Mang Theo Quầy Bán Quà Vặt Đến Cổ Đại ( Edit ) - Chương 85:Lao dịch
Cập nhật lúc: 2026-01-26 13:21:15
Lượt xem: 7
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
---
Chương 85: Lao dịch
Lục Lâm trở về thì Lưu Quý Dũng cùng mấy rời .
“Ngươi tâm tình a!”
Hắn bước phòng, liền thấy mặt Trần Tiểu Mễ bày một giỏ đồ, gương mặt tràn đầy vui mừng.
Trần Tiểu Mễ gật đầu.
“Lí chính thôn Đại Loan với Lưu đại thúc tới, mang theo chút đồ, là cảm ơn ngươi giúp bọn họ bán khoai lang đỏ. Ngươi xem , bộ đều là thôn bọn họ đưa tới.”
“Lưu đại thúc cũng quá khách khí , ngay cả lí chính thôn Đại Loan cũng đích tới ?”
Trần Tiểu Mễ gật đầu.
“Lí chính thôn Đại Loan khách khí.”
Đối phương dường như tôn kính y. Trần Tiểu Mễ giờ vẫn luôn coi nhẹ, khó lắm mới lúc khác kính trọng như .
Hắn , :
“Phải ? Lí chính thôn Đại Loan là tệ.”
Hắn từng tới thôn Đại Loan vài , cũng tiếp xúc với vị lí chính mấy lượt, cảm thấy đối phương là bình dị, dễ gần.
“Nhìn qua đúng là vẻ gì kiêu căng.” Trần Tiểu Mễ .
Chuyện khoai lang đỏ của Đại Loan thôn ế cũng truyền sang Đại Thạch thôn.
Hai thôn ở sát , ít nhà trong Đại Thạch thôn quan hệ thông gia với Đại Loan thôn.
Chuyện khoai lang đỏ ế hàng của Đại Loan thôn, trong Đại Thạch thôn cũng đều .
Ban đầu, Đại Thạch thôn khoai lang đỏ Đại Loan thôn củ nhỏ, căn bản bán , ít còn tỏ đồng cảm.
chẳng bao lâu , tin khoai lang đỏ Đại Loan thôn bỗng nhiên nổi tiếng.
Khoai lang đỏ làm thành khoai lang khô ngon, trấn ít thích chọn mua loại khoai củ nhỏ của Đại Loan thôn.
Giá khoai lang đỏ của Đại Loan thôn cũng theo đó mà tăng lên.
Người Đại Thạch thôn dò hỏi mới , chuyện mà liên quan đến Lục Lâm.
Hắn đem khoai lang đỏ Đại Loan thôn làm thành khoai lang khô, dùng làm quà tặng mang biếu, khiến khoai lang đỏ của Đại Loan thôn nổi danh.
Khoai lang đỏ củ nhỏ của Đại Loan thôn liền trở nên cung đủ cầu.
Thật , trong Đại Thạch thôn cũng mấy nhà lén trồng theo giống khoai củ nhỏ của Đại Loan thôn.
Ban đầu mấy nhà còn đang lo lắng, hiện giờ thấy khoai củ nhỏ trở nên hút hàng, trong lòng liền an tâm.
Khoai lang đỏ Đại Loan thôn vẫn còn khá nhiều, bán hết trong thời gian ngắn vẫn chút khó khăn. Sau khi cân nhắc, lí chính liền kêu gọi thôn làm khoai lang khô để bán.
Lục Lâm chuyện, liền trực tiếp mua một mẻ khoai lang khô từ Đại Loan thôn, mang đặt cửa tiệm bán.
Tin tức truyền , trong thôn đều cảm thấy Lục Lâm lợi hại.
Chuyện khoai lang đỏ ế hàng của Đại Loan thôn, mà giải quyết một cách nhẹ nhàng như thế.
Khoảng thời gian , trong thôn lan truyền rằng Lục Lâm quả hổ là từng lăn lộn ở trấn , tiền đồ.
Thang thị tới cũng thôn dân khen ngợi đủ điều.
Thôn dân đều sống dựa ruộng đất, lương thực ế là chuyện lớn. Hắn chỉ một tay liền giải quyết vấn đề , địa vị trong lòng thôn dân cũng theo đó mà tăng cao.
Lục Lâm ở trấn rằng ở quê nhà ở nổi danh thêm một phen.
---
Trương gia
Trương Thành rít một thuốc, :
“Lục Lâm tiểu t.ử , đúng là ngày càng bản lĩnh.”
Trước đó lâu, Trương Thành từng gặp lí chính Đại Loan thôn, khi đối phương còn mặt ủ mày chau, bây giờ hỉ khí dương dương.
Khoai lang khô Đại Loan thôn dường như hoan nghênh, bán ít.
Khoai lang làm thành khoai lang khô tuy tốn công hơn, nhưng khi làm xong dễ bán hơn nhiều.
Có một phần còn bán sang các trấn khác, ít Đại Loan thôn đều kiếm kha khá.
Nghe , ít khi kiếm tiền liền mang đồ tới tặng cho Lục Lâm.
