Mạt Thế Trọng Sinh: Pháo Hôi Chỉ Muốn Trốn Chạy - Chương 15: Thu hoạch ngoài ý muốn
Cập nhật lúc: 2026-03-26 09:15:08
Lượt xem: 24
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Tô Nhung chốc lát thì ngó sạp , chốc lát sang sạp , trong mắt tràn đầy sự tò mò thể giấu giếm.
Cũng trách tò mò như , ở đây nhiều đều bán những món đồ kỳ lạ. Ví dụ như một ông lão tóc bạc trắng trải một mảnh vải màu xám trắng mặt đất, bên thế nhưng bày một cây hoa loa kèn?
Giá bán là một cái bánh mì. Điều kỳ lạ là cây hoa loa kèn hề trồng trong chậu, mà bộ rễ của nó trực tiếp thẳng mảnh vải xám trắng đó. Hai chiếc lá cuộn tròn chống ngang hông, trông hệt như một đang chống nạnh .
Người qua đông nhưng chẳng ai chú ý đến cái cây kỳ quái . Chỉ ông lão tóc bạc là mang vẻ mặt sầu não chằm chằm nó, thỉnh thoảng thở dài một .
Tô Nhung nhướn mày, ở đây còn cả thực vật biến dị nữa !
Hệ thống mang hình dáng của một con rùa đen nhỏ xíu đang bò vai Tô Nhung, thấy ký chủ nhà dừng bước một sạp hàng liền cũng tò mò ngó xem.
[Thưa ngài, đây là thực vật biến dị giai 3, rễ của nó thể vươn dài vô hạn, lực sát thương, nhưng thể giam cầm bất cứ thứ gì trong vòng 5 giây, bao gồm cả tang thi hoặc dị năng giả cấp bậc cao hơn nó.]
Có thú vị đấy, bỏ qua sát thương trong vòng 5 giây, đôi khi 5 giây thể làm nhiều chuyện nha!
Lấy từ trong ba lô một túi thức ăn đặt mặt ông lão, ánh mắt nghi hoặc của đối phương, Tô Nhung mỉm : "Đại thúc, túi thức ăn đổi lấy cái thứ kỳ quái , ?"
Ông lão cứ như sợ Tô Nhung sẽ đổi ý, vội vàng ôm khư khư túi thức ăn trong ngực, lùi : "Được , cứ lấy ."
Cả hai bên đều cảm thấy là hời. Tô Nhung vươn ngón tay thon dài chọc chọc bông hoa loa kèn: "Đi thôi!"
Ai ngờ bông hoa loa kèn vô cùng kiêu ngạo chỗ khác, bộ rễ phân nhánh bên còn thi thoảng gõ gõ xuống mặt đất, cái dáng vẻ đó đúng là đòn tới mức tả nổi.
Tô Nhung sửng sốt, ngay đó khóe miệng khẽ cong lên, mặt nở một nụ hờ hững. Cậu chống tay lên đầu gối thẳng dậy: "Không theo cũng , mày cứ ở đó mà vĩnh viễn hấp thu linh khí thuần túy nhất, mãi mãi thể thăng cấp, chẳng bao lâu sẽ khô héo giữa cái thế giới tang thi chạy đầy đồng ."
Nói xong liền xoay rời , chút thèm để ý xem bông hoa loa kèn phía đuổi theo .
Quả nhiên, Tô Nhung mấy bước cảm thấy ống quần kéo nhẹ một cái. Rũ mắt xuống, bật tiếng: "Cũng tính là chút nhãn lực đấy. Đi gian thì tự tìm chỗ mà cắm rễ , hy vọng thể giúp ích chút gì đó."
Chiếc lá của hoa loa kèn vỗ nhè nhẹ cánh tay Tô Nhung, bày tỏ chuyện thành vấn đề, tiếp theo liền biến mất bàn tay đang vỗ ba lô của .
