Mạt Thế Trọng Sinh: Pháo Hôi Chỉ Muốn Trốn Chạy - Chương 14: Nói đùa à, hắn sao có thể bắt nạt tôi được chứ?

Cập nhật lúc: 2026-03-26 09:15:07
Lượt xem: 27

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Tiêu Dục Hàn càng , lông mày càng nhíu chặt, ánh mắt về phía Phạn Vũ cũng càng thêm âm trầm. Hắn thế nhưng một Tô Nhung ở bên ngoài trải qua nhiều chuyện như , thảo nào lúc khi tìm , thể gầy gò chẳng lấy một chỗ thịt nào nguyên vẹn.

Hắn dùng tốc độ cực nhanh bóp lấy chiếc cổ mảnh khảnh của Phạn Vũ, trong mắt lộ tia sáng lạnh lẽo, từng chữ nhả càng giống như d.a.o nhọn đ.â.m thẳng tim đối phương: "Cậu tìm c.h.ế.t."

"Tô Nhung... cứu... cứu với..." Phạn Vũ vỗ vỗ cánh tay đang giam cầm cổ , ánh mắt cầu cứu về phía Tô Nhung đang mang vẻ mặt chuyện liên quan đến ở một bên.

Nhóm Dịch Tịch Minh cũng tiến lên tạo thành một vòng tròn bao vây Phạn Vũ, trong ánh mắt chứa lấy một tia tình cảm nào.

Mắt thấy sắp chơi đùa quá trớn, mặt Phạn Vũ trướng lên đỏ bừng, hô hấp càng lúc càng khó khăn, cuối cùng lý trí của Tô Nhung vẫn chiến thắng d.ụ.c vọng.

Cậu vỗ nhẹ lên cánh tay rắn chắc của Tiêu Dục Hàn, nở nụ ngây ngốc: "Nói đùa thôi mà, các nghiêm túc ? Với cái loại trói gà chặt như , thể đuổi bầy tang thi chứ!"

Ánh mắt Tiêu Dục Hàn rơi xuống mặt Tô Nhung, cẩn thận đ.á.n.h giá. Dưới ánh mắt khẳng định của , mới chậm rãi buông tay , những khác cũng đồng thời thu hồi tinh thần lực đang tản ngoài.

Phạn Vũ thoát nạn liền ủ rũ ngã bệt xuống đất, ôm lấy cái cổ đau nhức há mồm thở dốc, ánh mắt về phía Tô Nhung trở nên vô cùng âm lãnh.

Ánh mắt lạnh nhạt liếc qua Phạn Vũ đang đất, khóe miệng Tô Nhung nhếch lên, đến là xa: "Ngại quá, ngờ bọn họ tay nặng như . Thật xin , sẽ trách đúng ?"

Phạn Vũ sửng sốt, ngờ câu của Tô Nhung chính là câu mà lúc , trong mắt xẹt qua một tia hoảng loạn.

Nhìn thấy sự hoảng loạn nơi đáy mắt đối phương, nụ mặt Tô Nhung càng tươi hơn. Cậu vươn một bàn tay mặt : "Dưới đất lạnh lắm, mau lên , chúng chính là bạn cùng phòng nhất mà!"

Phạn Vũ hoảng sợ chằm chằm bàn tay trắng trẻo mặt, trong lúc nhất thời nên đặt tay lên đó .

Tô Nhung cho Phạn Vũ thời gian suy nghĩ, trực tiếp nắm lấy tay , dùng chút sức xảo diệu nhẹ nhàng kéo lên, còn cực kỳ chu đáo phủi phủi lớp bụi hề tồn tại quần áo .

"Cảm... cảm ơn." Phạn Vũ xong liền hoảng loạn chạy thục mạng ngoài.

Giọng của nhỏ, nếu sát gần, chỉ e Tô Nhung cũng thấy.

"Không chi." Tô Nhung bóng lưng chạy trối c.h.ế.t của Phạn Vũ, ôm bụng ha hả: "Đáng đời tối qua dám làm ồn giấc ngủ của ."

Không ngờ còn vui vẻ bao lâu thì cổ áo Tiêu Dục Hàn xách lên. Thân thể cứng đờ, tay thế nhưng theo bản năng che lấy hạ bộ, trong nháy mắt khí trong phòng ngập tràn sự hổ.

Động tác của khiến Tiêu Dục Hàn khựng vài giây, ngay đó đành bất đắc dĩ thành tiếng: "Cậu đang làm cái gì ?"

Tô Nhung ý thức làm gì, rặn một nụ còn khó coi hơn cả : "Không... gì."

Cậu nào cái động tác theo bản năng là chuyện như thế nào? Người bình thường túm cổ áo đáng lý giãy giụa mới đúng, cái hành vi che đũng quần , gì bất ngờ thì chính là ý thức tàn dư của nguyên chủ, bởi vì Tô Nhung dám cam đoan tuyệt đối bao giờ loại phản ứng như thế .

Tô Nhung xách lên đặt xuống sô pha. Mông chạm đệm thì những khác vây kín xung quanh.

Nhìn quanh một vòng, phát hiện mặt mấy đều mang theo tia đau lòng, hai mắt Nhan T.ử Manh càng là đỏ hoe, giống như nước mắt thể rơi xuống bất cứ lúc nào.

Tô Nhung chớp chớp đôi mắt to tròn, vẻ mặt vô tội: "Sao thế, cái dáng vẻ của làm như sắp c.h.ế.t đến nơi ?"

