Mang Theo Quầy Bán Quà Vặt Đến Cổ Đại ( Edit ) - Chương 89: Lại thất bại lần nữa
Cập nhật lúc: 2026-01-26 13:23:47
Lượt xem: 8
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
---
Chương 89: Lại nữa thất bại
Mùa xuân đến, những nghỉ ngơi suốt cả mùa đông bắt đầu bận rộn.
Học sinh thì vội vã chuẩn khoa cử, làm ruộng thì tất bật chăm sóc đồng ruộng.
---
Lục gia
Thang thị ngày nào cũng thúc giục Lý Phương Nguyệt hỏi xem sự tình tiến triển thế nào .
Lý Phương Nguyệt vẫn dám cam đoan điều gì.
Ngày tháng trong nhà trôi qua ngày càng chật vật, Thang thị nóng lòng mong Lục Trình Ngọc thể thi đậu tú tài, để bà lấy thể diện.
Lý Phương Nguyệt nào dám đảm bảo.
Chủ bộ đại nhân đầu năm nạp thêm một phòng tiểu .
Người đó xuất từ hoa lâu, dung mạo chẳng , nhưng phong tao đến tận xương, mê hoặc chủ bộ đại nhân đến mức chẳng phân biệt nổi đông tây nam bắc, tỷ tỷ ở bên cũng thể xen lời nào.
Ngay cả bản tỷ tỷ cũng sứt đầu mẻ trán, đối với chuyện của Lý Phương Nguyệt cũng chỉ thể thương mà giúp gì .
Thang thị thấy Lý Phương Nguyệt ấp a ấp úng, chịu cho một lời chắc chắn, liền cãi với nàng.
Kỳ khảo hạch ngày càng đến gần, Thang thị chất vấn vì tỷ tỷ nàng chỉ là thị nên mới lời nào .
Lý Phương Nguyệt thể thừa nhận, chỉ đành bám lấy da hổ làm áo khoác, rằng tỷ tỷ nàng sủng ái, chỉ cần sinh con trai là thể phù chính.
Mẹ chồng nàng dâu lập tức cãi vã kịch liệt.
Lâm Tú Nhi ngang qua, nội dung hai tranh cãi, cả lập tức choáng váng.
Rất lâu Lâm Tú Nhi mới hồn, bước trong phòng.
“Ngươi làm ?” Lục An thấy sắc mặt Lâm Tú Nhi đúng, nhịn hỏi.
Lâm Tú Nhi mất một lúc mới bình tâm tình, :
“Lý Phương Nguyệt, tỷ tỷ của nàng là thị .”
Lục An sững sờ, lời làm cho chấn kinh.
“Ngươi cái gì?”
Lâm Tú Nhi trấn tĩnh , gằn từng chữ một:
“Lý Phương Nguyệt, tỷ tỷ của nàng là thị , đại tẩu chính miệng .”
Lục An trừng to mắt:
“Sao thể! Nếu Lý Như chỉ là , Trình Ngọc cưới nàng làm gì?”
Lâm Tú Nhi nghĩ nghĩ, trong lòng cũng thấy khó hiểu.
, nếu Lý Như chỉ là , Lục Trình Ngọc cưới Lý Phương Nguyệt làm gì chứ?
“Có lẽ, ngay từ đầu Trình Ngọc cũng tỷ tỷ của Lý Phương Nguyệt chỉ là .”
Lâm Tú Nhi chợt nhớ , ban đầu Thang thị đối với Lý Phương Nguyệt vẫn còn khá , một thời gian thái độ đột nhiên sa sút.
Nàng cảm thấy thể Thang thị từ lúc đó, chỉ là sợ mất mặt nên vẫn luôn giấu lão thái thái cùng thôn dân.
Lục An đen mặt, oán giận :
“Trong nhà tốn nhiều tiền như , mà chỉ cưới về một đứa của thị hạ tiện.”
Hắn còn luôn nhường nhịn đứa cháu dâu , ngờ là như thế.
Trong mắt nhiều thôn dân, thị nhà giàu là một sự tồn tại đặc thù.
Vừa hâm mộ họ ăn sung mặc sướng, khinh thường những đắm trụy lạc.
Lục An nghĩ tới sính lễ Lục Trình Ngọc đưa sang Lý gia lúc thành hôn.
Rồi nghĩ tới việc hiện tại trong nhà vì một lượng bạc mà cãi cọ, trong lòng tức giận thôi.
Sau cơn giận, Lục An dần dần bình tĩnh .
Lâm Tú Nhi Lục An, chút khó hiểu hỏi:
“Trước ngươi luôn ở trấn , chuyện ?”
“Ta chỉ Lý gia khuê nữ là phu nhân chủ bộ.”
Ai ngờ chỉ là tiểu .
Trong lòng Lâm Tú Nhi tràn đầy phẫn nộ.
