Mang Theo Quầy Bán Quà Vặt Đến Cổ Đại ( Edit ) - Chương 95: Lông gà đầy đất
Cập nhật lúc: 2026-01-27 12:16:55
Lượt xem: 9
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
---
Chương 95: Lông gà đầy đất
Dưới sự chứng kiến của trong tộc, Trần Tiểu Mễ cùng Trần gia chính thức ký đoạn thư.
Đoạn thư ghi rõ, Trần Tiểu Mễ dùng ba mươi lượng bạc để cắt đứt quan hệ với Trần gia, từ nay về Trần gia nếu còn xảy bất kỳ chuyện gì, cũng phép tìm đến tam Trần Tiểu Mễ.
Lão thái thái mặt mày xám xịt, ngừng mắng xui xẻo.
Trong tộc lâu xảy chuyện như , ít xem mà thấy khoái chí.
……
Cầm đoạn thư trong tay, Lục Lâm cùng Trần Tiểu Mễ liền rời khỏi Đại Thạch thôn.
Lục Lâm đoạn thư mấy , :
“Có thứ , lão thái bà thật treo cổ cửa chúng , cũng chẳng liên quan gì.”
Trần Tiểu Mễ buồn bực :
“Cũng gần năm mươi lượng bạc đó.”
Y cảm thấy, chỉ vì một tờ đoạn thư mà trả cái giá như , thực sự quá lớn.
Nhà ở nông thôn nhất thời xử lý xong, Trần Tiểu Mễ giao cho tộc trưởng lo liệu.
Lục Lâm liếc y một cái, :
“Có những lúc, đầu tư là chuyện bắt buộc.”
Trần Tiểu Mễ gật đầu, :
“Mấy hôm , đám du thủ du thực cho vay nặng lãi ở trấn tìm tới Trần Cảnh, là một trăm lượng. qua thêm mấy ngày nữa, e rằng chỉ dừng ở một trăm lượng.”
Lục Lâm gật đầu:
“ .”
Dính vay nặng lãi, chỉ cần sơ sẩy là thể tan cửa nát nhà. đoạn thư cầm trong tay, chuyện bên từ nay còn liên quan tới bọn họ nữa.
……
Lục gia
Vương thị tức tối :
“Trần Tiểu Mễ mà bán luôn căn nhà ở quê, còn lấy ba mươi lượng bạc. Cái Lý thị thật đúng là hổ!”
Vương thị mắng c.h.ử.i om sòm, nhưng vì bất bình cho Trần Tiểu Mễ, mà là đau lòng bạc.
Ba mươi lượng bạc đó! Gần đây Lục gia sống chật vật, một lượng bạc Vương thị cũng coi như mạng.
Trước , chỉ vì một lượng bạc mà bà còn đẩy con trai lao dịch, khiến Lục An oán khí đầy bụng.
Giờ Trần Tiểu Mễ vì trả nợ cho Trần Cảnh mà móc liền ba mươi lượng, thật khiến tim Vương thị đau như d.a.o cắt.
Trong mắt Vương thị, bạc của Trần Tiểu Mễ chính là bạc của Lục Lâm, bạc của Lục Lâm lẽ dùng để hiếu kính bà , thể đưa cho Trần gia vô ích.
Uất ức trong lòng, Vương thị chạy khắp thôn mắng Trần Cảnh là đồ hỗn trướng, mua đề thi giả thiếu tiền, bắt một tiểu song nhi phân gia độc hộ gánh nợ .
Trần Cảnh thiếu một trăm lượng bạc, tiền trong mắt thôn dân là con khổng lồ.
Thôn dân cũng tò mò, rốt cuộc Trần Cảnh vì chuyện gì mà thiếu bạc.
Trần gia bên cứ lấp lửng, thôn dân càng tò mò. Vương thị nhân cơ hội tuôn “nội tình”, lập tức khiến cả thôn xôn xao bàn tán.
Trên thực tế, đó Thang thị lén tung “nội tình” , nhưng vì chỉ nhỏ, nên vẫn nhiều .
Lần Vương thị đ.á.n.h trống khua chiêng , hiệu quả quả thực kinh .
Gian lận khoa cử một khi bắt, những chung cấm khảo, nghiêm trọng còn thể tù.
