Mắt - Chương 3
Cập nhật lúc: 2026-05-10 12:57:33
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
"Anh Thần Dật... Anh Thần Dật?"
Khác với giọng nũng nịu sực nức mùi sữa trong ký ức, một giọng nam ôn nhu kéo Dư Thần Dật thoát khỏi dòng hồi tưởng.
Hai đến nhà hàng mà Cố Châu Lâm nhắc tới. Cố Châu Lâm đang cạnh ghế, tay đặt lưng tựa kéo ghế cho . Đại khái vì gọi mãi thấy đáp lời, bèn nghiêng đầu , ánh mắt vô cùng chuyên chú.
Dư Thần Dật chút ngượng ngùng. Vừa nãy chìm đắm hồi ức quá sâu, lúc hồn thấy một Cố Châu Lâm khác lạ, nhất thời vẫn kịp phản ứng .
Trẻ con khác với lớn, chỉ cách một hai tuổi thôi là thấy sự chênh lệch rõ rệt. Dư Thần Dật làm , giờ vẫn luôn là chiếu cố đối phương. Chẳng thể ngờ hiện tại gặp , vị trí của hai bất tri bất giác đổi ngược cho .
Dư Thần Dật hành động săn sóc ân cần của Cố Châu Lâm làm cho lóa mắt trong tích tắc, gật gật đầu với mới xuống.
Cố Châu Lâm mỉm với Dư Thần Dật, xuống vị trí đối diện. Hắn mở cuốn thực đơn bàn , xoay ngược chiều đẩy về phía Dư Thần Dật: "Anh xem ăn gì nào? Em nhớ ngày thích ăn cay, bây giờ còn thích ?"
"Ừ, vẫn thích."
Dư Thần Dật lật hai trang thực đơn, phát hiện nhà hàng chuyên làm món cay Tứ Xuyên, chút kinh ngạc hỏi: "Em ăn cay ?"
Cậu lờ mờ nhớ rằng Cố Châu Lâm hồi bé ăn cay. Có một , một bạn như hình với bóng của lén lút ép Cố Châu Lâm ăn ớt, hại môi miệng sưng vù cả lên. Chuyện khiến đó trực tiếp tìm tên bạn đ.á.n.h cho một trận tơi bời. Hai từ đấy tuyệt giao, bao giờ qua với nữa.
"Bây giờ thì ăn . Hiếm khi vẫn còn nhớ rõ chuyện ."
Cố Châu Lâm l.i.ế.m liếm môi. Ngón tay gõ nhẹ lên mặt bàn hai cái, đó mới tiếp lời: "Vừa nãy cứ thẩn thờ, là đang..."
Lời đến một nửa, Cố Châu Lâm đột nhiên khựng . Hàng mi dài khẽ run lên, trong mắt xẹt qua một tia u ám tối tăm, nhưng khóe miệng vẫn giữ nguyên nụ .
Dư Thần Dật đang mải lật thực đơn nên hề thấy cảnh . Cậu chỉ giọng Cố Châu Lâm đều đều cất lên: "Là đang nghĩ đến chuyện gì ?"
Dư Thần Dật cảm thấy giọng điệu của Cố Châu Lâm chút trầm xuống, nhưng cẩn thận thì dường như chỉ là ảo giác của chính . Ngữ khí của Cố Châu Lâm nhàn nhạt, tựa như chỉ thuận miệng tò mò đôi câu.
Cậu tùy ý gọi vài món. Sau khi gấp thực đơn , nhớ tới hình bóng nhỏ xíu trong ký ức, nhớ tới cái bộ dạng liêu xiêu bám lấy tay tò tò theo của Cố Châu Lâm, nhịn mà bật . Hồi lâu , Dư Thần Dật mới dùng ngón tay ấn cho phẳng khóe miệng đang cong lên của , trêu ghẹo: "Anh nghĩ đến một đáng yêu."
