Mang Theo Quầy Bán Quà Vặt Đến Cổ Đại ( Edit ) - Chương, 98: Biểu đệ
Cập nhật lúc: 2026-01-27 12:20:38
Lượt xem: 4
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
---
Chương 98: Biểu
Chuyện của Trần Cảnh qua mấy ngày, cửa hàng Hoa Hạ miễn cưỡng thể coi là gió êm sóng lặng.
Trần Tiểu Mễ bận rộn xử lý sinh ý, dần dần liền quên mất chuyện của Trần gia.
“Tiểu Mễ ca, tiểu cô của ca tới.”
Tần Minh bước nhanh .
Thân thể Tần Minh sớm khôi phục, hiện tại tung tăng nhảy nhót, tinh lực tràn đầy.
Tần Minh hâm mộ công việc của ca ca Tần Lãng, nhưng còn nhỏ hơn một chút, Lục Lâm cũng giao cho làm việc nặng.
Tần Minh theo đoàn xe đưa hàng, nhưng trong đoàn đều ngại tuổi còn nhỏ, cảm thấy giúp gì, còn khả năng kéo chân , nên cho .
Bất đắc dĩ, Tần Minh cũng chỉ thể trông mong mau mau lớn lên.
“Mau mời .”
Trần Tiểu Mễ .
Trước đó Trần Xuân Nhi từng mượn y năm văn tiền lộ phí, Trần Tiểu Mễ vốn định đưa thêm một ít, nhưng tiểu cô nhất quyết nhận.
Trần Xuân Nhi xách theo một cái rổ .
Lục Lâm liếc thấy đồ trong rổ, chút bất đắc dĩ :
“Tiểu cô, tới là , còn mang theo đồ?”
Trong rổ của Trần Xuân Nhi đặt một khối thịt to, ít nhất cũng hơn mười cân. Ở nông thôn, thăm mà mang theo một khối thịt lớn như , quả thực là khách khí.
Chỉ là ngày tháng của Trần Tiểu Mễ quá , thật cũng quá thèm thịt.
Trần Xuân Nhi , :
“Dượng con là đồ tể, cũng thiếu miếng thịt , nên mang cho con một ít.”
“Tiểu cô khách khí .”
Trần Tiểu Mễ vội .
Y đ.á.n.h giá Trần Xuân Nhi một chút, thấy thần sắc của tiểu cô hổ.
Trong lòng y đoán , tiểu cô hẳn là chuyện nhờ y giúp.
“Tiểu cô tới là chuyện gì ?”
“Tiểu Mễ, cửa hàng hiện tại đều do con quản?”
Y gật đầu, đáp:
“ , cơ bản đều do con quản.”
“Cửa hàng của con lớn như , còn thiếu ?”
Trần Xuân Nhi hỏi.
Nhìn dáng vẻ khẩn trương của tiểu cô, Trần Tiểu Mễ trong lòng hiểu rõ.
“Thiếu, còn thiếu vài , chỉ là tìm thích hợp. Tiểu cô nào giới thiệu ?”
Cách một thời gian, Lâm Trấn đưa hàng sang Liễu Trấn một chuyến. Có lúc nhân thủ đủ, Lục Lâm cũng tự .
Trần Tiểu Mễ sớm thuê thêm , nhưng vẫn tìm ai phù hợp. Nay sinh ý cửa hàng càng ngày càng lớn, chỗ thiếu cũng ngày một nhiều.
Trần Xuân Nhi trong lòng vui mừng, :
“Con xem biểu của con, cũng sắp mười sáu . Tuy khờ một chút, nhưng sức, nếu con thấy , thì cho nó một miếng cơm ăn.”
Trần Tiểu Mễ nghi hoặc:
“Hắn theo dượng g.i.ế.c heo ?”
Theo Y , Trần Xuân Nhi gả cho một đồ tể tên Trương lão đại, gọi là Khoái Đao Trương. Tay nghề g.i.ế.c heo của ông đến mức xuất thần nhập hóa, trong làng ngoài xóm đều nổi danh.
Đồ tể tuy thanh danh , nhưng kiếm tiền nhanh. Tiểu cô sinh một trai một gái, Trương Thụy theo lý mà hẳn nên nối nghiệp cha.
Trần Xuân Nhi thở dài:
“Thằng nhỏ … sợ máu. Cha nó dạy nhiều , nhưng vẫn học . Trước đó còn theo ngoài chạy thương, kiếm bạc thì thôi, còn bồi cả vốn .”
Nhắc đến con trai, Trần Xuân Nhi nhịn mà thở dài.
Đứa con chịu tiến lên, chỉ là dường như thiếu mất vài phần vận .
Trước đó hàng hóa chạy thương giữ , mấy cùng đều tổn thất nhỏ, ai nấy đều chút nản chí.
Trần Tiểu Mễ giật trừng to mắt.