Đám bán hàng rong xung quanh thấy vị thiếu niên vẻ ngoài ngoan ngoãn tay hào phóng như , liền sôi nổi xách đồ của chạy mặt bắt đầu chào hàng: "Tiểu ca, xem đồ của !"
"Xem của !"
……
Đám như ong vỡ tổ ùa lên, Tô Nhung chen lấn đến mức lảo đảo. Lại Đệ Dạ vẫn luôn theo phía lập tức bước đẩy đám đông ngoài, lạnh lùng quát: "Xếp hàng."
Nháy mắt con hẻm nhỏ liền yên tĩnh trở , đám đều thành thật xếp thành một hàng.
Thấy tình cảnh , Tô Nhung dứt khoát xoay xuống một bậc thềm, ngoắc ngoắc ngón tay với đám : "Mang tới đây xem, nếu cần sẽ giữ ."
Mỗi khi Tô Nhung cầm một thứ lên tay, hệ thống sẽ tiến hành rà soát trong thức hải của . Phát hiện là mấy thứ đồ vô dụng, càng mất dần kiên nhẫn. Đang định phẩy tay bảo đám giải tán, thì một bé gầy gò run rẩy nâng một vật gì đó tới mặt .
"Anh ơi, em thứ ích gì cho , nhưng thể cho em một chai nước ? Em gái em lâu lắm uống nước, con bé sắp c.h.ế.t ."
Tô Nhung đưa tay nhận lấy. Đó là một viên đá màu trắng, bên còn dính chút m.á.u đen cùng những vết bẩn lốm đốm, tản từng trận mùi tanh tưởi cực kỳ giống với mùi t.h.i t.h.ể đang phân hủy.
Cậu khẽ cau mày, cẩn thận quan sát viên đá, phát hiện những lớp bụi bẩn phát tia sáng nhàn nhạt.
[Hệ thống, đây là cái gì ?]
[Đây là tinh hạch của tang thi hệ tinh thần, khi hấp thu thể gia tăng dị năng lên một mức đáng kể.]
Tinh hạch? Dị năng giả thể hấp thu, nhưng dị năng, cái thứ đối với vô dụng.
Tô Nhung nghĩ , dùng nhưng mấy vị nam chính chẳng thể dùng ? Cậu cứ thu thập nhiều một chút, chừng thể dùng đến. Đến lúc đó mấy mà vui vẻ, giá trị hạnh phúc tăng vọt, chẳng nhiệm vụ của sẽ làm chơi ăn thật ?
Cậu giơ viên tinh hạch mắt đám : "Tôi cần thứ . Nếu ai thứ thì thể tới tìm đổi."
Không bao lâu , Tô Nhung thu gom một đống nhỏ. Đợi đám tản hết, mỹ tư tư đưa đống đồ cho Lại Đệ Dạ: "Anh giúp mang đống rửa sạch đưa cho nhé. mà tuyệt đối cho Tiêu Dục Hàn đấy!"
Lại Đệ Dạ tuy hiểu tại , nhưng vẫn thành thật nhận lấy túi đá bẩn thỉu : "Được."
Tô Nhung mang tâm trạng khá theo bóng lưng Lại Đệ Dạ rời . Cậu vỗ vỗ lớp bụi dính ở m.ô.n.g quần, tiếp tục ung dung nhàn nhã dạo quanh khu biệt thự .
Không thể , khu biệt thự tuy chỉ mười mấy căn nhà nhưng diện tích chiếm đóng vô cùng rộng lớn. Ngoại trừ một dị năng giả năng lực xuất chúng ở trong nhà , những dị năng đành dựng lều bãi đất trống, còn khu vực sát chân núi thì trồng rau.
"Tự cung tự cấp, cũng tính là chút giác ngộ đấy, sống trong mạt thế dựa khác bằng dựa chính ."
Tô Nhung còn kịp cảm thán xong thì một giọng nữ non nớt vọng tới từ phía một căn biệt thự cách đó xa.
"Cứu mạng với! Anh ơi cứu em..."