Nhan T.ử Manh lập tức nhào trong n.g.ự.c Tô Nhung, ôm chặt lấy cổ , oa một tiếng nấc lên: "Bọn họ thật sự chỉ cho một cái ống nhựa? Bắt một một giữa bầy tang thi ?"

Hai tay Tô Nhung giơ lên cao, ánh mắt cầu cứu về phía Tiêu Dục Hàn bên cạnh. Ai ngờ nãy còn đang , lúc trưng vẻ mặt nghiêm túc, cái tư thế nếu thành thật khai báo thì sẽ bóp c.h.ế.t luôn .

Nhìn về phía những khác, vẫn là vẻ mặt nghiêm trọng y như . Tô Nhung trầm mặc, suy nghĩ một chút, cuối cùng đành thỏa hiệp mở miệng: "Tôi , chứ gì!"

Cũng nguyên chủ là cái tình huống gì, trong đầu chẳng chút ký ức nào, hệ thống cũng tra , chỉ vài đoạn ký ức vỡ vụn xẹt qua khi điện giật. Cứ như thể xuất hiện từ hư , nhưng Tiêu Dục Hàn và những bên cạnh đều quen nguyên chủ.

Quả nhiên là một mớ bòng bong, đúng là não tàn mới nghĩ đến chuyện tiếp nhận nhiệm vụ .

"Trí nhớ cũng nhớ rõ lắm, chỉ là lúc tỉnh ở nhà xác, đầu vô tình đập giường sắt nên mới nhớ một chút." Tô Nhung chậm rãi mở miệng, tự động tỉnh lược sự tồn tại của hệ thống cùng với chuyện điện giật.

Dừng một chút, tiếp tục : "Lúc đó đang trốn trong một cái nhà kho, Lý Phong đẩy ngoài, bắt tìm vật tư cho . Phạn Vũ đưa cho một cái ống nhựa làm vũ khí phòng , đợi đến khi đầu thì cửa đóng chặt."

"Chuyện đó nhớ rõ nữa." Tô Nhung xong liền thành thật im đó nhúc nhích, cũng quên dùng khóe mắt quan sát biểu tình của Tiêu Dục Hàn.

Tiêu Dục Hàn nhíu mày, một lời chằm chằm Tô Nhung. Đôi mắt thâm thúy phản chiếu bóng dáng đang yên , cùng với đôi vành tai đang ửng đỏ của .

Hắn hiểu Tô Nhung, mỗi khi dối thì vành tai sẽ đỏ bừng, còn ngừng làm mấy động tác nhỏ. Cho dù quên nhiều chuyện , nhưng những thói quen nhỏ vẫn hề đổi.

Nếu Tô Nhung , Tiêu Dục Hàn cũng hết cách với , đành bất đắc dĩ thở dài một : "Nghĩ thì đừng nghĩ nữa! Lần đừng chạy lung tung khắp nơi, ?"

"Vâng , ." Trốn thoát thành công, Tô Nhung ngẩng đầu nở một nụ thật tươi với Tiêu Dục Hàn.

Cậu , theo tính cách của Tiêu Dục Hàn, ngoài việc cho chạy lung tung thì mức độ dung túng của đàn ông đối với dường như giới hạn. Chỉ cần là chuyện làm hoặc , giả ngu một chút là thể trót lọt cho qua.

Ánh mắt sâu thẳm của Tiêu Dục Hàn rớt tiểu gia hỏa đang đến vô tâm vô phế mặt, là bất đắc dĩ.

"Tịch Minh, chuẩn ít đồ , lát nữa chúng ngoài."

Tiêu Dục Hàn sâu Tô Nhung một cái, cuối cùng vẫn chọn thỏa hiệp. Hắn từng đ.á.n.h mất một , thể ép buộc nữa, cứ đợi đến lúc tính tiếp !

Nhìn thấy lập tức giải tán chuẩn , Tô Nhung vội vàng giơ cái móng vuốt lên: "Các ngoài tìm kiếm sống sót ? Tôi cũng ."

"Không ." Tiêu Dục Hàn với thần sắc bình thản phun hai chữ, trực tiếp dập tắt ý nghĩ của Tô Nhung.

Ngữ khí của Tiêu Dục Hàn vô cùng cứng rắn, cho phép phản bác. Tuy là bình thường Tô Nhung thèm để mắt, nhưng lúc cũng nhịn mà cảm thấy chột : "Không thì , còn lâu mới thèm nhé."

Nói xong, tung cho Tiêu Dục Hàn một bóng lưng tiêu sái thẳng ngoài.

Tiêu Dục Hàn thở dài một , đầu dặn dò Lại Đệ Dạ: "Đi theo em , chuyện gì báo cáo cho ngay."

"Rõ."

Ra khỏi cửa, Tô Nhung nhàn rỗi dạo loanh quanh, vô tình tới một con hẻm nhỏ đông đúc náo nhiệt. Những ở đây tụm năm tụm ba với , thậm chí còn trải bạt bày mấy sạp hàng nhỏ mặt đất.

"Ây da, mạt thế mà cũng phát triển nhanh ? Đã bắt đầu bày sạp bán đồ ?"

**

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/mat-the-trong-sinh-phao-hoi-chi-muon-tron-chay/chuong-14-noi-dua-a-han-sao-co-the-bat-nat-toi-duoc-chu.html.]

Loading...