Mạt Thế Trọng Sinh: Pháo Hôi Chỉ Muốn Trốn Chạy - Chương 11: Hệ thống, ta có thể thủ tiêu hắn không?
Cập nhật lúc: 2026-03-26 02:54:01
Lượt xem: 30
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Tô Nhung hướng mắt về nơi phát âm thanh, ngay tại cổng chính, tới ngược sáng nên khuôn mặt chút mờ mịt.
dựa vóc dáng gầy gò và cái giọng the thé , chắc mẩm chín phần mười là Phạn Vũ. Chẳng khi bước chân khu biệt thự , đám bọn họ lôi chỗ khác ?
Tô Nhung thầm thắc mắc. Đám phân phòng êm hết ? Vác xác tới đây làm cái quái gì nữa?
Mọi ánh mắt đều đổ dồn Phạn Vũ. Hắn ngẩng đầu lên, đảo mắt qua đám đang vắt vẻo đủ tư thế, dừng ở Tiêu Dục Hàn và Tô Nhung đang sững giữa cầu thang.
Hắn vẽ lên môi một nụ hiền hậu, vẫy vẫy tay chào vô cùng lịch sự, nhân tiện buông lời chào hỏi, cố tình phô bày cái nết thiện lương, dịu dàng của .
“Chào , em là Phạn Vũ. Xin vì đường đột làm phiền, nhưng mà mấy sống sót cùng em vài chuyện thắc mắc.”
Chẳng một tiếng đáp lời, bầu khí nháy mắt đóng băng đến ngượng ngùng. Phạn Vũ cứ như kẻ mù dở, chẳng thèm đếm xỉa đến sự gượng gạo , tự động sấn tới cạnh cô gái trông vẻ dễ gần nhất.
Hắn thiện chìa tay : “Chào chị, chị cho em hỏi Hàn định xếp chỗ cho em ở ? Em là dị năng giả đấy ạ.”
Nhìn cánh tay đang đưa mặt, Nhan T.ử Manh tò mò ngẩng đầu lên. Đập mắt cô là một khuôn mặt thanh tú, điểm xuyết bằng nụ ôn hòa, cộng thêm vóc dáng gầy gò yếu ớt . Cô suýt nữa thì tưởng đụng Tô Nhung phiên bản hai .
May mà cái tên Tô Nhung lúc nào cũng tỏ vẻ kiêu ngạo, hống hách.
“Tôi Hàn mà nhắc đến là ai, chuyện hỏi thẳng lão đại nhà .” Nhan T.ử Manh chẳng thèm bắt tay , chỉ hất cằm về phía Tiêu Dục Hàn.
Tô Nhung Phạn Vũ mới lết xác tới vội lấy lòng Nhan T.ử Manh, khinh bỉ đảo mắt lườm nguýt. Nếu vì rành rẽ cái nết thối tha của , khéo cũng cái vỏ bọc thánh thiện lừa cho sấp mặt.
“Hứ, tên chẳng loại lành gì , đừng làm hư cô bé con nhà .”
Nói đoạn, tiến lên vài bước, kéo Nhan T.ử Manh giấu lưng, khẽ nhíu mày: “Có rắm gì thì mau thả . Tiêu Dục Hàn chẳng phân chỗ ở cho các ?”
“Đâu , em đồn dị năng giả sẽ bố trí ở riêng, nên em mới tò mò chạy theo.” Miệng thì đáp lời Tô Nhung, nhưng đôi mắt cún con của Phạn Vũ ươn ướt, tội nghiệp ném về phía Tiêu Dục Hàn đang phía .
“Anh Hàn ơi…”
Tiếng " Hàn" nũng nịu đến mức khiến Tô Nhung nổi da gà rần rần. Cậu kéo Nhan T.ử Manh lùi sát bên Tiêu Dục Hàn, nở một nụ đểu giả: “Anh Hàn , tên lén gắn máy định vị lên ? Lần nào cũng tìm đến tận nơi chuẩn xác lệch ly nào.”
Tiêu Dục Hàn bất lực, vươn tay véo nhẹ cái má chẳng tí thịt nào của Tô Nhung: “Nói năng xằng bậy gì thế hả? Da ngứa gãi hộ đúng ?”
“Hì hì, khỏi phiền , tự lo .” Tô Nhung xua tay lấy lệ, liếc Phạn Vũ đang cố tình xáp gần Tiêu Dục Hàn, ngoắt sang thì thầm to nhỏ với Nhan T.ử Manh: “T.ử Manh , em nhớ tránh xa cái thằng tên Phạn Vũ nhé. Nhìn mặt mũi vẻ t.ử tế thế thôi, chứ ruột gan thối hoắc, nhớ ?”
Nhan T.ử Manh ngơ ngác chớp mắt: “Sao thế ạ?”
“Hỏi han gì nhiều, tóm là cứ tránh xa là . Còn nữa, sẽ tìm cơ hội lén đưa em về bên trai em an .”
“Anh quen trai em ?”
“Cũng coi như là quen ! Nhớ lời dặn, ?”
“Dạ .” Nhan T.ử Manh chẳng buồn thắc mắc Tô Nhung quen trai thế nào, tóm , lão đại đích đưa về đây chắc chắn là đáng tin cậy.
Tô Nhung theo bóng lưng Nhan T.ử Manh. Giờ chỉ cần xoay chuyển kết cục của cô bé, Nhan Uyên sẽ bạo loạn tinh thần lực, đồng nghĩa với việc đổi luôn cái kết bi t.h.ả.m của thụ chính, và cuối cùng là đập tan âm mưu phá hoại dòng thời gian của Phạn Vũ. Thế là nhiệm vụ thành mỹ mãn!
