---
Chương 7: Phá của
Lục Lâm tới Trần gia hai ngày, đại khái cũng thăm dò rõ sinh hoạt thường nhật của ba Trần gia.
Mỗi ngày Trần Tiểu Mễ đều sớm về trễ, núi săn b.ắ.n nuôi sống cả nhà. Trần Tiểu Thái thì lúc dẫn Trần Tiểu Mạch ngoài nhặt củi, đào rau dại, cho gà ăn… khi để nó ở nhà một .
Nhìn ba Trần gia ngày ngày bận rộn đến mức chân chạm đất, còn bản thì liệt ván cửa suốt mấy hôm, Lục Lâm khỏi thấy chột .
Ngay cả trẻ con cũng gánh vác việc nhà, còn là một đại nam nhân, chỉ đó ngủ.
Lục Lâm cảm thấy nghĩ cách kiếm thêm tiền. Chăn trong nhà mỏng quá, cứ ngủ thế , sợ khỏi bệnh lạnh c.h.ế.t .
Trần Tiểu Thái gánh một gánh củi về tới nhà thì ngửi thấy một mùi thơm lan tỏa trong khí.
Nhóc hít hít mũi, chút tò mò.
Lục Lâm liếc nhóc một cái, :
“Nhóc về , làm trứng ốp la.”
Trần Tiểu Thái ngờ vực hỏi:
“Trứng ốp la? Trứng ở ?”
Trong nhà rõ ràng chỉ năm con gà con, còn đến lúc đẻ trứng.
Lục Lâm tùy ý đáp:
“Nhặt một ổ trứng gà rừng.”
Trần Tiểu Thái bất ngờ vì vận may của , nhưng cũng truy hỏi thêm. Có cái ăn là .
Nhóc đĩa trứng ốp la bàn, do dự một chút với Lục Lâm:
“Ngươi ăn một miếng .”
Lục Lâm nhóc, trong lòng thầm nghĩ: Thằng nhóc cũng hào phóng ghê, còn cho ăn trứng gà.
Trong quầy bán quà vặt của Lục Lâm tới hai sọt trứng gà lớn, mỗi sọt hơn bốn trăm quả. Ở kiếp , điều kiện sống ở nông thôn khá hơn, nhiều nhà làm xa, còn nuôi gà nữa mà trực tiếp mua trứng về ăn.
Trứng bán trong quầy phần lớn là trứng gà công nghiệp, dinh dưỡng kém hơn trứng gà nhà, nhưng dù cũng là trứng, ăn vẫn hơn .
Trước khi về, Lục Lâm ăn hai quả, còn lén nấu một bát cháo bằng gạo tẻ mua từ quầy bán quà vặt. Cảm giác ăn no khiến thỏa mãn.
Lục Lâm ăn một miếng thì Trần Tiểu Thái lập tức giật bát.
Lúc Lục Lâm mới chợt hiểu ý đồ của nhóc — nhóc sợ bỏ độc, nên bắt ăn để thử.
Lục Lâm bất đắc dĩ, tuổi còn nhỏ mà tâm nhãn nhiều như .
Trần Tiểu Thái ngẩng đầu , hỏi:
“Ngươi cho dầu ?”
Lục Lâm gật đầu:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/mang-theo-quay-ban-qua-vat-den-co-dai-edit/chuong-7-pha-cua.html.]
“Có.”
Trần Tiểu Thái bực bội mắng một câu:
“ Ngươi là đồ phá của.”
Lục Lâm: “……”
Hắn mà một đứa nhóc mắng là đồ phá của.
Lục Lâm chợt nghĩ , ở hiện đại phụ nữ ngày ngày hô hào giảm béo, đồ chiên dầu tránh còn kịp, nhưng ở cổ đại, dầu là thứ cực kỳ hiếm. Thường chỉ thể luyện từ mỡ động vật, nhiều cả đời cũng ăn dầu. Dầu nhà Trần gia chắc là mỡ heo nấu .
Hắn đảo mắt suy nghĩ, trong quầy bán quà vặt còn hơn mười thùng dầu thực vật. Trước trong thôn, nhiều nhà còn dùng lương thực để đổi dầu. Về điều kiện khá hơn, trồng trọt nữa, chỉ thể mua dầu ăn. Mấy xưởng bếp mua dầu một là lấy liền mấy thùng.
Nếu đem dầu dùng, chắc chắn đủ ăn lâu.
Lục Lâm chợt nhận thật sự giàu, chỉ là nhiều thứ thể tùy tiện lấy .
Trần Tiểu Thái cẩn thận ăn một quả trứng ốp la, đó đưa cho Trần Tiểu Mạch ăn một quả. Hai tuy vẫn thỏa mãn, nhưng đều ăn ý mà dừng .
Nhóc giấu hai quả trứng còn .
Lục Lâm thầm nghĩ: Là để dành cho Trần Tiểu Mễ ăn ?
Trong thôn, danh tiếng ba Trần gia một tệ hơn một : Trần Tiểu ilà kẻ ngốc, Trần Tiểu Thái là tay sai trợ Trụ, còn Trần Tiểu Mễ thì coi là điên… nhưng thực tế, tình cảm của ba vô cùng . Lục Lâm cảm nhận một cảm giác ấm áp hiếm .
“Đại ca, tên làm trứng ốp la ăn ngon thật, nhưng dùng dầu nhiều quá, đúng là lo toan.”
Trần Tiểu Thái than thở.
Trần Tiểu Mễ khẩu vị nhỏ, sơ ý một chút ăn sạch hai quả trứng ốp la.
Y kén ăn, bánh bao gạo lứt cũng ăn ngon lành, nhưng đương nhiên vẫn thích đồ ngon.
Trứng ốp la Lục Lâm làm bên ngoài giòn bên trong mềm, hương vị . Trần Tiểu Mễ ăn xong vẫn còn thấy .
“Thôi, chỉ là chút dầu thôi mà, bắt thêm hai con thú về luyện là .”
Trần Tiểu Thái Y, hỏi:
“Đại ca, hôm nay bắt con mồi ?”
Trần Tiểu Mễ lo lắng đáp:
“Không dễ bắt lắm, năm nay mùa đông e là đến sớm.”
Trần Tiểu Thái chớp mắt:
“Chờ tên khỏe , để làm việc .”
Trần Tiểu Mễ nghĩ một lát :
“Cũng .”
Y thầm nghĩ: Lục Lâm dù cũng là nam nhân, dù bắt thú, núi phụ hái đồ ăn cũng .
---