Cố Châu Lâm đang rót cho Dư Thần Dật. Đường cong nơi cổ tay lúc cầm ấm dùng sức trông vô cùng lưu loát và mắt. Chỉ là chẳng hiểu vì , ngay khi Dư Thần Dật dứt lời, dòng nước đang tuôn đột ngột khựng . Cố Châu Lâm nghiêng nhẹ ấm, dòng nước nóng hổi tiếp tục ồ ạt chảy xuống, b.ắ.n cả ngoài khi chạm đáy ly, để vài giọt nước vương vãi đọng mặt bàn.
Cố Châu Lâm rút khăn giấy, bất động thanh sắc lau sạch những giọt nước bàn, vo tròn ném thẳng thùng rác chân. Toàn bộ quá trình, một lời, biểu cảm tự nhiên mà bình thản. Sau khi dọn dẹp xong xuôi tất cả mới ngẩng đầu lên hỏi: "Là ai thế ạ? Anh Thần Dật đang yêu đương ?"
Dư Thần Dật chống cằm Cố Châu Lâm, tay áp nhẹ thành ly. Nhiệt độ của nước nóng hổi truyền qua lớp thủy tinh khiến lòng bàn tay ửng đỏ.
"Sao thế? Nhanh như hóng hớt chuyện bạn gái của ?"
Cố Châu Lâm để dấu vết liếc ngón tay của Dư Thần Dật. Ngón trỏ của khẽ giật giật. Trên mặt liền lộ biểu cảm tò mò, giọng điệu thẳng thắn chân thành nhẹ nhàng: "Vâng, em tò mò Thần Dật sẽ tìm một cô bạn gái như thế nào. Anh thể dẫn cho em xem thử ?"
Dư Thần Dật nhướng mày, đáp lời: "Không nhé."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/mat/chuong-3.html.]
Cố Châu Lâm ngờ từ chối thẳng thừng và nhanh chóng đến . Hắn ngẩn một chút, định gì đó thì thấy tiếng khẽ của Dư Thần Dật.
"Anh còn yêu, đào bạn gái cho em xem chứ."
Dư Thần Dật xong, mượn luôn chủ đề của Cố Châu Lâm mà thuận miệng hỏi : "Còn em thì ? Có yêu ?"
Cố Châu Lâm lắc đầu. Ánh mắt vẫn luôn khóa chặt Dư Thần Dật, vô cùng nghiêm túc trả lời: "Em từng yêu đương."
"Ồ."
Dư Thần Dật tựa hồ thực sự chỉ tiện miệng hỏi tới, chẳng dáng vẻ gì là buôn chuyện hóng hớt, cũng tiếp tục đào sâu xem câu " từng" trong miệng Cố Châu Lâm rốt cuộc mang hàm ý gì.
Cậu thanh niên trưởng thành, dịu dàng đối diện , bộ sự chú ý dồn một chuyện khác. Tế bào thích chơi khăm ẩn giấu sâu trong lòng bỗng chốc rục rịch ngóc đầu dậy.
Cậu tinh ý nhận nữ nhân viên phục vụ cách đó xa đang cố tình đường vòng qua chỗ bọn họ, chỉ để ngắm Cố Châu Lâm thêm vài . Chỉ là Cố Châu Lâm để tâm, đến nửa ánh mắt dư thừa cũng chẳng thèm ban phát cho kẻ khác.
Ai thể ngờ một Cố Châu Lâm kiêu ngạo lạnh lùng thế hồi bé là một "tiểu công chúa" mít ướt bám cơ chứ.
Nếu nhắc chuyện quá khứ làm " nhóc mít ướt", Cố Châu Lâm nhất định sẽ hổ, thậm chí là quẫn bách. Suy cho cùng thì làm gì trưởng thành nào đối mặt với lịch sử đen tối thời trẻ trâu của chính .
Nghĩ đến đây, Dư Thần Dật nhịn tủm tỉm: "Vừa nãy... nhớ dáng vẻ hồi nhỏ của em."
