Mạt Thế Trọng Sinh: Pháo Hôi Chỉ Muốn Trốn Chạy - Chương 7

Cập nhật lúc: 2026-03-22 15:36:07
Lượt xem: 39

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Tô Nhung bao lâu, tóm đến khi trời tối mịt vẫn tới nơi. Hơn nữa, ban đêm là lúc zombie hoạt động mạnh nhất, nên cả đội quyết định tìm một chỗ ẩn náu an để qua đêm tạm.

Đó là một siêu thị nhỏ, vật tư bên trong chẳng còn bao nhiêu, ưu điểm duy nhất là vị trí cách xa trung tâm thành phố, dù zombie thì cũng chỉ lác đác vài con.

Mọi mệt mỏi rã rời cả ngày, khi phân công gác đêm, những còn đều yên tâm chìm giấc ngủ.

Tô Nhung cạnh Tiêu Dục Hàn. Nhìn đối phương nhắm nghiền hai mắt, nhịp thở đều đặn bình hòa, trong lòng cũng lờ mờ đoán ngủ say.

Cậu lên quanh một vòng, cuối cùng phát hiện một cánh cửa ở một góc khuất mấy ai để ý.

Dọn mớ tạp vật chắn cửa sang một bên, khi xác nhận an , rón rén đẩy cửa . Bên ngoài là một con hẻm nhỏ khuất lấp và tối tăm, đối diện là một căn phòng đèn đuốc sáng rực, hắt ánh sáng xuống một nhỏ xíu bậu cửa sổ.

Tô Nhung cảm thấy kỳ lạ. Cậu men theo bờ tường tiến về phía cửa sổ, cẩn thận thò đầu . Bên trong lấy một bóng , nhưng mặt đất chất đầy thức ăn, trông khá giống nhà kho của cái siêu thị ngoài .

Tô Nhung bám tay bậu cửa sổ, dùng sức đu , nhảy tót trong. Cậu cúi đầu xoa xoa bắp chân đang tê rần vì chấn động, chút bất lực thở dài, cơ thể thật sự quá đỗi yếu ớt.

“Anh làm gì thế? Đã bảo nhẹ chút cơ mà…”

Một giọng nũng nịu truyền đến. Ánh mắt Tô Nhung lập tức trầm xuống, thoắt cái lách trốn một thùng hàng.

Lưng tựa sát tường, nhích dần về phía phát âm thanh. Nào ngờ, chẳng hề chú ý tới một bàn tay lớn đang vươn tới từ phía . Miệng đột nhiên bịt chặt, Tô Nhung cau mày, định huých cùi chỏ đ.á.n.h trả thì tóm chặt lấy.

“Đừng động đậy, là .”

Nghe thấy giọng quen thuộc, Tô Nhung mới thở phào nhẹ nhõm. Cậu ngoái đầu trừng mắt lườm Tiêu Dục Hàn một cái: “Anh bệnh , chẳng phát tiếng động nào cả.”

Bị mắng nhưng mặt Tiêu Dục Hàn chẳng hề vẻ gì là giận dữ. Ngược , còn vô cùng dịu dàng, đưa tay khẽ bóp mũi Tô Nhung, vẻ mặt tràn ngập cưng chiều: “Gặp tình huống bất ngờ gọi ? Nguy hiểm lắm hả!”

“Xì, tự giải quyết .” Cho dù giải quyết thì chẳng vẫn còn gian , đến lúc đó trốn tịt là xong chuyện.

“Không , cũng gọi , nếu thì cấm em khỏi cửa.” Giọng điệu của Tiêu Dục Hàn vô cùng bá đạo, cho cơ hội phản bác.

Đứng ở góc khuất tầm của Tiêu Dục Hàn, Tô Nhung âm thầm đảo mắt lườm . Cậu còn kịp mở miệng bật , bên trong vẳng những tiếng sột soạt, xen lẫn giọng của hai .