Con trai đồ tể mà sợ máu, chuyện đúng là hiếm thấy.
“A Thụy cũng ngày một lớn , thể cứ làm gì .”
Mấy năm liên miên chinh chiến, dân chúng sống dễ, ngày tháng của Trương đồ tể cũng chẳng khá hơn. Gần đây mới khá lên một chút.
Tướng công hiện tại vẫn còn làm việc , sẽ để con trai thiếu ăn. một trai lớn như , cũng thể cứ ở nhà làm gì. Mắt thấy sắp đến tuổi cưới vợ, vốn vì nhà làm đồ tể khó tìm , nếu nghề nghiệp, càng nhà t.ử tế nào chịu gả con gái .
Lần Trần Xuân Nhi tới cửa hàng Hoa Hạ, chỉ cảm thấy cửa hàng thật , bố trí trong tiệm cũng , trong lòng liền động tâm tư.
Về nhà suy nghĩ tới lui, cuối cùng mới dày mặt tới cầu.
Trần Tiểu Mễ gật đầu, :
“Cũng . Nếu biểu nguyện ý tới thì cứ để đến. Ban đầu một tháng một lượng bạc, làm thì còn thể tăng thêm.”
Tần Nghị mỗi tháng là hai lượng bạc, nhưng Tần Nghị là võ nghệ.
Huống chi Tần Nghị là cũ, còn Trương Thụy mới tới, cũng tiện mở miệng cho tiền cao bằng Tần Nghị.
Trần Xuân Nhi vội :
“Một lượng bạc nhiều quá .”
Nàng do dự một chút, :
“Thật bạc ít hơn chút cũng , chỉ cần quản cơm là , biểu của con ăn nhiều.”
Trần Tiểu Mễ :
“Chuyện đó .”
Y kiếm bạc nhiều, cũng để tâm tới chút đồ ăn.
Y còn cảm thấy bản ăn cũng ít, Trương Thụy ăn nhiều thêm chút cũng chẳng vấn đề gì.
Lục Lâm Trần Xuân Nhi tới là để giới thiệu con trai làm việc, cũng quá để ý.
Sinh ý ở đây ngày càng lớn, cần cũng ngày một nhiều. Theo ý Tiểu Mễ, Trần Xuân Nhi giới thiệu hẳn tệ, con trai nàng chắc cũng kém.
“Biểu của ngươi sợ máu.”
Lục Lâm chút cảm thán.
Y gật đầu:
“ .”
Lục Lâm bĩu môi, thầm nghĩ: Con trai đồ tể mà sợ máu, chuyện đúng là kỳ quái thật.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/mang-theo-quay-ban-qua-vat-den-co-dai-edit/chuong-98-bieu-de.html.]
nhiều chuyện đời vốn cách nào. Kiếp , Lục Lâm từng một gia đình vất vả nuôi một cao tài sinh y học, đến lúc sắp nghề mới phát hiện đó sợ máu, bất đắc dĩ chỉ đành thôi học.
---
Trương gia
Trương đồ tể Trần Xuân Nhi về nhà một cái, hỏi:
“Chuyện xong ?”
Trần Xuân Nhi gật đầu:
“Nói xong , một tháng một lượng bạc, quản cơm.”
“Vậy cũng tệ.”
Trương đồ tể đứa con trai đang bên bàn ăn cơm, trong lòng mơ hồ chút phiền não.
G.i.ế.c heo là nghề gia truyền. Tuy vẻ vang, nhưng nếu thể, Trương đồ tể vẫn hy vọng con trai thể nối nghiệp.
Cố tình con trai sức nhỏ, nhưng chỉ cần thấy m.á.u là hoảng loạn ngất xỉu.
Năm đó Trương đồ tể thấy con trai thấy m.á.u là mềm chân, chút chí khí, giống đàn ông, liền trói con trai cây bắt nó xem g.i.ế.c heo.
Ông nghĩ rằng chỉ cần vượt qua một thì sẽ sợ nữa, ai ngờ con trai dọa vỡ gan, từ đó về còn nặng hơn.
Trần Xuân Nhi thấy con trai t.h.ả.m như , liền cãi với Trương đồ tể một trận.
Trương đồ tể tự cũng hối hận, cuối cùng chuyện Trương Thụy học g.i.ế.c heo liền giải quyết gì.
Trương Thụy ôm bát cơm, thở hổn hển ăn, lời nào, mặt đỏ bừng.
Trần Xuân Nhi liếc con trai một cái, :
“A Thụy, ngày mai con theo nương tới cửa hàng Hoa Hạ đưa tin.”
“Hảo, nhưng bên đó quản cơm ?”
Y hỏi.
Trần Xuân Nhi bất đắc dĩ y:
“Yên tâm , rõ , thiếu con một miếng ăn.”
