Mạt Thế Trọng Sinh: Pháo Hôi Chỉ Muốn Trốn Chạy - Chương 38: Cậu ta bảo ba anh yếu sinh lý đấy

Cập nhật lúc: 2026-03-28 15:50:45
Lượt xem: 18

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Biết tối qua làm chuyện tày đình mất mặt đến nhường nào, Tô Nhung bám tay cửa sổ xe, ánh mắt đờ đẫn ngoài với vẻ sống bằng c.h.ế.t.

Trên chiếc xe buýt chạy hướng ngược , một gã đàn ông vặn mở cửa sổ cho thoáng khí, ánh mắt gã lập tức va thiếu niên đang gục đầu bên cửa sổ. Gã chằm chằm Tô Nhung chớp mắt, hồi lâu , khóe miệng gã nhếch lên một nụ bỉ ổi.

Cảm nhận ánh mắt nóng rực của đối phương, Tô Nhung ngẩng đầu lên, bất ngờ chạm mắt với gã.

Sau khi rõ khuôn mặt của Tô Nhung, gã đàn ông nở một nụ bóng nhẫy, huýt sáo một tiếng: "Này em trai, sang đây chơi với ? Đảm bảo làm em sướng rơn . Mấy cái thằng mặt hoa da phấn bên cạnh em chắc chắn chiều chuộng em đủ ."

dứt lời, những xe buýt liền lộ rõ vẻ ghê tởm, nhíu mày khinh bỉ, cũng lên tiếng can ngăn: "Trương Trần, mày điên ? Cứ yên đường ?"

Tên cặn bã Trương Trần đó liền tát thẳng mặt lên tiếng: "Nhiều lời. Nếu cái con bé xinh tươi chạy mất, tao sẽ lấy chị mày thế mạng."

Người tát định gì đó, nhưng khi thấy cô chị gái hình nhỏ bé hơn một vòng đang co rúm , đành ôm cục tức lùi góc.

Tô Nhung thèm đáp lời gã. Cậu sang ba đàn ông đang cạnh với sắc mặt xanh mét, vẻ mặt lạnh tanh, chỉ tay một cái đầy vô tội: "Cậu bảo ba yếu sinh lý đấy."

Ba : "..."

Trên ba khuôn mặt tuấn tú đều hiện lên sự âm trầm với những mức độ khác . Không vì gã đàn ông họ "yếu", mà là vì gã dám công khai trêu ghẹo Tô Nhung ngay mặt họ. Đây là điều họ tuyệt đối thể tha thứ.

Ngay cả Dịch Tịch Minh đang lái xe thấy lời Trương Trần cũng nhíu mày, nhưng hai tay đang bận cầm vô lăng nên thể làm gì .

Tô Nhung vươn tay vỗ vai từng , an ủi: "Thôi nào, tuy thử bao giờ, nhưng tin tưởng năng lực của các . Chút chuyện vặt vãnh cứ để lo."

Có thể trở thành nhân vật chính thì năng lực thể kém cỏi chứ?

Trương Trần thấy ba tiếng nào, tưởng họ sợ , liền hô hố, để lộ hàm răng vàng khè, kỹ còn dính cả cọng rau.

Gã làm một động tác thô bỉ hướng về phía Tô Nhung: "Cục cưng , sang đây chơi với , sẽ bảo vệ em đàng hoàng. Cả mấy thằng mặt hoa da phấn bên cạnh em cũng mang sang đây cho em chơi đùa chút."

Khóe miệng Tô Nhung nhếch lên. Cậu cúi xuống lục lọi trong ba lô, tiện tay kéo góc ba lô của Khuyết Dao đang gần nhất: "Giúp một tay nào, kéo ."

Ngay đó, ánh mắt kinh ngạc của , lôi một khẩu s.ú.n.g máy hạng nhẹ, gác lên cửa sổ xe. Nụ môi trở nên tà ác, nhắm thẳng về phía Trương Trần: "Tôi từng chạm súng, b.ắ.n chắc chuẩn , chắc trúng đầu , c.h.ế.t ngay . Nếu đau quá thì ráng chịu nhé."

Sắc mặt Trương Trần ban đầu cứng đờ, nhưng ngay lập tức gã khẩy. Càng thấy Tô Nhung phản kháng, gã càng thấy thích thú, nụ càng thêm bỉ ổi và hưng phấn: "Tao là dị năng giả đấy, mấy thứ đồ chơi chẳng làm xước da tao nổi , ha ha ha..."

Như sợ Tô Nhung dám nổ súng, Trương Trần khiêu khích: "Trên xe tao nhiều vô tội đấy, mày định g.i.ế.c hết bọn họ ? Mày sợ thiên hạ c.h.ử.i rủa ?"

Nụ môi Tô Nhung càng rạng rỡ, nhưng trong mắt tỏa luồng hàn khí. Cái tên đ.á.n.h giá cao quá đấy. Sao gã nghĩ sẽ vì những quen mà từ bỏ cơ hội tiêu diệt một thứ rác rưởi chứ?

"Vậy thì mày nhầm to ." Tô Nhung bật , siết cò súng: "G.i.ế.c mày còn lợi hơn là cứu bọn họ nhiều."

Tiếng s.ú.n.g máy "tạch tạch" chói tai vang lên, kéo theo đó là tiếng la hét thất thanh của đám xe buýt. Họ nháo nhào tìm chỗ nấp. Trương Trần lẽ cũng ngờ Tô Nhung dám nổ s.ú.n.g thật, vội vã vận dụng dị năng tạo lá chắn phòng ngự.

Dị năng của gã cũng chẳng cao siêu gì, chỉ đủ để tạo lớp phòng ngự mỏng manh, hoặc lòe mấy dị năng thôi.

