Mắt - Chương 7

Cập nhật lúc: 2026-05-10 13:02:38
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Lò sưởi trong quán ăn gia đình bật đủ ấm. Cố Châu Lâm đặt một phòng bao nhỏ, phục vụ dẫn hai họ đến chỗ , đặt thực đơn xuống rời .

Dư Thần Dật cởi áo khoác treo lên giá áo bên cạnh. Thấy Cố Châu Lâm cũng vặn đang cởi áo khoác, dứt khoát tại chỗ chờ, thuận tay nhận lấy chiếc áo Cố Châu Lâm cởi treo ngay sát cạnh áo của .

Cậu tháo khăn quàng cổ về chỗ , vắt chiếc khăn lên lưng tựa của ghế. Ngước mắt lên liền thấy Cố Châu Lâm xuống nhưng chiếc khăn quàng cổ vẫn tháo .

"Không nóng ?" Dư Thần Dật liếc nhiệt độ điều hòa, bước tới chỉnh thấp xuống một chút. Lúc ngang qua Cố Châu Lâm, vỗ vỗ lên vai đối phương: "Tháo khăn quàng em. Giờ cứ quàng mãi, lát nữa ngoài thấy lạnh đấy."

"Vâng ạ."

Cố Châu Lâm vùi nửa khuôn mặt trong lớp khăn quàng, một lát mới bắt đầu đưa tay lên tháo.

Động tác tháo khăn của vô cùng ưu nhã. Đầu tiên là vắt nhẹ lên vai , giống như đang mềm mại vuốt ve một thứ gì đó, đó mới tiếp tục vươn tay lưng, kéo hẳn chiếc khăn xuống.

Hắn bắt chước Dư Thần Dật, vắt chiếc khăn lên phần lưng tựa của ghế, đó ngả cả , để tấm lưng dán chặt lên chiếc khăn quàng .

Trong nhà Dư Thần Dật dùng sáp thơm, đến tủ quần áo cũng vương vấn mùi hương , chiếc khăn quàng cổ tự nhiên cũng ngoại lệ.

Cố Châu Lâm bất động thanh sắc nghiêng mặt , cọ cọ sườn mặt lớp khăn quàng. Những ngón tay của cấu nhẹ khí vài cái. Mãi đến khi Dư Thần Dật lên tiếng hỏi ăn gì, mới hồi thần, vô cùng tự nhiên kề sát gần , hai vai kề vai cùng xem thực đơn.

Bọn họ gọi thêm một ấm hoa quế, đựng trong một chiếc ấm thủy tinh trong suốt. Những bông hoa quế màu vàng ươm nở bung, trôi lơ lửng mặt nước , trông vô cùng mắt.

Cố Châu Lâm rót cho Dư Thần Dật. Hương thơm thanh mát của hoa quế nương theo dòng nước tuôn xuống mà lan tỏa khắp gian. Sau khi rót xong, Cố Châu Lâm đặt ấm về chỗ cũ, mỉm : "Anh còn nhớ ? Ngày trong sân nhà chúng cũng trồng cây hoa quế đấy. Nhà em một cây, nhà cũng một cây."

"Nhớ chứ, trí nhớ của cũng đến nỗi tệ thế." Dư Thần Dật làm bộ trách cứ liếc Cố Châu Lâm một cái, nhưng đó nhịn mà bật : "Anh còn nhớ, rõ ràng là hai cây y hệt , thế mà em cứ một mực khăng khăng hoa quế nhà thơm hơn, nằng nặc đòi chạy sang ngửi cho bằng . Nếu lúc đó em còn nhỏ tí teo, thật sự nghi ngờ xem em mục đích mờ ám gì đấy."

"Cũng khả năng lắm chứ."

Cố Châu Lâm như mà tiếp lời. Ngay đó khựng , hỏi tiếp: "Nhắc mới nhớ... Em còn từng vì cây hoa quế nhà mà gây chuyện họa tày đình nữa..."

