Mang Theo Quầy Bán Quà Vặt Đến Cổ Đại ( Edit ) - Chương 90: Lục lão gia tử bị bệnh

Cập nhật lúc: 2026-01-26 13:24:24
Lượt xem: 8

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

---

 

Chương 90: Lục lão gia t.ử bệnh

 

Lục gia làm ầm ĩ một trận, lão thái thái tuy rằng luyến tiếc bạc, nhưng cũng thể mặc kệ lão gia tử, cuối cùng đành mời đại phu về xem bệnh cho lão.

 

Đại phu khi bắt mạch cho Lục lão gia tử, bất đắc dĩ lắc đầu.

 

Không bao lâu , tin tức Lục lão gia t.ử trúng phong, liệt nửa , nhanh chóng truyền khắp trong thôn.

 

…………

 

Tin truyền đến tai Lục Lâm, khỏi giật , nhưng nghĩ kỹ , cũng thấy gì quá bất ngờ.

 

Người ở nơi phần lớn dinh dưỡng đủ, lao lực quanh năm, tuổi thọ vốn cao. Rất nhiều mới hơn bốn mươi qua đời, thể sống đến sáu, bảy chục tuổi xem là thọ.

 

Tuổi tác Lục lão gia t.ử vốn nhỏ, trúng phong liệt nửa cũng chuyện lạ.

 

Chỉ là ngờ, lão gia t.ử nặng đến mức liệt giường.

 

Lục Lâm chắp tay lưng, đối với lão gia t.ử nhiều cảm xúc.

 

Lão thái thái tuy rằng ương ngạnh, nhiều chuyện đều do bà làm chủ, nhưng nếu năm đó lão gia t.ử chịu vì phụ nguyên chủ giúp vài câu, phụ nguyên chủ cũng sẽ c.h.ế.t ở bên ngoài.

 

Trần Tiểu Mễ bĩu môi :

“Liệt , thì làm việc nữa.”

 

Sau ăn uống, đại tiểu tiện đều cần hầu hạ.

 

Lục gia mới thêm hai đứa trẻ, vốn rối ren, lúc lão gia t.ử ngã xuống, chỉ sợ càng thêm phiền phức.

 

Lục Lâm , :

“Nhật t.ử cũng sẽ trôi qua thôi.”

 

Lạc đà gầy vẫn lớn hơn ngựa. Lục gia dù cũng còn chút của cải, trong thôn nhiều sống còn khổ hơn nhà họ.

 

Lục Lâm cảm thấy, lão thái thái tâm lý chịu đựng cũng thật mạnh. Cả ngày bà luôn mang bộ dáng hận đời, Lý gia lừa đủ khó chịu, giờ thêm lão gia t.ử ngã bệnh.

 

…………

 

Lão gia t.ử ngã xuống, Thang thị bắt đầu phát sầu.

 

Hiện giờ trong nhà, nguồn thu chỉ còn trông ruộng đất.

 

Tiền lời từ ruộng đất, chỉ đủ duy trì ăn uống hằng ngày, nhưng Lục Trình Ngọc còn học đường, nay lão gia t.ử cần uống thuốc, tự nhiên là đủ dùng.

 

Vương thị xót bạc, khi mời đại phu đến một , phát hiện đại phu cũng biện pháp gì , liền tiễn .

 

Lục Minh trong phòng, chút bất mãn :

“Trình Ngọc thi rớt nữa, bên chủ bộ đại nhân tay ?”

 

Thang thị thở dài, :

“Hình như chủ bộ đại nhân cũng can thiệp kỳ thi .”

 

“Sao thể chứ!”

Lục Minh kích động bật dậy.

 

Nếu thấy con dâu thể giúp con trai con đường khoa cử, căn bản chẳng thèm cưới.

 

Thang thị rầu rĩ :

“Tỷ tỷ của nàng, lẽ căn bản lời nào.”

 

Rốt cuộc cũng chỉ là một .

 

Lục Minh đầy phẫn uất, mắng:

“Đen đủi!”

 

Thang thị thở dài:

“Ngươi xem lão gia t.ử giờ còn bệnh, chuyện làm bây giờ?”

 

Lục Minh cũng thấy khó xử.