Dư Thần Dật cong cả đôi mắt, giọng điệu nhẹ nhàng bâng quơ: "Tiểu Lâm ngày xưa đáng yêu thật đấy. Cả thì nhỏ bé, tay chân ngắn ngủn, thế mà lúc nào cũng bám chặt lấy , lẽo đẽo theo lưng , sống c.h.ế.t chịu buông ."
Ánh mắt Cố Châu Lâm bỗng lóe lên. Dư Thần Dật bắt khoảnh khắc đó liền đắc ý trộm trong lòng. Cậu thầm nghĩ chắc chắn là em đang hổ . Trách ai chứ, ai bảo cái đồ mít ướt ngày xưa nay trưởng thành rạng rỡ, thu hút đến thế cơ chứ, hại cũng chút xíu ghen tị cơ đấy.
Thế nhưng, khác xa với viễn cảnh tự vẽ trong đầu, Cố Châu Lâm đột ngột ngẩng mặt lên. Đôi mắt lấp lánh tỏa sáng, khóe môi vẽ nên một nụ cực kỳ xán lạn, đầy vẻ kinh hỉ cất lời: "Hóa vẫn còn nhớ rõ ? Tính cả chuyện lúc em ăn cay... Anh đều nhớ cả ."
Dư Thần Dật ngỡ ngàng. Giây lát , qua ánh kinh hỉ của Cố Châu Lâm, mới nhận rằng: Vài năm ngắn ngủi thời thơ ấu sớm chôn vùi sâu thẳm ký ức , đối với Cố Châu Lâm mà , lẽ là một đoạn năm tháng vô giá.
Cố Châu Lâm lớn lên trong gia đình đơn . Sức khỏe của Cố lắm. Thêm đó, bản tính nhút nhát lầm lì khiến Cố Châu Lâm mấy bọn trẻ con trong xóm chào đón. Bản nhóc cũng chẳng đoái hoài gì đến những khác, chỉ độc nhất bám dính lấy trai là .
Dư Thần Dật lúc nhỏ thì nghịch ngợm hết t.h.u.ố.c chữa, trèo cây bắt ve, xuống sông mò cá, chuyện gì phép làm đều làm cho bằng hết. Mẹ Dư chọc tức suốt bao năm, khó khăn lắm mới tóm một bé ngoan như Cố Châu Lâm, dĩ nhiên là cưng chiều hết mực, còn luôn mồm đề phòng Dư Thần Dật dạy hư con nhà .
Cho nên, trong suốt 5 năm khi Cố Châu Lâm dọn , vô ngày lẫn đêm, Cố Châu Lâm đều bám chặt bên cạnh , lớn lên trong chính căn nhà của .
Trong lòng Dư Thần Dật bỗng trào dâng một mùi vị khó tả. Đối với mà , Cố Châu Lâm lúc nhỏ chỉ là một đứa em trai cũng mà cũng chẳng . Trước đây thậm chí từng chán ghét Cố Châu Lâm, chê ít tuổi, làm vướng bận chân tay khiến thể bung xõa chơi đùa cùng đám bạn. Thế nhưng, Cố Châu Lâm trái ngược. Rõ ràng là vô cùng coi trọng .
Giống hệt như ban nãy, tốn bao nhiêu tâm tư mới nhớ "Tiểu Lâm" là ai, thế mà Cố Châu Lâm cách xa mười mấy năm, chỉ qua bóng lưng thoáng qua thể nhận , thậm chí còn lao đến ôm chặt lấy .
Nụ môi Dư Thần Dật dần thu liễm . Trầm mặc vài giây, mới khẽ : "Ừm, quá chi tiết thì nhớ rõ lắm, nhưng đại khái vẫn còn ấn tượng một chút."
"Chỉ cần còn nhớ một chút là ."
Trong đôi mắt Cố Châu Lâm hề vương chút mù mịt u ám nào: "Chỉ cần Thần Dật còn nhớ rõ em... là ."