Mạt Thế Trọng Sinh: Pháo Hôi Chỉ Muốn Trốn Chạy - Chương 21: Hay là, tôi để hai người ngồi cạnh nhau nhé?

Cập nhật lúc: 2026-03-26 10:03:27
Lượt xem: 30

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Nghe cái giọng điệu ăn đòn của Tiêu Dục Hàn, Khuyết Dao tặc lưỡi một cái, rảo bước tới bên cạnh Tô Nhung: "Nói cho , hơn cái tên Tiêu Dục Hàn nhiều. Dáng dấp ngon nghẻ hơn , nhân duyên hơn , đến thủ cũng nhỉnh hơn , thế nên em tên là gì?"

Tô Nhung bĩu môi, im lặng bên cạnh Tiêu Dục Hàn, bên tai là giọng lải nhải ngừng của Khuyết Dao.

Ra khỏi tòa nhà, Khuyết Dao tự giác về phía chiếc xe đầu tiên. Vừa Đại Béo mặt nên trống một chỗ, hai lời liền phịch xuống, cùng Tiêu Dục Hàn kẹp Tô Nhung giữa.

Chiếc xe lắc lư chạy đường. Tô Nhung cảm thấy càng càng chật chội. Rõ ràng bên cạnh hai còn chỗ trống, cớ cứ ép giữa làm gì!

Cậu đành bất đắc dĩ thở dài: "Cái đó... để hai cạnh nhé?"

Trong nguyên tác ba nhân vật chính là bạn , nhưng thiết đến mức , kẹp ở giữa mà cũng thể ép sát sạt thế . Thảo nào dù cùng thích một cũng thể hòa thuận sống chung, cái loại tình tiết đ.á.n.h sứt đầu mẻ trán vì tranh giành tình nhân căn bản bao giờ xảy ở hai cái tên .

Nghe thấy giọng Tô Nhung, Tiêu Dục Hàn cúi đầu . Khuôn mặt nhỏ nhắn của nóng bừng đỏ ửng, mồ hôi bằng hạt đậu lấm tấm lăn dài má. Hắn lấy một chiếc khăn tay trong túi đưa qua: "Lau ."

Tô Nhung nhận lấy khăn tay, Tiêu Dục Hàn liền nhích ngoài một chút, thuận tay lấy một túi chườm đá từ trong gian đưa cho .

Tô Nhung chạm tay túi chườm mát lạnh, hai mắt lập tức sáng rực lên, thể cũng bất giác xích gần Tiêu Dục Hàn: "Cảm ơn ."

Tiêu Dục Hàn xoa xoa đầu Tô Nhung, khóe miệng nhếch lên, nhẹ giọng : "Ngoan, cần gì cứ thẳng."

Bị mua chuộc bằng một chiếc túi chườm đá, Tô Nhung nhất thời quên luôn việc đang ép chặt đến phát nóng.

Thấy cách giữa hai ngày càng xa, Khuyết Dao cũng định xích gần, nhưng Tô Nhung cản : "Anh dừng ngay. Trên cứ như cái lò sưởi di động , trời nóng thế đừng xích gần , nóng c.h.ế.t ."

Bị ghét bỏ, Khuyết Dao bắt đầu lải nhải: "Anh thế. Cái dị năng hệ hỏa làm nhiệt độ cơ thể tăng lên mấy độ. Em đừng ghét mà, thể dùng dị năng nướng thịt cho em ăn, đảm bảo độ lửa cực chuẩn."

Nghe thể nướng thịt, động tác áp túi chườm đá lên má của Tô Nhung khựng . Cậu Khuyết Dao đầy hồ nghi: "Thật sự thể nướng thịt ?"

Khuyết Dao vội vàng gật đầu, cố gắng thể hiện bản . Kết quả ngẩng đầu lên, khóe mắt liếc thấy Tiêu Dục Hàn đang cố nhịn , còn Tô Nhung lườm một cái đầy khinh bỉ: "Tôi cũng một cái túi chườm đá. Sao keo kiệt thế, chỉ cho cho ?"

Hai hàng ghế thấy vội vàng xua tay lắc đầu, sợ rước họa : "Chúng cần , dị năng sợ nóng. Cho Tô Nhung , sức khỏe yếu."

Khuyết Dao liền xị mặt, đôi mắt tội nghiệp khuôn mặt nhỏ nhắn trắng trẻo của Tô Nhung, lên tiếng tố cáo: "Em tên là Tô Nhung, bọn họ ai cũng tên em, chỉ . Sao em cho ?"

Từ lúc xuất hiện đến giờ, bên tai lúc nào cũng văng vẳng tiếng lải nhải của . Tô Nhung ngoáy ngoáy lỗ tai, thở dài một cái: "Vì thích tóc đỏ, còn lắm mồm."

Khóe miệng Tiêu Dục Hàn nhếch lên. Hắn thành tiếng mà mặt ngoài cửa sổ, bả vai khẽ run rẩy. Không cần Khuyết Dao cũng tên đang làm gì. Anh đưa tay giật luôn chiếc túi chườm đá mà Tiêu Dục Hàn định đưa cho Tô Nhung.

Suốt dọc đường, sự hiện diện của Tiêu Dục Hàn và Khuyết Dao nên nguy hiểm giảm nhiều. Tuy thỉnh thoảng gặp vài bầy tang thi nhỏ, nhưng cũng nhanh chóng giải quyết.