 

Trong trấn cũng ít lão gia t.ử mắc bệnh như , nhà giàu bỏ nhiều bạc, cuối cùng cũng chữa khỏi.

 

Lục Minh cảm thấy, dù cũng chữa , chi bằng đừng chữa, mời một chuyến đại phu tốn ít bạc . chuyện , vẫn để nương quyết định.

 

“Đều tại tức phụ!”

“Nếu nàng , lão gia t.ử cũng sẽ kích thích thành thế .”

 

Thang thị c.ắ.n chặt răng.

 

Lão gia t.ử khi bệnh còn thể phụ giúp trong nhà làm việc, giờ liệt chẳng những làm gì, còn cần chăm sóc.

 

Năm nay việc đồng áng, chỉ sợ thuê thêm .

 

Không bạc bỏ , ai cũng đến làm việc. Ruộng đất trong nhà cũng nhiều, thuê thì chi phí càng lớn.

 

Lục Minh cũng tức giận kém:

“Đệ tức phụ đúng là điều.”

 

…………

 

Vương thị lão gia t.ử giường, tức giận gào :

“Sao khổ thế a!”

 

Lão gia t.ử liệt giường xong, cơm cũng tự ăn , cần đút. Vương thị còn giúp lão tắm rửa, lau .

 

Ban đầu còn gắng gượng , nhưng lâu dần, Vương thị cảm thấy lực bất tòng tâm.

 

Vương thị để Thang thị đến hầu hạ lão gia tử, Thang thị thẳng thừng hợp quy củ.

 

“Ngươi con dâu ngươi cưới về xem, một chút tác dụng cũng !”

 

Gần đây hễ chuyện ý, Vương thị liền tóm lấy Thang thị mắng mỏ.

 

“Nương, con cũng là lừa thôi.”

 

“Loại chuyện mà ngươi cũng điều tra rõ ràng, cưới về một Tang Môn tinh, chuyên môn đến khắc !”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/mang-theo-quay-ban-qua-vat-den-co-dai-edit/chuong-90-luc-lao-gia-tu-bi-benh.html.]

Vương thị kéo giọng mắng to.

 

Ban đầu, vì kiêng dè phận bên chủ bộ, Vương thị còn khá nhẫn nhịn với Lý Phương Nguyệt.

 

Giờ đây, bà bất chấp tất cả. Biết rõ Lý Phương Nguyệt ở phòng bên cạnh thấy, cũng chẳng thèm để ý.

 

Vì cưới nàng , trong nhà tốn bao nhiêu bạc!

Kết quả chỉ cưới về một của thị .

 

Trước kỳ thi mùa xuân, Vương thị còn c.ắ.n răng lấy một phần bạc, để Lý Phương Nguyệt “lo liệu”.

 

Nghĩ đến bạc đưa , Vương thị hối hận đến ruột gan nát hết.

 

Lý Phương Nguyệt gần đây mắng ít, nhưng vì đuối lý, cũng chỉ thể c.ắ.n răng chịu đựng.

 

Vương thị Thang thị, giận đến sôi máu:

“Ngươi rõ ràng sớm , mà còn gạt !”

 

Thang thị gượng, :

“Ta cũng .”

 

Chỉ nghĩ dù là , chỉ cần lời là , ai ngờ vô dụng.

 

…………

 

---

 

Trong phòng.

 

Lâm Tú Nhi trốn trong phòng, tâm tình vô cùng u uất.

 

Lâm Tú Nhi vẫn luôn chờ đợi một thời cơ thích hợp để vạch trần Lý Phương Nguyệt, chờ mãi chờ mãi, cuối cùng cũng đợi cơ hội.

 

Chỉ là ngờ, lão gia t.ử đột nhiên ngã bệnh.

 

Lão gia t.ử bệnh, trong nhà thiếu một làm việc, thêm một uống thuốc, ngày tháng lập tức trở nên càng khó khăn hơn.

 

Lâm Tú Nhi Lục An, :

“Thế nào , mua đất ?”

 

Lục An :

“Lý chính , mẫu giá quá cao, trong chốc lát e rằng ai chịu nhận.”

