Mạt Thế Trọng Sinh: Pháo Hôi Chỉ Muốn Trốn Chạy - Chương 8: Dám ngáng đường, tôi bóp chết cậu

Cập nhật lúc: 2026-03-26 02:50:11
Lượt xem: 36

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Tô Nhung tiếc nuối lắc đầu, sớm đống vật tư là của đám , hốt sạch sành sanh gian . Như cũng coi như đòi chút tiền lãi cho nguyên chủ.

Thấy ý trong mắt Tô Nhung, lòng Phạn Vũ thoáng giật thót. Hắn rõ đối phương ý gì, nhưng nghĩ thì cũng làm chuyện gì tày đình đến mức thể tha thứ, nên cũng đơn giản lờ luôn.

Hắn đáp: “Sao thế ? Tớ là bạn học đại học của mà, sẽ quên tớ thật đấy chứ?”

“Làm tớ quên ? Tớ nhớ rõ lắm chứ!” Khóe môi Tô Nhung vẽ lên một nụ , thong thả tiếp lời: “Tớ chỉ là thấy đều còn sống nên vui quá thôi, thật may vì ai cũng bình an vô sự.”

mặt đang treo nụ , nhưng Tiêu Dục Hàn chỉ liếc một cái thấu, nụ căn bản chẳng hề chạm tới đáy mắt.

Nghe Tô Nhung , ý nơi đáy mắt Phạn Vũ càng sâu hơn. Xem dẫu cho mạng lớn sống sót, thì tên vẫn ngu ngốc y như cũ.

“Lần tìm vật tư mà mãi chẳng thấy về, ai nấy đều lo c.h.ế.t, thật sự là quá .”

Lời rõ ràng là với Tô Nhung, nhưng ánh mắt Phạn Vũ dán chặt lấy Tiêu Dục Hàn rời. Gương mặt ửng hồng, bày cái dáng vẻ e ấp thẹn thùng.

Tô Nhung bĩu môi. Quả nhiên là nam chính mị lực ngút ngàn, còn tên là gì mà hút mất cả hồn. Nhìn cái bộ dạng e lệ của Phạn Vũ mà xem, cứ như kẻ đêm qua rên rỉ hầu hạ đàn ông khác chẳng .

Tô Nhung còn kịp cạn lời xong, thấy Phạn Vũ ôm khuôn mặt đỏ bừng bước đến mặt Tiêu Dục Hàn.

“Dạ… chào , em tên là Phạn Vũ, xin hỏi là…?”

Tiêu Dục Hàn cúi đầu, hờ hững lướt mắt qua gương mặt thanh tú , giọng điệu nhạt nhẽo: “Tiêu Dục Hàn.”

Trong lòng Phạn Vũ sướng rơn. Không ngờ mới xuyên đến đây hai tháng vớ một trong những nam chính . Dựa theo thiết lập của cuốn truyện 《Mạt thế lam nhan》, nam chính chắc chắn là kiểu "hàng to xài ", quan trọng nhất là còn siêu cấp trai. Hắn nhất định thâu tóm Tiêu Dục Hàn!

Nghĩ đến đó, Phạn Vũ bất giác bật thành tiếng.

Tô Nhung nãy giờ vẫn dồn sự chú ý hai họ, thấy tiếng , cái ánh mắt hớn hở của đối phương là dư sức đoán tên đang ấp ủ âm mưu tồi tệ gì.

Quả nhiên giây tiếp theo, một đôi tay trắng trẻo thon dài ôm chầm lấy cánh tay Tô Nhung. Đang lúc còn hoang mang tên định giở trò gì thì cúi đầu xuống, đập ngay mắt là một đôi mắt ngấn lệ chực trào.

“Tô Nhung, định đến nơi trú ẩn an đúng ? Cậu thể giúp một tiếng, xin cho bọn tớ theo với ?”

Chỉ chớp mắt thấu tà tâm của đối phương, liền làm bộ tỏ vẻ vô cùng khó xử ngước Tiêu Dục Hàn: “Anh ơi, cho bạn cùng phòng của em theo với ?”