"Thằng khốn, mày sợ đồng đội tao đến ? Mày nghĩ đám mặt hoa da phấn bên cạnh mày bảo vệ mày chắc?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/mat-the-trong-sinh-phao-hoi-chi-muon-tron-chay/chuong-38-cau-ta-bao-ba-anh-yeu-sinh-ly-day.html.]

Tô Nhung tinh nghịch chớp chớp đôi mắt to tròn: "Bảo vệ tính , dù mày cũng là đứa c.h.ế.t ."

Cậu , cái tên chỉ cái võ mồm thì một đòn của bất kỳ ai trong đội cũng thừa sức hạ gục. Nhìn cái vẻ mặt hoảng loạn của gã kìa, đến lúc cho gã nếm mùi tuyệt vọng .

[Hệ thống, vô hiệu hóa dị năng của tên đó ?]

[Được luôn, thưa ký chủ.] Hệ thống vỗ n.g.ự.c cái bộp, cam đoan thành vấn đề.

Khoảnh khắc dị năng vô hiệu hóa, khuôn mặt dữ tợn của Trương Trần nháy mắt chuyển sang hoảng loạn. Gã định vươn tay tóm lấy một bên cạnh làm lá chắn, nhưng phát hiện những đó dường như đang cách gã xa. Gã cứng đờ , vẻ mặt thể tin nổi: "Sao thể chứ, rõ ràng là gần mà, với tới ai?"

"Bởi vì bọn họ đều bảo vệ hết chứ ! Mục tiêu của tao là mày, chứ vô tội ." Tô Nhung hì hì.

Mất dị năng bảo vệ, Trương Trần trúng liền mấy phát đạn, nhưng đều chỗ hiểm. Cơn đau dữ dội khiến gã lăn lộn sàn xe, m.á.u từ các vết thương tuôn xối xả.

Đoàn xe dừng . Tô Nhung cất s.ú.n.g gian, bước lên chiếc xe buýt. Dưới ánh mắt kỳ lạ của xe, nắm tóc Trương Trần lôi xệch xuống, thẳng tay ném bịch gã xuống đầu xe.

Cậu đạp một chân lên bờ vai đang rỉ m.á.u của đối phương, mày nhíu chặt: "Vốn dĩ chỉ định đùa với mày chút thôi, ai ngờ cái miệng mày thốt mấy lời thối hoắc thế. Cái gì mà mặt hoa da phấn? Người tao liều mạng bảo vệ mà miệng mày thành thứ tiểu bạch kiểm vô dụng ?"

Tô Nhung cũng hiểu tại đột nhiên tức giận đến . Nghe thấy khác x.úc p.hạ.m ba trong nhóm nhân vật chính, một ngọn lửa vô danh bùng lên trong lồng ngực, chỉ g.i.ế.c c.h.ế.t cái tên cho xong.

Trương Trần trợn trừng hai mắt, cơn đau từ bả vai truyền đến khiến khuôn mặt gã vặn vẹo: "Là... là lão đại của bọn tao , trong thời mạt thế , ai dị năng thì đó làm vương làm tướng, làm gì thì làm, cần để ý đến ai cả."

"Mày thằng... Thôi bỏ , tao là văn minh, dùng cách văn minh để giải quyết." Nói xong, lôi từ trong ba lô một lọ chất lỏng nhỏ, mở nắp và đổ thẳng lên vết thương của Trương Trần. Cậu cực kỳ nham hiểm: "Cứ từ từ mà tận hưởng niềm vui nhé."

Xử lý xong Trương Trần, Tô Nhung ngẩng đầu những còn xe buýt: "Các theo đoàn xe cũng , nhưng đừng làm vướng chân. Không theo cũng chẳng ."

"Theo..."

"Chúng theo."

Bọn họ vốn dĩ đang sống cảnh màn trời chiếu đất, bữa đói bữa no. Mấy "tiểu bạch kiểm" mà Trương Trần trông cũng vẻ hề yếu đuối. Dù thì mạt thế cũng bắt đầu nửa năm , nếu họ mà yếu kém thì làm thể thong dong tự tại thế .

Khi yên vị xe, Tô Nhung lấy vài chai nước đưa cho : "Cảm ơn hợp tác cho màn oai của nhé."

Tiêu Dục Hàn véo nhẹ khuôn mặt nhỏ nhắn tinh xảo của Tô Nhung, bật : "Sao em đoán ?"

Khuyết Dao gật đầu, nhận lấy chai nước, vặn nắp uống một ngụm. Trong mắt xẹt qua tia kinh ngạc khi nhận sức mạnh trong cơ thể đang dần trở nên tinh thuần hơn khi uống dòng nước .

"Kỹ năng b.ắ.n s.ú.n.g của em tệ thế, ngắm b.ắ.n kiểu đấy thì xe thương ít mới , đằng chẳng ai hề hấn gì. Không cần đoán cũng là các bảo vệ họ !"

"Em đấy!" Nhan Uyên đưa chai nước mở nắp đến bên miệng Tô Nhung, : "Uống ngụm nước cho thấm giọng , nãy giờ ngừng. Mà cái thứ em đổ lên vết thương của tên lúc nãy là gì thế?"

Tô Nhung ngửa cổ nuốt ngụm nước: "Máu tang thi đấy!"

Mọi xe sững sờ. Khuyết Dao lên tiếng hỏi: "Sao em để nhiễm virus tang thi?"

Tô Nhung ấm ức bĩu môi, nước mắt lưng tròng: "Bởi vì bảo các là tiểu bạch kiểm, còn đùa giỡn các . Em thích khác x.úc p.hạ.m các như thế."

Loading...