Gần đây Lý Phương Nguyệt sinh một khuê nữ, khí thế yếu ít.
lúc mới cửa như , nàng luôn lấy tỷ tỷ làm bình phong.
Khi đó Lâm Tú Nhi rõ nội tình, dám đắc tội, náo loạn nửa ngày mới phát hiện là như thế.
“Đương gia, chuyện nên để lão thái thái ?” Lâm Tú Nhi hỏi.
Trong mắt Lục An lóe lên một tia âm ngoan, trầm ngâm một lát :
“Chờ Lục Trình Ngọc thi xong .”
Nếu Lục Trình Ngọc thi đậu, lúc phanh phui chuyện của Lý Phương Nguyệt chỉ là vô cớ đắc tội với .
Nếu Lục Trình Ngọc thi rớt, chuyện nhà đại phòng đem cả nhà bọn họ đùa giỡn, nhất định tính toán cho rõ ràng.
Lâm Tú Nhi gật đầu:
“Vậy chờ qua kỳ thi mùa xuân , dù cũng chỉ còn mấy ngày.”
Kỳ thi mùa xuân mỗi năm một , đối với ít học sinh mà , chính là chuyện lớn liên quan tới sinh tử.
Cũng ít học sinh vì quá căng thẳng mà ngất xỉu ngay trong trường thi.
---
Ngày thi mùa xuân
Ngày thi mùa xuân, Lục Lâm những thí sinh căng thẳng chờ trường thi, khóe miệng nhịn cong lên.
Trần Tiểu Mễ liếc một cái, hỏi:
“Làm gì mà cao hứng ?”
Lục Lâm :
“Không gì, khác thi cũng thấy vui.”
Năm đó lúc thi đại học, thi xong ngày đầu tiên, cảm thấy làm , cả đêm ngủ, hễ nhắm mắt là hối hận vì lúc làm bài cẩn thận hơn.
Đến năm khác thi, tâm thái lập tức khác hẳn.
Trần Tiểu Mễ liếc Lục Lâm, cảm thấy chút ác thú vị.
“Ta gà thú bông nhà chúng mua về đem đặt lên bàn thờ cúng.”
Lục Lâm xoa xoa mũi, thật sự hiểu nổi thế giới của nơi .
Trần Tiểu Mễ thở dài:
“Chúng bán thú bông của chúng , khách mua về dùng làm gì, chuyện chúng quản.”
Lục Lâm gật đầu:
“Cũng đúng.”
Gió xuân kỳ thi thổi tới, mấy loại thú bông liên quan tới khoa cử trong tiệm Lục Lâm đều bán sạch.
---
Liễu Trấn
Trần Tiểu Thái đang ở trong tiệm sắp xếp thú bông.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/mang-theo-quay-ban-qua-vat-den-co-dai-edit/chuong-89-lai-that-bai-lan-nua.html.]
Gần đây trong tiệm bán thú bông mang thêm vài phần thở văn nhã.
Ví dụ như gấu bông ôm một trái tim, đó hai chữ “Trạng Nguyên”, “Bảng Nhãn”, “Thám Hoa”.
Gần đây ít tới mua Trạng Nguyên hùng, Trạng Nguyên thỏ…, chỉ mong kim bảng đề danh.
Liễu Trấn gần đây cũng bán một con gà trống Trấn Điếm chi bảo, giá sáu mươi lượng bạc.
Nhìn bạc trong ngăn tủ, Trần Tiểu Thái thường xuyên giật thon thót.
Trước nghĩ rằng bạc kiếm đều nộp cho đại lão bản phía , dù nhiều cũng chỉ là nhiều mà thôi.
Giờ tất cả đều là bạc nhà , cảm giác liền khác.
Đã từng một thời gian, mơ ước của Trần Tiểu Thái chỉ là kiếm chút tiền, mua vài mẫu ruộng, sống như trong thôn.
Có ruộng , đại ca cũng cần liều mạng núi săn thú nữa.
Giờ chỉ cần bán một con đại thú bông là mấy chục lượng bạc, đủ mua mấy mẫu đất .
Thẩm Trì chống cằm, :
“Trấn Điếm chi bảo đúng là kiếm tiền thật, nhưng Lâm ca cho làm nhiều.”
Trần Tiểu Thái buồn bực :
“Lâm ca , vật lấy hi vi quý, làm nhiều thì bán nữa.”
Thẩm Trì nghiêng đầu:
“Ta hiểu lắm, nhưng Lâm ca thật sự lợi hại, học chữ cũng đặc biệt nhanh.”
Lục Lâm mời lão đồng sinh, giá cao, bãi công.
chỉ cần lão đồng sinh văn chương một lượt, Lục Lâm liền thể nhớ cách bộ chữ bằng ghép vần, học chữ cũng quá khó.
Ngày thường lão đồng sinh ở, đều là Lục Lâm dạy hai nhận chữ.
Trần Tiểu Thái gật đầu:
“Lâm ca đúng là lợi hại.”