Đã hai tháng trời mới Tô Nhung gọi một tiếng "", thấy rõ nét tinh ranh nơi đáy mắt , một kẻ lõi đời như Tiêu Dục Hàn ngay lập tức ngầm hiểu.

Hắn gật đầu: “Được thì thôi, nhưng chuyện ké miễn phí. Ai vật tư thì nộp vật tư, vật tư thì góp sức.”

Phạn Vũ ngước đám phía , c.ắ.n răng gật đầu: “Vâng, nhưng em dị năng tiên tri, em miễn nộp vật tư ạ?”

Tiêu Dục Hàn gật đầu, vẫy vẫy tay với Tô Nhung đang ngẩn tò te đằng : “Lại đây. Em dị năng gian, mau qua thu hết vật tư bỏ gian .”

Trong lòng Tô Nhung hoảng hốt, Tiêu Dục Hàn dị năng gian? Đã thế còn dám toẹt một cách trắng trợn như !

Cậu cuống quýt gào lên trong đầu: [Xảy chuyện lớn hệ thống ơi, Tiêu Dục Hàn gian kìa!]

Hệ thống xua tay đầy thờ ơ, chẳng lấy làm lạ tình huống : [An tâm , Tiêu Dục Hàn dẫu cũng là đứa con của Khí vận trong thế giới . Mấy lời xạo của lừa bọn ngốc, chứ lừa nổi nam chính.]

Tô Nhung: “……”

Hóa cái tên nãy giờ cứ coi như diễn hề mà xem kịch vui!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/mat-the-trong-sinh-phao-hoi-chi-muon-tron-chay/chuong-8-dam-ngang-duong-toi-bop-chet-cau.html.]

Cậu tức tối trừng mắt lườm Tiêu Dục Hàn một cái, cất bước lẽo đẽo theo đến chỗ đám đang cất giấu vật tư.

như dự đoán, Phạn Vũ và đám cùng cũng rồng rắn bám theo .

Cũng thôi, cả một căn phòng đầy ắp đồ đạc thế , bọn họ tận mắt trông chừng chứ. Dù đây cũng là lương thực cứu mạng đủ cho cả đám ăn trong một thời gian dài cơ mà!

Dưới vô ánh mắt đang hau háu chăm chú, Tô Nhung gỡ chiếc ba lô vai xuống, kéo khóa tiến gần đống đồ. Dưới sự che chắn của chiếc ba lô, dễ dàng thu sạch thứ gian của .

Lại còn vẻ làm bộ xách xách, giũ giũ cái ba lô, cốt ý để tất cả bọn họ lầm tưởng rằng chiếc ba lô mới chính là vật phẩm gian.

Thực tế chứng minh trò mèo của cực kỳ hiệu quả. Trừ Tiêu Dục Hàn đang bên cạnh , Phạn Vũ và lũ đều đinh ninh rằng vật phẩm gian của Tô Nhung chính là cái ba lô màu đen đó. Ánh mắt ai nấy đều hẹn mà cùng bùng lên ngọn lửa tham lam.

Trong gian tự dưng thêm một đống vật tư xài chùa, tâm trạng Tô Nhung phấn chấn lên hẳn. Cậu vô cùng hào phóng nở một nụ toe toét với Tiêu Dục Hàn.

Nhìn bộ dạng hớn hở của , Tiêu Dục Hàn cũng nhịn mà bật . Bàn tay lớn theo thói quen đặt lên đỉnh đầu xoa xoa: “Vui lắm hả?”

Tô Nhung ngửa đầu, ném cho một nụ rực rỡ: “Ừm, tha cho đấy! bêu cái bí mật gian ngoài như thế, sợ g.i.ế.t cướp của ?”

“Đừng lo, tự tính toán.”

Tô Nhung gật gù, Tiêu Dục Hàn cũng đúng. Dù khai chuyện gian, thì chính cũng sẽ tìm cách đ.á.n.h tiếng cho Phạn Vũ thôi. Cơ hội cọ xát hiếm hoi thế bỏ lỡ .