Trương Tiến gật đầu, :
“ , nếu Lục Lâm, mấy hộ nông dân Đại Loan thôn chắc khổ sở lắm.”
“Hắn bản lĩnh như mà cũng giúp trong thôn , để tâm tới chuyện Đại Loan thôn, cũng nghĩ tới xuất từ .”
Trong lòng Trương Tiến thầm nghĩ, tuy là Đại Thạch thôn, nhưng ở Đại Thạch thôn cũng đối xử lắm. Huống hồ, trong thôn ít phụ nhân bán thêu phẩm cho , tay nghề thêu thùa của phụ nhân trong thôn so với tú nương chuyên nghiệp trấn vẫn kém hơn một chút.
Hắn thu thêu phẩm của trong thôn, hơn phân nửa cũng là nể mặt tình làng nghĩa xóm.
---
Liễu trấn
Trần Tiểu Thái khoai lang khô, chút vui vẻ :
“Vị ăn tệ.”
Thẩm Trì gật đầu, :
“ , cũng từng ăn khoai lang khô, ngọt như thế .”
“Lâm ca hình như cũng một thời gian tới.” Trần Tiểu Thái gãi đầu .
Thẩm Trì gật đầu:
“Lần Lâm ca tới, làm bánh khoai lang ngon.”
Trần Tiểu Thái gật đầu:
“Lâm ca đúng là nấu ăn giỏi.”
Trước khi còn ở nông thôn, Lục Lâm thường xuyên xuống bếp, khi tới trấn thì còn nấu nhiều nữa.
nếu đại ca ăn món gì, Lục Lâm hơn phân nửa vẫn sẽ tự tay làm.
Trần Tiểu Thái cảm thấy nhiều món làm đều mới lạ, đầu bếp nữ bình thường khó mà làm .
---
Sau khi Đại Loan thôn bán khoai lang khô, trong cửa tiệm dùng khoai lang khô làm quà tặng liền thiếu vài phần mới mẻ.
Hắn thu mua một ít cầu gai về, làm thành hạt dẻ rang đường, tính dùng làm quà tặng.
Hạt dẻ rang đường làm xong, tìm vài tới nếm thử.
Trần Tiểu Mạch đối với hạt dẻ rang đường vô cùng ủng hộ, ăn vỗ tay ngừng.
Tần Lãng bưng một bát hạt dẻ rang, cùng Tần Minh ăn chung.
“Lâm ca, ngờ thứ cầu gai ngon như . Trước gặp nhiều mà thể ăn, đúng là lãng phí.”
Tần Minh gật đầu:
“Ta cũng từng thấy, còn thấy nhiều nữa. Sớm thể ăn thì nhặt hết mang về .”
Hắn nghĩ tới việc trong phạm vi địa bàn của phụ mấy cây cầu gai.
Trước luôn cảm thấy gì để ăn, thật sự là sai quá . Không đồ ăn, mà là cách ăn.
Tần Lãng thầm nghĩ, nếu thời gian về núi, nhất định kiếm thêm nhiều thứ ngon.
Lục Lâm dáng vẻ từng thấy việc đời của hai , khóe miệng khỏi nhếch lên.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/mang-theo-quay-ban-qua-vat-den-co-dai-edit/chuong-85lao-dich.html.]
Cửa tiệm của bọn họ e rằng sắp nổi thêm một nữa.
Trần Tiểu Mễ là thợ săn, quen mấy cùng nghề.
Tần Nghị là miền núi, hai cùng vài hộ trong núi bàn chuyện thu mua cầu gai, ai nấy đều sảng khoái đồng ý.
Thợ săn và miền núi đều ít nguồn thu, Lục Lâm chịu thu mua cầu gai cũng là cho họ thêm một con đường kiếm tiền.
Chẳng bao lâu , lượng lớn cầu gai đưa tới tay .
Lục Lâm làm một ít hạt dẻ rang đường, phát làm quà tặng.
Khoai lang khô là thứ khá thường thấy, hạt dẻ rang đường thì khác, ít trấn thậm chí còn từng thấy hạt dẻ.
Người quê thì gặp qua, nhưng căn bản thể ăn.
Được ăn thứ giờ từng thấy, đối với ít mà , là một loại cảm giác mới mẻ.
Sau khi hạt dẻ rang đường xuất hiện làm quà tặng, còn một vì lấy quà tặng mà cố ý tới mua đồ.
Dương Hằng Chi , :
“Lục tiểu ca, quà tặng trong cửa tiệm các ngươi đúng là hoan nghênh thật.”
Trước đó lâu, khoai lang khô nhanh chóng giải quyết chuyện khoai lang ế hàng của Đại Loan thôn.
Khoảng thời gian , hạt dẻ rang đường dấy lên một đợt nhiệt.
Hắn :
“Đều là nhờ nể tình ủng hộ.”
Dương Hằng Chi :
“Bán cho chút hạt dẻ .”
“ Được.”
Dương Hằng Chi thấy đáp ứng sảng khoái như , chút ngoài ý , đến khi thấy chỉ lấy một túi nhỏ hạt dẻ thì chút hụt hẫng.