"Hả?" Nhất thời Dư Thần Dật loát kịp xem đó là chuyện gì, đành mờ mịt về phía Cố Châu Lâm. Đợi đến khi thấy vẻ mặt áy náy của , mới sực nhớ cái chuyện vặt vãnh thuở nào. "Sao em vẫn còn nhớ rõ thế, chuyện qua lâu lắm mà... Hơn nữa, đó cũng là do trông nom em cẩn thận thôi."

Làn khói mỏng từ tách nóng chầm chậm bốc lên. Dư Thần Dật cách một tầng sương trắng mờ ảo về phía Cố Châu Lâm. Biểu cảm của đối phương khiến rõ thực hư, chỉ thể thấy Cố Châu Lâm rũ mắt xuống, cất giọng tựa như đang thở dài: "May mà lúc đó xảy chuyện gì quá lớn... Nếu như lúc đó ngã gãy chân..."

Cố Châu Lâm ngừng bặt, mím chặt môi, thêm gì nữa.

Dư Thần Dật tưởng bắt đầu tự trách bản , vì thế vươn tay vỗ nhẹ lên mu bàn tay đang đặt bàn của Cố Châu Lâm để âm thầm trấn an . Bản cũng kìm mà nhớ sự việc năm xưa.

Khi đó là một mùa thu. Ba Dư làm, Cố và Dư rủ ngoài dạo phố, trong nhà chỉ còn hai đứa trẻ là Dư Thần Dật và Cố Châu Lâm.

Dư Thần Dật vốn là một đứa trẻ lanh lợi. Những lúc như , thường dẫn Cố Châu Lâm sang nhà , hai em cùng chơi game, sách, cũng coi như là đang trông nom em trai.

khốn nỗi, lúc đó trường của Dư Thần Dật phát thông báo tổ chức dã ngoại mùa thu. Mấy ngày nữa là xuất phát, còn cắm trại ngủ bên ngoài một đêm. Đối với đám trẻ con ở độ tuổi , đây quả thực là niềm vui to như trời.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/mat/chuong-7.html.]

Dư Thần Dật vui đến mức quên cả trời đất, chẳng còn tâm trí chuyện với Cố Châu Lâm. Cậu cứ thế cắm mặt ở trong phòng dọn dẹp cặp sách, suy tính xem nên mang theo cuốn truyện tranh gì, đồ ăn vặt nào, và cả việc chọn quần áo nào để mặc chơi.

Cố Châu Lâm gọi Dư Thần Dật vài tiếng, nhưng thấy Thần Dật chẳng thèm đoái hoài gì đến , đành lủi thủi chạy ngoài sân tự chơi một .

Cho đến khi Dư Thần Dật thấy giọng Cố Châu Lâm nức nở gọi tên , mới vội vàng ném đống đồ tay xuống, lao vụt ngoài sân. Lúc , Cố Châu Lâm trèo tót lên cây hoa quế, nhưng sợ độ cao dám trèo xuống.

"Anh Thần Dật..." Cố Châu Lâm vắt vẻo chạc cây. Thân hình bé nhỏ ôm chặt lấy nhánh cây, run rẩy đến mức mắt thường cũng thể thấy, khóe mắt nghẹn đỏ ửng cả lên: "Em ... xuống ..."

"Em đừng cử động!" Dư Thần Dật thấy Cố Châu Lâm loay hoay định trèo xuống, kết quả suýt nữa thì tuột tay khỏi cành cây, dọa sợ thót cả tim: "Em cứ ở yên đó, để nghĩ cách ..."

Dư Thần Dật vò đầu bứt tai, sốt ruột quanh gốc cây. Hiện tại trong nhà chẳng lớn nào cả, ai thể bế Cố Châu Lâm xuống. Cậu tìm lớn khác nhờ giúp đỡ, nhưng tứ chi đang run rẩy điên cuồng của Cố Châu Lâm, sợ lưng bước thì nhóc tì sẽ rơi thẳng từ cây xuống.

"Em đợi một chút nhé, sẽ đỡ em xuống, đừng sợ."