Lông mày nhíu chặt. Trong đầu xẹt qua hình ảnh khuôn mặt nhỏ bé trắng bệch cùng tiếng kêu tuyệt vọng của Nhan T.ử Manh. Cậu thầm mắng một tiếng, lôi thanh trường đao từ trong gian , rảo bước chạy về phía phát âm thanh.
Âm thanh ngày một gần hơn, ngay cả tiếng ma sát do vật nặng kéo lê mặt đất cũng trở nên rõ ràng. Giọng tuyệt vọng xen lẫn tiếng nức nở của cô gái truyền trong tai Tô Nhung.
"Mẹ kiếp!"
Tô Nhung nắm chặt chuôi đao, dùng sức vung mạnh. Vỏ đao tuột đập tường phát một tiếng "bốp" thật lớn.
Ở khúc quanh, hai gã đàn ông, một cao một gầy đang sức lôi xệch một cô gái hình nhỏ thó, trong miệng còn phát từng trận khả ố. Áo khoác của cô gái lột sạch, vứt chỏng chơ mặt đất.
"Anh trai mày đúng là một phế vật. Vừa nãy tao còn thấy nó cầm cục đá bỏ để lấy lòng một tên tiểu bạch kiểm, chỉ cầu xin đổi lấy một chai nước cho mày, nghĩ thôi thấy nực . nếu mày làm cho bọn tao sướng, bọn tao sẽ bảo vệ mày."
Gã đàn ông cao to xong liền liếc tên đồng bọn, cả hai hẹn mà cùng ngửa cổ lên hô hố.
Thấy cảnh tượng , trong mắt Tô Nhung tỏa hàn khí: "Đồ cặn bã."
Trong miệng c.h.ử.i rủa, sải bước lao tới, tung một cước đá mạnh lưng một gã, đồng thời lưỡi đao tay cũng c.h.é.m xuống.
"Á..." Một tiếng hét chói tai vang lên, gã đàn ông gầy gò ôm lấy cái cổ đang phun m.á.u tươi xối xả ngã gục xuống đất. Khoảnh khắc , gã mang vẻ mặt khó tin kẻ mới đột ngột xuất hiện.
Máu tươi b.ắ.n tung tóe, dính gương mặt thanh tú của Tô Nhung, qua thế nhưng mang theo vài phần yêu diễm. Cậu lạnh một tiếng: "Đã mạt thế mà vẫn thu liễm cái tâm tư rục rịch đó, đúng là đáng c.h.ế.t."
Cúi đầu cô gái quần áo xộc xệch, tiện tay vung lên, một tấm chăn lông từ trong gian rơi xuống, vững vàng trùm lên cô.
Tô Nhung nhấc mắt gã còn , vẻ mặt đầy khinh bỉ: "Đồ phế vật, chỉ giỏi bắt nạt kẻ yếu thôi ? Sao giỏi thì mà chọc đám dị năng giả ?"
Gã đàn ông cao to đồng bọn gục vũng máu, thiếu niên vóc dáng nhỏ gầy nhưng tay lăm lăm trường đao mặt, thầm c.h.ử.i một câu lao lên: "Dám xen việc của khác, mày c.h.ế.t ."
Cái dáng vẻ hối cải của gã làm cho tế bào khát m.á.u trong xương tủy Tô Nhung bắt đầu rục rịch. Căn chuẩn cách đối phương lao tới, xoay tay nắm, sống đao áp sát dọc theo cánh tay. Một sải chân dứt khoát, mặt đao sắc bén chuẩn xác cứa ngang yết hầu kẻ thù.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/mat-the-trong-sinh-phao-hoi-chi-muon-tron-chay/chuong-15-thu-hoach-ngoai-y-muon.html.]
Máu tươi dọc theo lưỡi đao nhỏ xuống, cuối cùng đọng mặt đường lát đá cẩm thạch, nở một đóa hoa m.á.u tuyệt .
***
**