 

Lâm Tú Nhi buồn bực :

“Cũng nhất định bán đất, chỉ cần thêm tiền thu là . Trình Ngọc chẳng sách , để chép sách . Ta , chép sách cũng thể kiếm ít bạc. Khảo lâu như vẫn đỗ tú tài, cứ tiếp tục thế , trong nhà cũng nuôi nổi .”

 

Người chữ ở nơi vốn nhiều, giá sách cao.

 

Bởi , ít hàn môn học t.ử đều dựa việc chép sách để trợ cấp gia dụng.

 

Chép sách cũng thể mang một khoản thu nhập tệ.

 

Lục An nghĩ nghĩ, :

“Trình Ngọc e rằng sẽ đồng ý.”

 

Lâm Tú Nhi khinh thường :

“Trong nhà vì và tức phụ của tốn bao nhiêu bạc , đến lượt làm bộ làm tịch. Nhà thành thế , còn bày cái giá đại thiếu gia ? Cũng xem xem cái mệnh đó .”

 

“Ta tìm mẫu bàn bạc một chút.” Lục An .

 

Lục An cũng rõ ý tứ của lão thái thái.

 

Mẫu thương Lục Trình Ngọc – đứa cháu đích tôn nhất, trong nhà dù khó khăn cũng luyến tiếc cắt giảm phần ăn của .

 

bây giờ tình hình khác, trong nhà bạc gần như tiêu sạch, nếu Lục Trình Ngọc chịu kiếm tiền, trong nhà cũng chỉ còn cách ngừng bán đất.

 

Thang thị đem chuyện chép sách với Lục Trình Ngọc.

 

Lục Trình Ngọc tức đến mức hộc cả máu.

 

Lục An đề nghị lão thái thái để Lục Trình Ngọc chép sách kiếm tiền.

 

Vương thị lập tức đồng ý, trong mắt Vương thị, chép sách thể ôn cũ học mới, thể kiếm thêm bạc, cũng chẳng .

 

Thi tú tài một nữa thất bại, Lục Trình Ngọc vốn tâm tình .

 

Khoảng thời gian , trong thôn lời đồn đại nhiều, Lục Trình Ngọc cũng lười cửa, nhưng ngờ, ở trong nhà cũng khó thanh tĩnh.

 

Lục Trình Ngọc tâm khí cao, chuyện chép sách, trong mắt , đều là việc của những học sinh tiền đồ mới làm.

 

Trong học đường, sự ganh đua cũng nghiêm trọng, những học sinh dựa chép sách kiếm tiền, trong mắt đám đồng môn đều là quỷ nghèo, vì thế nhiều chép sách đều làm lén lút.

 

Lục Trình Ngọc ngờ, bản ngày lưu lạc đến mức , mà nãi nãi còn đồng ý.

 

Lục An mở miệng, còn kịp khuyên nhủ thế nào, Vương thị đồng ý.

 

Vương thị tuy rằng đau lòng đại tôn tử, nhưng thật sự đại phòng chọc tức.

 

Vương thị ngờ, Lục Trình Ngọc cưới về một vợ là đồ “hàng nước”, trong nhà cưới một nha đầu, còn bán mấy mẫu đất.

 

Mỗi Vương thị thấy Lý Phương Nguyệt, liền hận thể bóp c.h.ế.t nàng cho xong chuyện.

 

Thang thị bất đắc dĩ nhi tử, :

“Nhi tử, hiện giờ trong nhà cũng thật sự còn cách nào khác.”

 

Thang thị gần đây ngoài, ít thôn dân đem Lục Trình Ngọc so sánh với Lục Lâm.

 

, Lục Lâm hiện giờ đại lão bản giao phó trọng trách, thể một gánh vác một phương.

 

Còn Lục Trình Ngọc lớn đến , kiếm tiền, thi đậu tú tài.

 

Hiện giờ thế nào cũng là Lục Lâm tiền đồ hơn.

 

Thang thị chọc tức đến thất khiếu bốc khói.

 

Trong mắt Thang thị, Lục Lâm đến xách giày cho nhi t.ử nhà còn xứng, mà trong mắt thôn dân, trở thành tiền đồ hơn.

 

---

 

Loading...