Dư Thần Dật tiến lên một bước, ước lượng cách giữa và Cố Châu Lâm. Chiều cao của miễn cưỡng vẫn chạm tới , hẳn là thể đỡ nhóc tì xuống.

Dư Thần Dật đến sát cây, dang rộng hai cánh tay về phía Cố Châu Lâm: "Em tụt xuống một chút , sẽ đỡ em. Không , đừng sợ nhé."

Cố Châu Lâm với đôi mắt đỏ hoe c.ắ.n chặt môi Dư Thần Dật. Vốn dĩ định làm theo lời , nhích xuống một chút. Thế nhưng chẳng là do mất sức trượt tay, còn xê dịch đến một centimet, đột ngột buông lỏng tay, cả rơi sầm xuống lao về phía Dư Thần Dật.

Thực Cố Châu Lâm trèo cao lắm. Cú ngã nhiều nhất cũng chỉ khiến cả hai em té ê ẩm cái mông. Thế nhưng, trong sân vốn dĩ luôn sạch sẽ gọn gàng chẳng từ lúc nào xuất hiện nhiều những hòn đá vụn lởm chởm sắc nhọn, mà khốn nỗi chúng xếp thành hẳn một vòng tròn bao quanh lấy gốc cây hoa quế.

Dư Thần Dật đỡ Cố Châu Lâm, nhưng vì lực va chạm quá mạnh mà loạng choạng lùi vài bước. Vừa vặn, giẫm một hòn đá nhọn hoắt. Hòn đá giẫm trượt sang bên, khiến cổ chân Dư Thần Dật lật ngang, ôm chặt lấy Cố Châu Lâm ngã lăn đất.

Cố Châu Lâm sứt mẻ tí nào, còn Dư Thần Dật thì bong gân. Chỉ một lát , cổ chân sưng vù lên to như cái bánh bao.

Vì vết thương quá đỗi "vinh quang" nên Dư Thần Dật chẳng những lỡ mất chuyến dã ngoại mùa thu hằng mong đợi, mà đó còn dạo phố về xách tai mắng cho một trận xối xả. Dư Thần Dật tiện miệng thắc mắc chuyện trong sân tự nhiên xuất hiện mấy viên đá vụn, nhưng chẳng ai rốt cuộc là ai đặt ở đó từ bao giờ.

Còn về phần Cố Châu Lâm, đó ôm theo bộ đống đồ ăn vặt của , sướt mướt chạy sang nhà Dư Thần Dật xin . Hắn nức nở đều là do nghịch ngợm nên mới hại thương, nằng nặc đòi ngủ chung với , hạ quyết tâm sắt đá rằng tự chăm sóc thật cho xả cứu .

Ba chọc cho buồn , tiện thể hùa trêu ghẹo Cố Châu Lâm hiếm hoi lắm mới nhiều như , nên cũng chẳng còn ai tâm trí mà truy cứu chuyện những viên đá đó nữa.

Cố Châu Lâm lật tay , nắm lấy bàn tay Dư Thần Dật đang vươn tới. Hắn mỉm với , : "Em Thần Dật, cần an ủi em . Em mà, chuyện đều qua cả ."

Thấy Cố Châu Lâm , Dư Thần Dật mới rút tay về, bưng ly hoa quế lên nhấp một ngụm.

Lòng bàn tay Cố Châu Lâm chợt trống rỗng, bất giác khựng một nhịp, đưa mắt Dư Thần Dật, : "Loại uống cũng ngon phết nhỉ..."

Trên mặt mang theo nụ dịu dàng trò chuyện cùng Dư Thần Dật, thế nhưng trong lòng điên cuồng gào rống: Thật đáng tiếc.

Nếu lúc đó ngã gãy chân luôn thì mấy.

Nếu cả đời bao giờ lên nữa thì mấy.

Em sẽ mang giữ chặt bên cạnh em vĩnh viễn, vĩnh viễn. Khiến cho vĩnh viễn chẳng thể nào rời xa em nữa.

Loading...