cướp,  hại mấy trai tuấn tú .”  

 

Tôi thầm nghĩ hóa là thế,  nhanh phản ứng,  vẫn nhớ chuyện ? Chẳng lẽ pháp lực của thật sự hết tác dụng?  

 

Quay đầu ,  đám rõ ràng vẫn đang ngơ ngác tại chỗ.  

 

Lại chợt nhớ ,  áo của là trộm .  

 

Tôi chỉ đành giải thích đây là áo nhặt mà vẫn mời về nhà bà.  

Còn chỗ ở, bà vung tay:  “Thế thì ở tạm đây lúc con trai xa,  trong nhà chỉ hai vợ chồng già,  cũng buồn.”  

 

Tôi cầm hai bộ quần áo do hầu đưa tới,  trong một căn phòng rộng rãi sáng sủa,  

cảm thán trong lòng:  Thế gian ,  vẫn .  

Nếu đổi thành căn phòng âm u ẩm ướt thì càng .  Phòng khô ráo quá, quen.  

 

Phòng dọn dẹp sạch sẽ.  Tôi quanh,  cảm giác đồ đạc trong phòng đều tinh xảo.  

Ngay cả quần áo tay,  một trắng một xanh,  cũng tầm thường.  

 

Tay áo và cổ áo thêu hoa văn tinh tế thanh nhã,  gấu áo còn viền những đường line vàng lóng lánh.  Vải mịn như nước.  E rằng nhà thường.  

 

Phu nhân họ Hứa, tên Thanh Nhã.  Chồng là Liễu Thủ Túc.  

Hai lớn tuổi,  nhưng vẫn khó che vẻ và tuấn tú.  

Ngũ quan sắc nét hơn thường,  giống dân bản địa.  

 

Căn viện họ ở thanh nhã tinh tế,  thỉnh thoảng một hai hầu vội vã qua,  còn phần lớn là yên tĩnh lạnh lẽo.  

 

Tôi cứ thế ở ,  một bên xây dựng quan hệ với hai vị chủ nhà,  một bên tò mò con trai họ trông thế nào.  

 

Năm ngày ,  đang ăn cơm cùng hai vị trưởng bối,  một bóng dáng cao lớn đeo bọc hành lý bước .  

Tôi quần áo – bề ngoài giản dị nhưng ẩn chứa huyền cơ – lập tức nhận đây chính là con trai nhà .  

 

Tôi dậy, chắp tay mỉm lịch sự.  Đối phương quả nhiên trai bất ngờ,  kiểu cứng rắn,  

mỹ kế thừa ưu điểm của cha .  Chỉ là trông … khó ở chung.  

 

Cậu khẽ nhíu mày,  ánh mắt đầu tiên rơi lên quần áo , dường như hài lòng, đó chuyển lên mặt ,  khựng một chút lập tức dời , thèm thêm nào nữa.  

 

Tôi sờ mặt,  nghĩ thầm cũng như ghét .  

 

“Dì Hứa, là ai?”  

 

Giọng con trai hỗn. Hứa Thanh Nhã cũng vẻ quan tâm con trai về nhà như tưởng,  

mà tiến lên vỗ một phát vai ,  kéo sang một bên thì thầm.  

 

Tôi tại chỗ luống cuống, khẽ động tai,  phát hiện cái gì cũng thấy.  

Kỳ quái,  nghìn năm pháp lực của nổi lời thì thầm của con ngoài cửa?  

 

Liễu Thủ Túc gọi tiếp tục ăn. Tôi làm phiền gia đình họ đoàn tụ, tìm cớ về phòng.  

 

Loading...