Tô Nhung dị năng, cũng giúp gì nhiều, nhưng cũng làm vướng chân ai. Khi đội ngũ dọn dẹp tang thi, cầm một con d.a.o nhỏ theo moi tinh hạch.

Khuyết Dao thì thấy một bóng dáng nhỏ nhắn đang xổm mặt một cái xác tang thi, hình như đang đào bới thứ gì đó.

Tò mò, liền qua xem.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/mat-the-trong-sinh-phao-hoi-chi-muon-tron-chay/chuong-21-hay-la-toi-de-hai-nguoi-ngoi-canh-nhau-nhe.html.]

Thế là chứng kiến cảnh tượng : Tô Nhung cầm con d.a.o nhỏ, động tác dứt khoát mổ tung đầu tang thi, đó thò bàn tay nhỏ xíu trắng nõn nhặt một viên đá nhỏ.

Dù lớn lên trong quân ngũ, Khuyết Dao cũng tránh khỏi cảnh tượng làm cho rùng . Anh vươn tay, tóm lấy cổ áo xách đang xổm đất lên.

Hàng lông mày khẽ nhíu , ánh mắt mang theo chút ghét bỏ: "Sở thích gì thế ? Mổ đầu tang thi á? Cái tên Tiêu Dục Hàn quản em ?"

Tô Nhung cúi đầu bản đang treo lơ lửng trung, ánh mắt ghét bỏ của Khuyết Dao.

Khóe miệng cong lên một nụ tà ác. Cậu vươn cái móng vuốt dính đầy chất dịch đỏ trắng của chộp thẳng cổ tay Khuyết Dao: "Anh quản . Tôi làm việc theo khuôn phép nào cả. Anh tin thì cứ hỏi ."

"Oẹ..."

Khuyết Dao vết bẩn tay áo , vô cùng ghét bỏ, nhưng nỡ buông cái nhỏ bé trong tay . Anh đành sang Tiêu Dục Hàn đang khoanh tay xem kịch vui bên cạnh.

"Này, Lão Tiếu, thực sự quản ?"

Ánh mắt chờ mong của Khuyết Dao đập thẳng mắt Tiêu Dục Hàn. Ai ngờ chỉ , lấy khăn tay trong túi với vẻ mặt điềm nhiên, thành thạo lau vết m.á.u bẩn tay Tô Nhung.

"Nhung Nhung đúng đấy, quả thực quản nổi em . Lần nhốt em ở nhà , thế mà chẳng hiểu em vẫn trốn ngoài tìm đến tận đây."

Nghe đến đây, Tô Nhung nhoẻn miệng toe toét với hai , nụ trông thật ngốc nghếch.

Nhìn hai đàn ông đang đau đầu, Tô Nhung thầm nghĩ trong lòng. Nếu thực sự lời thì nhiệm vụ ở thế giới coi như bỏ , cả đời cũng đừng hòng về thế giới thực.

Một dung túng cưng chiều, một thì ngốc nghếch. Khuyết Dao cúi xuống cái mái đầu xù xù mặt, cũng đành thở dài bất đắc dĩ, gật đầu : "Được , theo ngoài cũng , nhưng theo sát phía và Lão Tiếu, ?"

Nói xong, Khuyết Dao còn thừa cơ nhéo má Tô Nhung một cái.

Tiếp theo, chỗ véo đỏ ửng lên thể thấy bằng mắt thường, khác còn tưởng Khuyết Dao dùng sức mạnh đến mức nào.

"Trời đất ơi, véo nhẹ một cái mà đỏ bừng lên thế ! Có đau ?" Khuyết Dao gò má nhéo đỏ ửng, vội vã đưa tay xoa xoa, trong mắt hiện lên tia đau lòng mà chính cũng nhận .

Tô Nhung ngơ ngác sờ sờ má, chầm chậm lắc đầu: "Đâu đau, làm vẻ mặt đó?"

Nhìn vẻ mặt đau lòng của Khuyết Dao, ngập ngừng tiếp: "Làm quá lên thế. Khéo nhiễm virus tang thi cũng nên, bệnh nặng thật ."

"Anh đang quan tâm em đấy, em thế?"

Tô Nhung tỏ vẻ khinh khỉnh: "Xì."

Khuyết Dao: "..."

Tiêu Dục Hàn một bên hai gặp mặt chí chóe, bất đắc dĩ lắc đầu. May mà hai họ từng gặp , nếu thì sẽ đau đầu đến mức nào đây.

Cảnh tượng mấy đùa giỡn đập mắt Phạn Vũ đang trong góc, khiến ghen tị đỏ mắt. Hắn căm hận nghĩ, rõ ràng mới là xuyên việt, ánh hào quang của nhân vật chính đáng lẽ thuộc về mới đúng. Tại ánh mắt của Khuyết Dao và Tiêu Dục Hàn chỉ dừng ở một vai phụ c.h.ế.t yểu ngay đầu mạt thế cơ chứ.

"Tô Nhung, c.h.ế.t." Phạn Vũ siết chặt hai nắm đ.ấ.m buông thõng bên , móng tay cắt tỉa gọn gàng đ.â.m sâu lòng bàn tay đến ứa máu, dường như chẳng hề cảm thấy đau đớn.

Loading...