Tô Nhung nghiêng cái đầu nhỏ, chăm chú quan sát Phạn Vũ đang sức lấy lòng Tiêu Dục Hàn, thầm bàn mưu tính kế với hệ thống: [Hệ thống , mi bảo xem, nếu bây giờ tiễn tên Phạn Vũ chầu trời luôn, thì mớ rắc rối về sẽ xảy nữa, đúng ? Thế thì nhiệm vụ của cũng xong béng luôn .]
Một con rùa nhỏ xíu thò cái đầu bé tẹo từ túi áo Tô Nhung - chính là hệ thống.
[Không ký chủ. Phạn Vũ là vai ác sắp xếp cho thế giới . Nếu thủ tiêu ngay bây giờ, hệ thống sẽ tự động sản sinh một vai ác khác lợi hại hơn để thế.]
[Ý mi là, cứ một vai ác c.h.ế.t , sẽ một vai ác ẩn danh khác mọc lên? Ít nhất hiện tại còn nắm rõ đường nước bước của Phạn Vũ, sắp giở trò gì để kịp thời ngăn chặn.]
[Chính xác là .]
Tô Nhung gật gù chiều hiểu. Xem , dù là thế giới tiểu thuyết hư cấu thì quy luật "thiện ác đối đầu" vẫn luôn tồn tại.
[Khốn nạn thật, là nhưng giờ chỉ bóp c.h.ế.t ngay tức khắc.]
Cậu dứt lời, trong đầu lập tức vang lên hàng loạt âm thanh nhiễu loạn chói tai, kèm theo đó là tiếng gào thét hoảng hốt của hệ thống: [Không ký chủ, làm thế là kẹt đây vĩnh viễn đấy!]
[Bình tĩnh, đùa tí thôi làm gì căng, xem mi sợ xanh mặt kìa.]
Trêu chọc hệ thống xong, tâm trạng Tô Nhung cũng phấn chấn hơn hẳn. Sự khó chịu khi mặt Phạn Vũ cũng bay biến sạch sẽ. Cậu chắp tay lưng, đủng đỉnh tới bên cạnh Tiêu Dục Hàn với phong thái của một ông cụ non.
“Phạn Vũ, chẳng nãy bảo chuyện hỏi ? Sao cứ Tiêu Dục Hàn chằm chằm mãi mà chẳng nhả chữ nào thế? Trúng tiếng sét ái tình ?”
Phạn Vũ thẹn thùng đỏ mặt, lườm nguýt kẻ mồm mép tép nhảy một cái lên giọng cãi lý: “Tô Nhung, đừng suy diễn bậy bạ. Tớ là đang ngưỡng mộ Hàn, đặc biệt là lúc đối mặt với nguy hiểm vẫn giữ sự bình tĩnh, điềm nhiên.”
Nhìn cái vẻ e ấp giả tạo của đối phương, khóe miệng Tô Nhung co giật. Chẳng tưởng tượng cái quái gì sất, mà là nếu vì đ.á.n.h Tiêu Dục Hàn, khéo tên nhào vô ăn tươi nuốt sống .
“Phạn Vũ…”
Đám nãy giờ chờ rục xương ngoài cửa thấy Phạn Vũ mãi chịu hỏi thì bắt đầu sốt ruột gọi vóng .
Phạn Vũ đầu trừng mắt lườm bọn họ một cái, nhưng khi thì diễn nét yếu đuối, mỏng manh. Ánh mắt đảo quanh, dừng ở chiếc balo đen mà Tô Nhung vứt chỏng chơ sofa.
“À thì… nhờ tớ hỏi là, chỗ vật tư mà cất trong gian , liệu thể trả cho họ ? Mọi đều nghĩ đến nơi an thì chẳng sợ ngoài cướp nữa.”
Tô Nhung còn kịp mở miệng, giọng lạnh lùng của Tiêu Dục Hàn cắt ngang: “Các quên mất điều kiện khi tới đây là gì ?”
“Điều kiện gì cơ ạ?” Phạn Vũ ngơ ngác hỏi .
Tô Nhung nhếch mép, Tiêu Dục Hàn giải thích: “Điều kiện để đến đây là: vật tư nộp vật tư, thì nộp sức. Sao hả? Vừa an cái là tính giở thói qua cầu rút ván liền .”
“Chuyện …”
Thấy Phạn Vũ còn định kì kèo thêm, Tô Nhung hừ lạnh một tiếng: “Giải tán! Ở cái thế giới mà zombie nhan nhản ngoài đường , giữ cái mạng quèn cho mấy là nhân từ lắm . Tưởng tụi là chúa cứu thế chắc?”
Sau khi tống cổ đám , Tô Nhung ngửa cái mặt nhỏ lên Tiêu Dục Hàn, nở nụ kiêu ngạo vô cùng: “Sao hả, oai phong lẫm liệt ? Có tố chất làm lãnh đạo lắm chứ lị?”
Tiêu Dục Hàn rũ mắt, ánh mắt chan chứa ý dịu dàng dừng khuôn mặt trắng trẻo của : “Oai lắm. Nhung Nhung của bây giờ còn là thằng nhóc vắt mũi sạch chỉ bám gót gọi trai nữa .”
Sự thiết, quen thuộc ùa về mãnh liệt khiến tim Tô Nhung đập thình thịch. Cậu chẳng phân biệt nổi cảm xúc rốt cuộc là của nguyên chủ, là của chính bản nữa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/mat-the-trong-sinh-phao-hoi-chi-muon-tron-chay/chuong-11-he-thong-ta-co-the-thu-tieu-han-khong.html.]