“Chỉ bấy nhiêu thôi ?”
“Thứ nhiều, còn dùng làm quà tặng, chỉ thể bán cho ngươi chừng .” Hắn xòa .
Dương Hằng Chi buồn bực đáp:
“Thôi .”
Hạt dẻ rang đường của cửa hàng Hoa Hạ gần đây cũng đắt khách.
Trong học viện ít vì hạt dẻ rang đường mà tới cửa tiệm mua đồ.
Khi một nhóm học sinh tụ họp, ai thể lấy một túi nhỏ hạt dẻ rang đường, cũng là mặt mũi.
---
Sau khi Lục gia bán lương thực, trừ thuế má và tiền thuê làm, chỉ còn đến mười lượng bạc.
Vương thị bạc trong tay, :
“Năm nay rõ ràng là năm mùa, hoa màu trong ruộng chẳng cả?”
Lục lão gia t.ử thở dài:
“Đất chăm bón cẩn thận. Ngươi lừa nó, nó mới lừa ngươi. Ruộng đất tưới nước bón phân thì tự nhiên thể lên.”
Phân nước là thứ dưỡng đất nhất, nhưng quá bẩn, trong nhà đều làm, càng tới chuyện dùng tro phân bón ruộng.
Ngày thường cũng chẳng ai chịu tưới nước cho ruộng, chỉ làm cỏ thì làm mà cây trồng .
Vương thị nghiến răng :
“Con dâu với cháu dâu đều sắp sinh, mời bà đỡ tốn tiền.”
Lục lão gia t.ử liếc bà một cái, cảnh cáo:
“Ngươi đang nghĩ cái gì , tiền thể tiết kiệm.”
Vương thị gượng:
“Ngươi nghĩ là thế nào chứ.”
Lục lão gia t.ử thở dài, chỉ cảm thấy cuộc sống so với càng ngày càng khó khăn.
Trong nhà cũng chẳng yên ngày nào, đại nhi t.ử với tiểu nhi t.ử ngày nào cũng cãi , mấy nàng dâu cũng .
Khoảng thời gian , ông già trông thấy rõ rệt.
Sau vụ thu hoạch, trấn truyền về một tin : phía trưng lao dịch.
Lục Lâm ở trấn nên tin tức tương đối linh thông.
Biết trưng lao dịch chủ yếu là sửa cầu, sửa đường, thời gian dài, hai mươi ngày. Nếu thì thể nộp tiền.
Chuyện lao dịch truyền về thôn, khiến cả thôn rơi cảnh ảm đạm.
Phía quy định, nhà từ hai đến ba nam t.ử thanh tráng niên từ mười hai đến năm mươi tuổi thì cử một .
Nhà bốn nam t.ử thanh tráng niên thì cử hai .
Nếu miễn lao dịch thì nộp một lượng bạc tiền miễn.
Trần Tiểu Mễ phân gia, nhà y cũng xuất một .
Lục Lâm dự định nộp một lượng bạc.
Đối với Lục Lâm, gia sản gần chạm tới một ngàn lượng, một lượng bạc thật sự đáng là bao.
với thôn dân, một lượng bạc vẫn là tiền nhỏ.
Những hộ dân nghèo ở nông thôn chỉ thể cử lao dịch.
Vì chuyện , trong thôn lòng hoang mang.
Không ít chen chúc trong nhà lí chính, ồn ào ngớt.
Thật vị trí lí chính cũng dễ làm, những chuyện như lao dịch đều phối hợp với quan sai xử lý, sơ sẩy một chút là oán trách.
Chuyện lao dịch cũng ảnh hưởng tới Lục gia.
Nhà họ ba nam t.ử thanh tráng niên, xuất một .
Lục Trình Ngọc là sách, tự nhiên thể , thì chỉ thể chọn giữa Lục Minh và Lục An.
Hai dĩ nhiên ai cũng .
Lao dịch vất vả, làm còn thể mệt c.h.ế.t. nếu thì nộp một lượng bạc.
Lục lão gia t.ử thở dài:
“Lao dịch thì dùng tiền miễn .”
Vương thị đầy vẻ buồn bực:
“Trong nhà tổng cộng cũng chẳng bao nhiêu bạc, giờ lấy thêm một lượng.”
Bà khỏi nhớ tới thời nhị phòng còn ở nhà.
Nhị phòng còn làm ruộng, cần thuê , chuyện lao dịch cũng thể để nhị phòng .
“Dù cũng thể để lão đại với lão tứ lao dịch, nhà sắp thêm .”
Trong lòng Lục lão gia t.ử thiên vị nghĩ rằng, dù bắt hai nhi t.ử thì ai cũng sẽ chịu, đến lúc đó làm ầm ĩ thêm một trận.
Vương thị chút do dự:
“Lão tứ công việc trấn, dạo trong nhà thật sự túng thiếu.”
Tuổi càng lớn, bà càng coi trọng tiền bạc.
“Lao dịch cũng chỉ hai mươi ngày.”
Tương đương mỗi ngày năm mươi văn tiền, mà năm mươi văn tiền một ngày dễ kiếm.
---