Trần lão thái thái vốn còn định che giấu, kết quả lật tẩy, tức đến thất khiếu bốc khói.
Chỉ là Trần gia đang vội vã thu xếp hậu quả cho Trần Cảnh, cũng rảnh tìm Lục gia gây sự.
Căn nhà của Trần Tiểu Mễ cuối cùng do tộc trưởng Trần Định làm chủ, bán mười bảy lượng bạc. Vì bán gấp nên thôn dân trả giá cao.
Trần Tiểu Mễ đưa thêm ba mươi lượng, tổng cộng là bốn mươi bảy lượng.
Trần lão thái thái moi hơn hai mươi lượng bạc giấu đáy rương, phần thiếu ba mươi lượng còn , Trần gia bán ba mẫu ruộng.
“Nhà của Trần Tiểu Mễ chỉ bán mười bảy lượng?” Lão thái thái bất mãn .
“Nhà cũ, nên bán rẻ.” Trần lão gia t.ử .
“Nhà là tộc trưởng bán cho cháu đó! Ta thấy là ông giữ cho nhà .” Lão thái thái rầu rĩ .
Trần lão gia t.ử thở dài:
“Thời điểm đặc biệt, chỉ thể thôi.”
Lão thái thái tức tối tiếp:
“Còn nữa, cả thôn giờ đều nhạo. Trước Lục gia bán ruộng hạ đẳng chín lượng một mẫu, đến lượt , chỉ chịu sáu lượng, chẳng bắt nạt quá đáng ?”
Trần lão gia t.ử hít sâu một .
Chủ nợ chờ , kéo dài cũng cách. Ruộng bán rẻ chút, cũng đành chịu.
Có từng ruộng đất dễ, trong lòng lão gia t.ử đau như cắt.
Trần lão thái thái tính toán khoản thiếu mười lượng còn , nghĩ đến việc tìm con gái xin.
Lần Trần Xuân Nhi lừa về Trần gia, lão gia t.ử , chỉ là Trần Cảnh gây họa, liền lập tức về nhà chồng.
Trong mắt Trần Xuân Nhi, Trần Cảnh gây đại họa như , Trần gia chính là hố đáy.
Nhị lão vốn con gái góp tiền, nhưng căn bản gặp .
“Đương gia, Xuân Nhi e là về.” Lão thái thái rầu rĩ .
Lần Xuân Nhi về, lão thái thái còn định vớt chác chút, ai ngờ chỉ mang theo hai trăm văn, khiến bà thất vọng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/mang-theo-quay-ban-qua-vat-den-co-dai-edit/chuong-95-long-ga-day-dat.html.]
“Con nha đầu đó quản sống c.h.ế.t của , trông chờ nó đưa tiền là thể. Chúng tới tận cửa đòi.”
Trần lão gia t.ử khó xử :
“Xuân Nhi gả cho đồ tể.”
Lão thái thái để tâm:
“Đồ tể thì ? Xuân Nhi là do sinh . Nó gả bao năm, lễ tết cũng chẳng thấy mang gì về hiếu kính.”
Trần lão gia t.ử nghĩ nhà thật sự khó khăn, :
“Vậy gọi thêm mấy cùng.”
……
Khi Trần gia tới nơi, Trương đồ tể đang g.i.ế.c heo.
Một con heo lớn mổ bụng, m.á.u tươi phun trào, Trương đồ tể cả bê bết máu.
Bản Trương đồ tể thô kệch, thêm cả đầy máu, sát khí đằng đằng, dọa mấy thôn dân xem náo nhiệt mặt tái mét.
Đồ tể cầm con d.a.o mổ heo dài ba thước, dính m.á.u nện mạnh xuống thớt. Nhị lão Trần gia vốn định tới đ.á.n.h gió thu, chỉ đành xám xịt bỏ chạy.
Đám thôn dân theo cũng cảm thấy xui xẻo.
Chuyện nhị lão Trần gia tới nhà con rể đòi tiền xám xịt trở về nhanh chóng lan khắp thôn, thành trò cho thiên hạ.
“Trần lão gia t.ử cũng thật bắt nạt kẻ yếu, con rể ông cầm d.a.o mổ heo sáng loáng, dọa ông mềm cả chân.”