Trong lòng Trần Tiểu Thái cực kỳ bội phục Lục Lâm.
Chỉ là mặt Lục Lâm, nhóc quyết định sẽ thừa nhận điều .
---
Yết bảng
Sau bao ngày dày vò, cuối cùng cũng tới ngày yết bảng.
Hôm đó ít kéo xem náo nhiệt, nhiều thôn dân dù chữ cũng vây quanh bảng xem say sưa.
Lục Lâm bên ngoài đám đông, biển chen chúc bảng, khỏi tặc lưỡi.
“Ta trúng ! Ta trúng !”
Tiếng hét phấn khích vang lên, một học sinh lập tức ngã xuống ven đường.
Lục Lâm thầm nghĩ, thì trúng cử là thật sự, quả nhiên vì kích động quá mức mà ngất xỉu.
Ven đường, một thiếu niên mười ba mười bốn tuổi òa .
“Không thi đậu, thi đậu, lấy mặt mũi nào về gặp phụ đây!”
Lục Lâm cách ăn mặc của thiếu niên, đoán xuất từ gia đình thư hương, đối với kỳ khảo hạch lòng tin, kết quả thi rớt, sụp đổ.
Hắn nghĩ thầm, tuổi còn nhỏ như , cần thành thế, đậu thì vẫn còn nhiều cơ hội.
Bên cạnh còn một lão đồng sinh râu tóc hoa râm, thi năm sáu chục năm vẫn nản chí.
Có lẽ đối phương quen từ lâu.
Lục Lâm bảng danh sách một lượt, thấy tên Lục Trình Ngọc, khỏi bĩu môi.
Qua một mùa đông học tập, Lục Lâm nhận ít chữ.
Tên Lục Trình Ngọc, .
Lục Lâm lắc đầu, âm thầm đoán Lục Trình Ngọc lẽ tâm lý thi cử .
Trong trường học cũng những như , bình thường thành tích tệ, tới kỳ thi quan trọng luống cuống, phát huy thất thường.
---
Lại nữa thi rớt
Lục Trình Ngọc một nữa thi rớt, trong thôn lập tức lời tiếng .
“Cưới đại tiểu thư về cũng vô dụng thôi!”
“Thi tú tài vẫn dựa bản , mấy thứ tà môn chẳng giúp gì.”
“Thi tú tài tốn tiền lắm, theo thấy còn bằng thành thật kiếm tiền.”
“Thi đậu tú tài thể làm quan, thương nhân kiếm nhiều tiền đến cũng chỉ là hạ cửu lưu.”
“Làm quan thì thật, nhưng dễ như .”
---
Lục gia đại loạn
Lục gia nổ tung.
Lâm Tú Nhi chuyện tỷ tỷ của Lý Phương Nguyệt là thị lâu, vì chờ kỳ thi mùa xuân của Lục Trình Ngọc nên vẫn nhẫn nhịn.
Lần Lục Trình Ngọc thất bại, nàng lập tức nhịn nữa.
Lão thái thái vốn nghĩ kỳ khoa cử nắm chắc phần thắng, ngờ thi rớt, lập tức tuyệt vọng .
Bà vốn trông cậy tôn t.ử thi đậu tú tài để miễn thuế ruộng đất, tâm tình cực kỳ tệ.
lúc , Lâm Tú Nhi tung chuyện tỷ tỷ của Lý Phương Nguyệt là thị , lão thái thái tức đến mức đ.á.n.h c.h.ế.t Lý Phương Nguyệt.
Lão gia t.ử tức giận công tâm, trực tiếp ngất xỉu.
Lão gia t.ử ngất, trong nhà lập tức loạn thành một đoàn.
Thang thị ban đầu còn chột vì Lâm Tú Nhi bóc trần nội tình.
Sau đó sang mắng Lâm Tú Nhi chừng mực, làm lão gia t.ử tức đến hôn mê.
Lão thái thái gào bên cạnh lão gia tử.
Lâm Tú Nhi cũng dễ chọc, thêm việc Lục Trình Ngọc thi đậu tú tài, nàng càng nhún nhường, mắng Thang thị đến ngóc đầu nổi.
Lý Phương Nguyệt Lục Trình Ngọc thi rớt, trong lòng tuyệt vọng, ôm nữ nhi trốn sang một bên.
Đứa bé trong lòng nàng dọa, bắt đầu oa oa lớn.
Lý Phương Nguyệt cuống quýt đưa tay che miệng đứa nhỏ.
Nàng vốn quá thích việc sinh đứa con gái .
dù cũng là con sinh , trong lòng vẫn vài phần thương xót.
Thang thị thì khác, suốt ngày mắng là đồ bồi tiền.
Sữa của Lý Phương Nguyệt đủ, đứa bé sinh luôn ăn no, ban đêm ngừng.
Lục Trình Ngọc đứa bé chẳng những đau lòng, ngược còn cảm thấy đứa nha đầu vô cùng phiền phức.
---