Người đầu Tần thị ở Khâu Nam, tài sản hàng tỷ, thông minh học rộng, quyết đoán táo bạo – Tần Giang Hà.
Tần Giang Hà luôn bình tĩnh, đàng hoàng, cao cao tại thượng. Tần Giang Hà vô sở bất năng, bất khả chiến bại.
Anh là thiên chi kiêu tử, lẽ gì nấy. Chẳng qua chỉ là một đôi chân thôi mà?
Tại cho ?
Dựa mà cho ?!
Dựa mà bắt ngã mặt đất? Dựa mà khiến nhếch nhác đến ? Dựa mà khiến hèn mọn đến thế?
Trời ơi, xin hãy cho !
Muốn gì cũng , xin hãy cho !
Đừng để bò sàn, cầu xin cho một chút thể diện.
6.
Tần Giang Hà gặp . Tầng ba bảo vệ canh gác, ngoài bác Trần , ai phép lên.
Tôi chặn hai , dứt khoát leo qua cửa sổ.
Tần Giang Hà thấy , mặt mày trắng bệch vì sợ, điều khiển xe lăn đến bên cửa sổ, mở toang cửa.
Tôi nhảy một cái, lao lòng , đỡ vững vàng. Cánh tay Tần Giang Hà siết chặt eo , đột nhiên níu lấy mặt đẩy xa, ép giữa bệ cửa sổ và xe lăn, “Tầng ba cách mặt đất mười mét, ngã xuống c.h.ế.t cũng tàn phế. Tiêu Nhuận, làm việc gì thể động não một chút ! Cậu cũng giống , tàn phế cả đời ?”
Tôi thờ ơ : “Nếu đôi chân của phế , mới trốn , phế cũng .”
“Tiêu Nhuận!” Tần Giang Hà lên giọng quát lớn, cơn giận nặng, “Rút lời . Rút những lời đó!”
Tôi thấy sự bất an của Tần Giang Hà. Anh thực sự sợ. Và cũng giận.
Cơn giận đến từ việc, trân trọng bản .
Tôi giơ tay đầu hàng, an ủi : “Tôi rút lời , sẽ khỏe mạnh, khỏe mạnh cả đời.”
Tôi nhíu mày, vò quần áo ngửi: “Phòng mùi gì thế?”
Tần Giang Hà khựng , ánh mắt trốn tránh: “Không gì.”
Tôi chằm chằm bát thuốc đen sì bàn làm việc của . Cái mùi đó, chỉ cần ngửi thôi thấy buồn nôn.
Tôi nheo mắt hỏi: “Tần Giang Hà, đang uống gì?”
“Chỉ là thuốc bổ thôi.”
Tôi dậy, đến bàn, bê bát thuốc lên tu miệng, “Tôi nếm thử.”
“Tiêu Nhuận!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/mat-troi-nho-cua-dai-gia-tan-tat/chuong-4.html.]
Chỉ uống vài ngụm, bát thuốc hất tung, thuốc đổ , vấy lên cả hai chúng . Đắng c.h.ế.t .
Đắng như , uống nổi?
Tần Giang Hà tức đến mức gân xanh trán giật liên hồi, mắng : “Đó là thuốc! Cái gì cũng cho miệng, cần mạng nữa ?!”
“Đã là thuốc bổ, thì uống cũng c.h.ế.t , làm gì mà kích động thế?” Tôi cúi đầu Tần Giang Hà. Nước thuốc dính mặt , chảy dọc xuống khóe mắt, giống như một vết lệ.
Tần Giang Hà mím môi, ngầm giận, nhưng nên lời. Trong lòng rõ, thứ thuốc đó, cũng chẳng khác gì thuốc độc.
“Sau thuốc mà uống, đều nếm, ăn gì thì ăn nấy.” Tôi lau vết thuốc mặt , “Anh mà c.h.ế.t vì những thứ , thì cũng lôi theo cả .”
Cá Ngừ Vượt Đại Dương
Tần Giang Hà nhắm mắt , nén cơn giận, trầm giọng : “Cút.”
Tôi cút. Tôi xổm mặt , cởi áo : “Tôi giúp quần áo.”
“Đừng chạm .” Tần Giang Hà hất tay , mặt đầy vẻ ghê tởm, “Kinh tởm lắm!”
Mu bàn tay đánh đỏ, ngẩng đầu : “Anh ai kinh tởm?”
“Nói , chạm , khiến cảm thấy kinh tởm.” Tần Giang Hà cụp mắt, vẻ chán ghét: “Tiêu Nhuận, luôn từ chối , hình như thấy. Ngược đãi một kẻ tàn phế, khiến thấy sướng ?”
Tôi khinh miệt một tiếng: “Ngược đãi?” Tôi hận thể nhổ hết gai Tần Giang Hà, khiến lóc thề thốt với .
nỡ.
Tần Giang Hà chỉ còn bộ gai thôi. Dựng lên, tự đ.â.m , và đ.â.m cả khác.
“Anh ngược đãi là gì ?” Tôi dậy, xuống Tần Giang Hà. Cái chiều cao … vặn.
Vào cái năm mà tâm tư đen tối nhất, từng nghĩ. Chiều cao của Tần Giang Hà lúc như thế , khi làm một chuyện, sẽ tiện.
Tôi rút thắt lưng , tiến sát Tần Giang Hà. Anh cảnh giác : “Cậu làm gì?”
Tôi nhếch môi, đáp một chữ: “Yêu.”
Tần Giang Hà định chạy. Tôi dùng một chân giẫm lên xe lăn của , duỗi thẳng thắt lưng siết cổ , buộc há miệng.
Lợi dụng Tần Giang Hà thể nhúc nhích, vắt lên đôi chân vô tri của , giữ đầu hôn.
Xe lăn quá nhỏ, Tần Giang Hà kịp quan tâm cái cổ siết, sợ ngã xuống, theo bản năng vịn lấy eo . Bị buộc ngửa đầu, hôn đến mặt đỏ tía tai.
Tôi thở dốc bên môi , hung hăng : “Nếu ngược đãi , thứ nếm bây giờ là môi !”
Yết hầu Tần Giang Hà cuộn , ánh mắt lướt qua hạ bộ của . Ngón cái vô thức cọ xát vòng eo . Lực mạnh.
Tôi tức giận đến bật . Vốn định lời cay độc, kết quả còn làm cho khoái cảm. Đồ lạnh lùng c.h.ế.t tiệt!
Tôi chân , Tần Giang Hà miệng từ chối, nhưng cơ thể hân hoan mời gọi nhiệt liệt. Chân Tần Giang Hà c.h.ế.t lặng, nên thứ sống dậy càng trở nên rõ ràng.
“Ghê tởm mà còn thể hôn đến hưng phấn? Kẻ dối.” Tôi nhẹ nhàng vỗ mặt : “Miệng thì mềm lắm, chuyện cứng thế?”