“Đến bên đó giống ở nhà, đừng chỉ nghĩ đến ăn, tay chân siêng năng.”
Trương đồ tể dặn dò.
Y gật đầu:
“Con .”
Trương đồ tể uống một ngụm rượu, do dự một chút, hỏi:
“Chuyện đại cháu trai ngươi vay tiền, giải quyết xong chứ?”
Trần Xuân Nhi gật đầu:
“Giải quyết .”
“Giải quyết là .”
Nếu giải quyết, con trai chạy tới đó làm việc, lỡ quấn lên thì phiền.
Trương đồ tể làm nghề g.i.ế.c heo, thôn dân đều ghét bỏ ông mệnh cứng, nên gả con gái cho.
Năm đó Trương đồ tể cưới Trần Xuân Nhi, cũng bỏ hơn hai mươi lượng bạc.
Thật lúc Trần Xuân Nhi mới gả tới, Trương đồ tể vì nể mặt nàng vẫn qua với Trần gia.
Kết quả, ông mấy mang thịt sang biếu, bên chẳng đáp lễ. Có một nhà xí, vô tình cha vợ và đại cữu t.ử bàn tán rằng ông huyết sát khí nặng, sợ chung bàn ăn cơm sẽ dính xui xẻo.
Trương đồ tể tức giận thôi, từ đó về cũng qua nữa.
Lần Trần Cảnh xảy chuyện, Trần gia tìm tới cửa, mở miệng đòi mười lượng bạc. Trương đồ tể tổng cộng mới tích cóp hơn mười lượng, còn để dành cho Trương Thụy cưới vợ, đương nhiên chịu.
Ông c.ắ.n răng một cái, trực tiếp dọa cho Trần gia tới cửa chạy mất.
---
Ngày hôm , Trương Thụy liền tới cửa hàng .
Y trông hiền hậu, đôi mắt to sáng thần, tinh .
Tuy thôn trấn nơi y ở cách cửa hàng khá xa, nhưng Trương Thụy cũng từng danh cửa hàng Hoa Hạ.
Y thôn dân , cửa hàng Hoa Hạ là một hắc điếm, đồ trong đó đắt đỏ vô cùng, đúng là chỗ cướp bạc.
Tuy đồ đắt, nhưng lão bản cửa hàng là thông minh, đồ trong tiệm chỗ khác mua , cho nên dù hố một chút, cửa hàng vẫn ít khách, hẳn là kiếm ít.
Sáng sớm Trần Xuân Nhi dẫn Trương Thụy tới cửa hàng Hoa Hạ, đến nơi thì gần giữa trưa.
“A Lâm , đây là con trai A Thụy, nhờ ngươi chiếu cố.”
Trần Xuân Nhi thành khẩn .
Lục Lâm :
“Tiểu cô khách khí .”
Trương Thụy tò mò Lục Lâm, chút nghi hoặc hỏi:
“Lâm ca, trong tiệm một đại lão bản, chuyện trong tiệm quản ?”
Vì cửa hàng Hoa Hạ liên quan tới biểu ca Trần Tiểu Mễ, Trương Thụy cũng để tâm đến chuyện của cửa hàng.
Thôn nơi y ở, thôn dân tin tức cũng nhiều.
Trước đó Trần Cảnh gặp chuyện, Trần Xuân Nhi quản, nhưng yên tâm, nên bảo Trương Thụy lén tới Đại Thạch Thôn hỏi thăm tình hình.
Khi Trương Thụy lén , cả thôn đều đang bàn tán chuyện của Trần gia.
Không ít thổn thức việc Trần Cảnh gây đại họa, cũng ít hâm mộ Trần Tiểu Mễ tài đại khí thô.
Việc biểu ca lập tức lấy ba mươi lượng bạc khiến Trương Thụy vô cùng khâm phục. Cha y kiếm tiền cũng ít, mà trong nhà cũng chỉ hơn mười lượng bạc.
Trương Thụy còn , ít thôn dân lén Trần Tiểu Mễ ăn tiền boa, nên trong tay mới dư dả.
Trần Xuân Nhi đ.á.n.h y một cái:
“Tiểu t.ử thúi, hỏi nhiều làm gì?”
Lục Lâm :
“Không . Thật đại lão bản việc lớn làm, nên thường tới. Chúng chỉ cần định kỳ giao sổ sách và lợi nhuận của tiệm cho là .”
Y nửa hiểu nửa gật đầu.
Lục Lâm sắc mặt y, mơ hồ cảm thấy Trương Thụy thể chuyện gì đó.
Những lời đồn ăn tiền hối lộ, Lục Lâm sớm qua.
Trước , Lục An chính là vì lấy tiền hối lộ mà đuổi .
Lục Lâm cân nhắc, lời đồn truyền như , hẳn là mắt , để lời đồn lọt tới tai “đại lão bản”, khiến sa thải.
---