“Ta , đồ tể bạc, thịt thì cắt cho hai cân, lão thái thái sợ đến mức dám nhận.”
“Xuân Nhi xuất giá cũng mang theo nhiều bạc, vì chuyện cháu trai mà làm phiền con gái gả , cũng hợp lý.”
“Nói gì thì , chuyện do Trần Cảnh gây , mà chẳng thấy lộ mặt, đúng là nhát gan.”
“Ngày thường trông tiền đồ lắm, tới lúc mấu chốt thì trốn mất.”
“Nhị lão Trần gia nghĩ , nâng niu loại tôn t.ử trách nhiệm như .”
……
Trần gia bán thêm đất, cuối cùng mới giải quyết xong, nhưng vì kéo dài mấy ngày, tiền tăng lên một trăm lẻ năm lượng.
Lão thái thái tăng giá, mắng c.h.ử.i om sòm, nhưng bọn cho vay nặng lãi dễ chọc.
Mấy tráng hán xuất hiện dọa lão thái thái sợ xanh mặt. Không còn cách nào, chỉ đành vay mượn tạm khắp họ hàng.
Lần Trần gia vét sạch gia sản, bán thêm năm mẫu đất, còn thiếu nợ bên ngoài, thực sự thương gân động cốt.
Vì chuyện , đại phòng và tam phòng trở mặt.
Lão gia t.ử tuy giữ mạng cho Trần Cảnh, nhưng thất vọng với , cũng còn ý định cho tiếp tục học đường.
……
“Gia sản Trần gia đúng là dày thật.”
“ , bán liền năm mẫu đất, cuộc sống sẽ khó khăn hơn.”
“Lão thái thái cầm nhiều bạc như mà còn than , lúc Trần Tiểu Mễ mấy rời Trần gia, còn ngủ trong sơn động.”
“Có từng tiền mà còn định bán cháu làm hạ nhân, lòng thật độc ác.”
“Trần gia vốn định moi tiền con gái, nhưng chồng Xuân Nhi là đồ tể, hung.”
“Nghe hôm đó đồ tể g.i.ế.c con heo hơn hai trăm cân, m.á.u đầy đất, nhị lão Trần gia sợ đến mức dám mở miệng.”
“Trần Tiểu Mễ bán luôn nhà ở quê, chắc định về thôn nữa .”
Ban đầu thôn dân còn khá đồng tình với Trần gia gặp tai bay vạ gió, nhưng thấy họ dường như quá thương gân động cốt giải quyết xong, trong lòng sinh ghen tỵ.
……
Trần gia
“Cha, Trần Tiểu Mễ bán nhà ?” Trần Hà hỏi.
Trần Thủ Nhân gật đầu:
“ , giao cho tộc trưởng xử lý.”
Trần Hà kích động :
“Cha, nãi nãi vốn hứa với con sẽ đòi căn nhà đó cho con.”
Trần Thủ Nhân cũng bất bình trong lòng.
“Không do chuyện đại đường ca con , cũng chẳng còn cách nào.”
Trần Hà tức giận :
“Không công bằng, gia nãi thiên vị quá mức. Đại đường ca tự gây họa, vì tự giải quyết.”
Trần Hà để mắt tới một cô nương trong thôn, hai nhà đang nghị , gần như bàn xong.
Trần Cảnh gây chuyện, nhà gái liền xem xét . Dù đồng ý tiếp tục, Trần gia cũng lấy nổi sính lễ.
Ban đầu Trần lão gia t.ử hứa cho Trần Hà tám lượng bạc làm sính lễ, nhưng vì chuyện của Trần Cảnh, trong nhà tiêu sạch.
Trần Thủ Nhân con trai, trong lòng áy náy, nhưng bạc trong nhà hết, cũng thể biến .
Vì hôn sự của con, Trần Thủ Nhân sốt ruột. Theo tình hình , ít nguyện ý gả .
hiện giờ Trần gia trải qua chuyện của Trần Cảnh, nguyên khí đại thương, trong thôn ai cũng rõ gốc gác, e rằng chẳng ai gả lúc .
Nếu đợi thêm vài năm nữa, tuổi tác của con trai sẽ càng khó tìm vợ.
Trần Thủ Nhân lo cho hôn sự của con, đối với Trần Cảnh càng hận đến nghiến răng.
---