“Bảo bối, đợi nổi nữa, lâu lắm gặp em.”

“Anh nôn nóng cái gì chứ? Đèn còn tắt kìa, nhỡ zombie kéo đến thì ?”

“Yên tâm ! Cửa lớn phía khóa kỹ , dù tới cũng chẳng .”

“Ghét ghê cơ…”

Lời nũng nịu còn dứt, tiếp nối bằng những tràng rên rỉ hòa cùng tiếng gầm gừ nặng nề kìm nén.

Tô Nhung: “……”

Trong khoảnh khắc thực sự cạn lời. Vốn chỉ định đến xem chuyện gì, ai ngờ vô tình lén chuyện phòng the của .

Âm thanh bên trong ngày càng lớn, mặt cũng ngày một đỏ lựng lên. Ai mà ngờ một kẻ ế từ trong bụng như , hiện tại đang xổm ở góc tường mấy cái âm thanh nhạy cảm chứ.

Cậu ngoái đầu con mang sắc mặt thản nhiên bên cạnh, cúi đầu, ánh mắt để dấu vết mà lướt qua cái vị trí vẫn đang vô cùng "bình tĩnh" của đối phương. Khóe môi khẽ nhếch, nở một nụ phần gợi đòn: “Anh sợ là 'bất lực' đúng ? Nghe cỡ mà vẫn phản ứng gì ?”

Tiêu Dục Hàn chẳng buồn trả lời thẳng câu hỏi của Tô Nhung, ánh mắt chỉ chằm chằm khuôn mặt nhỏ nhắn trắng trẻo của , chậm rãi cất lời: “Còn em thì ?”

Tô Nhung sững sờ. Cậu thật ngờ đối phương ném ngược vấn đề về phía , đành ngượng ngùng sờ sờ chóp mũi: “Tôi… đương nhiên là thích con gái . Sau tìm một cô gái để kết hôn sinh con chứ.”

“Em dám?” Tiêu Dục Hàn nghiến răng trừng mắt. Cục cưng nhỏ của , khó khăn lắm mới tìm , giờ thì , xu hướng giới tính biến thành bình thường luôn, còn tìm con gái để kết hôn sinh con nữa chứ!

Tô Nhung liếc một Tiêu Dục Hàn đang hành xử kỳ quái, cũng mặc kệ ngọn lửa giận đang bùng lên trong mắt . Cậu dậy, men theo cửa sổ trèo ngược ngoài.

Đâu thể cứ rình ở đây góc tường mãi ! Thất đức quá mất.

Tiêu Dục Hàn bất đắc dĩ thở dài một , lên theo Tô Nhung. Cứ như , hai một một trèo qua cửa sổ, ngoan ngoãn về chỗ đang nghỉ ngơi.

Sáng sớm hôm , đúng lúc Tô Nhung đang tựa đầu vai Tiêu Dục Hàn ngủ mơ màng thì một tiếng thét chói tai x.é to.ạc gian.

“Á!”

Tô Nhung lập tức bừng tỉnh, vớ lấy cây gậy bóng chày bên cạnh, bày tư thế phòng thủ: “Sao thế, thế, chuyện gì ?”

Thấy Tô Nhung giật , Tiêu Dục Hàn vội vàng che chắn lưng . Bàn tay lớn thong thả vỗ về tấm lưng , an ủi: “Không việc gì , đừng lo.”

Thấy tiếng hét dường như vẫn ý định dừng , ánh mắt Tiêu Dục Hàn lạnh lẽo quét qua: “Câm miệng.”

Giọng của Tiêu Dục Hàn cực kỳ lạnh lẽo, vương chút cảm xúc nào, thậm chí còn mang theo vài phần phẫn nộ. Tô Nhung mắng , nhưng trong lòng cũng bất giác run lên vì cảm giác âm u ập tới.

Giây phút , bỗng nhận đây mới thực sự là khí chất của nam chính, cái uy áp tự nhiên tỏa hề nổi giận, huống hồ chi bây giờ đang thật sự bực .