Cậu mới bước một chân khỏi cửa siêu thị, một cái bóng đen bên ngoài lao thẳng về phía một cách điên cuồng. Tô Nhung lảo đảo lùi liền mấy bước, theo bản năng vung cây gậy bóng chày trong tay lên, đập một nhát trời giáng thẳng xuống đầu kẻ nọ.

Tiêu Dục Hàn lao đến, bồi thêm một cú đá sấm sét tiễn cái bóng đen văng xa. Hắn vội vàng bao bọc lấy Tô Nhung, ánh mắt khẩn trương kiểm tra từ xuống bao nhiêu , giọng mang theo sự run rẩy khó nhận : “Xin , xin đến muộn, xin em, xin …”

Nếu phản ứng nhanh hơn một chút nữa thì . Tiêu Dục Hàn thực sự dám tưởng tượng, nếu để vụt mất Tô Nhung một nữa, sẽ phát điên đến mức nào.

Tô Nhung Tiêu Dục Hàn ôm chặt cứng lòng, bên tai ngập tràn tiếng hít thở dồn dập của . Cậu đành bất lực vươn tay vỗ vỗ lưng đối phương, an ủi: “Không , tự giải quyết mà. Với , chính còn sợ c.h.ế.t, lo cái quái gì chứ? Hahaha…”

Tô Nhung cũng thật cạn lời, cái dáng vẻ khẩn trương thái quá của Tiêu Dục Hàn khiến chẳng hiểu mô tê gì. Xem quan hệ giữa và nguyên chủ tuyệt đối hề tầm thường.

Sắc mặt Tiêu Dục Hàn lập tức chùng xuống. Hắn khom lưng, ánh mắt tối sầm xoáy mắt Tô Nhung, cất giọng trầm khàn: “Ngoan, tuyệt đối những lời như nữa.”

Bị chằm chằm đến mức ngượng ngùng, Tô Nhung sờ sờ chóp mũi, đầu lảng sang hướng khác.

Toàn bộ cảnh tượng đều thu trọn mắt Phạn Vũ đang nấp trong góc. Ánh mắt lạnh lẽo mang lấy một tia độ ấm, bàn tay siết chặt thành nắm đấm, lẩm bẩm: “Tô Nhung, mày cứ đợi đấy, tao sẽ g.i.ế.t c.h.ế.t mày, cướp cái gian đó về tay tao.”

“Ui da!”

Một tiếng kêu đau đớn vang lên, thu hút sự chú ý của tất cả .

Tô Nhung sang , thấy trông khá quen. Đợi khi kẻ đó ngẩng đầu lên, mới rõ. Ơ , đây chẳng là cái gã lực điền lúc c.h.ử.i nguyên chủ là chổi xui xẻo đó ư?

Vậy mà gã lập đội với Phạn Vũ từ ? Thế đàn ông hú hí với tên đêm qua rốt cuộc là kẻ nào?

Phạn Vũ cũng nhận gã. Trong lòng mừng húm, đúng lúc thể mượn gã để diễn vai thánh thiện mặt nam chính.

“Anh Lý Phong, ở đây? Không bảo về nhà xem tình hình ?” Hắn lật đật lao lên đỡ gã đàn ông dậy, trưng vẻ mặt xót xa Tiêu Dục Hàn: “Anh Hàn, chúng thể đưa cùng ? Anh thức tỉnh dị năng , đây còn bảo vệ nữa.”

Tiêu Dục Hàn chẳng màng đáp lời, chỉ sang hỏi Tô Nhung đang hóng hớt nãy giờ: “Em thấy thế nào?”

“Chậc chậc chậc…” Tô Nhung liên tục cảm thán trong lòng. Nhanh thế, mới đây gọi " Hàn" ngọt xớt cơ đấy?

Cậu dời mắt sang Phạn Vũ, đón lấy ánh mắt đầy mong đợi của đối phương, chậm rãi cất lời: “Tôi đây thói quen làm thánh mẫu. Ai thích cứu thì kẻ đó tự dắt theo. , nếu ai trong các dám gây chuyện khiến gặp nguy hiểm, thì một đứa 'trói gà chặt' như đây cũng cách bóp c.h.ế.t kẻ đó đấy.”

Loading...