Cậu vươn hai ngón tay , khẽ níu lấy góc áo Tiêu Dục Hàn: “Chuyện đó… kệ bọn họ , chúng dọn dẹp xong thôi!”

Cậu còn tìm thụ chính nữa cơ mà, cứ dây dưa mãi thế thì đến bao giờ mới cơ hội về nhà.

Tiêu Dục Hàn cúi đầu mái tóc mềm mại của Tô Nhung, dời tầm mắt xuống chút nữa liền thấy mấy ngón tay thon dài đang khép nép túm lấy góc áo , tâm trạng nháy mắt lên ít.

Hắn đưa tay xoa xoa đầu Tô Nhung, tiện tay vuốt vuốt cọng tóc vểnh ngốc nghếch đỉnh đầu , khẽ đáp: “Được.”

Tô Nhung xốc chiếc ba lô lên vai, lết theo cây gậy bóng chày nằng nặng định hướng về phía cửa, thì chẳng ngờ một giọng kích động gọi giật .

“Tô Nhung? Cậu vẫn c.h.ế.t ?”

Bước chân của Tô Nhung khựng , một cảm giác cực kỳ khó chịu trào dâng từ tận đáy lòng. Cậu xoay , mang theo ánh mắt dò xét nam sinh gương mặt thanh tú đang trong góc.

“A Vũ, đừng qua đó, nhỡ biến thành zombie thì ?”

Nam sinh thanh tú mới tiến lên vài bước một kẻ phía kéo giật . Kẻ đó miệng thì sức khuyên can, nhưng đôi mắt trợn trừng hung tợn chằm chằm khuôn mặt vô tội của Tô Nhung.

Tô Nhung nhướng mày. Cậu đang lo tìm đám , thế mà họ tự vác xác dâng tới tận cửa. Xem bám đuôi Tiêu Dục Hàn vẫn cái lợi đấy chứ, rốt cuộc thì ở nhân vật chính, ở đó ắt phản diện và lũ kỳ ba xuất hiện.

Thấy Tô Nhung đáp lời, nam sinh nọ liền dùng ánh mắt cầu cứu về phía Tiêu Dục Hàn đang vô cảm đó, nào ngờ đối phương căn bản chẳng thèm chút phản ứng nào.

Nam sinh c.ắ.n chặt răng, đ.á.n.h liều lao tới nắm lấy tay Tô Nhung, bày vẻ mặt quan tâm thắm thiết: “Tô Nhung, thì quá ! Sau khi bọn tớ cạy cửa ngoài thì chẳng thấy bóng dáng , hại tớ lo c.h.ế.t.”

Tô Nhung đầy vẻ ghét bỏ rút tay về, thuận tiện chùi chùi áo Tiêu Dục Hàn, cố ý hỏi: “Cậu là ai thế?”

Thấy hành động của , sắc mặt nam sinh cứng đờ. Cố giấu sự thù hận vụt qua đáy mắt, nặn một nụ : “Tớ là Phạn Vũ đây! Cậu quên ? Chúng là bạn cùng phòng thiết nhất mà.”

Phạn Vũ? Cái nam sinh thanh tú đẩy nguyên chủ tìm vật tư, cái kẻ xuyên đó ? Lại xuất hiện sớm thế ?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/mat-the-trong-sinh-phao-hoi-chi-muon-tron-chay/chuong-7.html.]

Cậu còn kịp phản ứng, hệ thống lặn mất tăm cả một ngày trời nhảy với giọng điệu cực kỳ phấn khích: [Ký chủ ơi, thành tích dâng tới tận cửa !]

[Biết .]

Đè nén sự hưng phấn đang cuộn trào trong lòng, Tô Nhung vươn ngón tay thon dài nâng cằm đối phương lên. Khóe môi khẽ nhếch: “Phạn Vũ? Không quen. em , quen mắt đấy nhé…”

Loading...