Mang Theo Quầy Bán Quà Vặt Đến Cổ Đại ( Edit ) - Chương 67: Thuê Tần Nghị

Cập nhật lúc: 2026-01-26 13:09:28
Lượt xem: 6

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

---

 

Chương 67: Thuê Tần Nghị

 

Biết tình huống của Tần Nghị, Lục Lâm liền để Tần Nghị mang tới ở cùng bọn họ, tiện bề chiếu cố.

 

Tần Nghị chút ngượng ngùng, nhưng ở khách điếm thật sự quá tốn bạc. Lục Lâm và Trần Tiểu Mễ vô cùng chân thành, cuối cùng Tần Nghị liền mang tới.

 

Tuy nhận hai mươi lượng bạc từ Lục Lâm, nhưng bạc đó đều dùng để chữa bệnh cho nhi tử. Bạc Tần Nghị sắp cạn. Trong Lục trạch tổng cộng ba gian phòng dành cho hạ nhân: Vạn gia ở một gian, Thẩm a bà ở một gian, gian cuối cùng liền để cho ba cha con Tần gia ở.

 

Ở nông thôn, Tần Nghị nhà. Đột nhiên dọn tới trấn , còn ở trong một tòa nhà lớn, cho dù chỉ là phòng hạ nhân, vẫn cảm thấy quen, làm gì cũng dám duỗi tay duỗi chân.

 

Lục Lâm tìm Dương đại thiếu nhờ giúp đỡ. Dương đại thiếu giới thiệu cho phụ t.ử Tần gia một vị đại phu y thuật cao minh, thu phí cũng khá chăng, chỉ cần tám lượng bạc là thể băng bó và cố định xương cho Tần Minh.

 

Tần Minh gãy chân, thể tùy tiện hoạt động, Lục Lâm liền để Tần Nghị lưu Tần Minh nghỉ ngơi.

 

Tần Nghị vô cùng ngượng ngùng. Từ miệng Vạn Thiết, chủ nhân thật sự của tòa nhà ngoài, việc trong cửa hàng và trong nhà đều giao cho Lục Lâm và Trần Tiểu Mễ xử lý.

 

Trong mắt Tần Nghị, Lục Lâm và Trần Tiểu Mễ chỉ là làm công cho . Tùy tiện cho ngoài ở, thật sự chút . cũng còn cách nào hơn. Huống chi Lục Lâm còn , với tình huống của Tần Minh, nếu tùy tiện di chuyển, thể sẽ trở nặng, Tần Nghị đành c.ắ.n răng chấp nhận.

 

Tần Nghị bán gấu đen vốn chỉ vì chữa bệnh cho nhi tử. Nay bệnh chữa xong, cảm thấy chiếm quá nhiều tiện nghi của Lục Lâm, liền trả bạc . Lục Lâm từ chối, chỉ nhận bốn lượng bạc, coi như bán theo giá mà vị đại thiếu gia từng .

 

---

 

Trong bếp, Lục Lâm và Trần Tiểu Mễ vây quanh một con gấu lớn.

 

“Đây là gấu thật ?”

Trần Tiểu Mễ khỏi cảm thán. Không ngờ xuyên qua một chuyến, cơ hội ăn thịt gấu. Ở kiếp , dù giá cao cũng ai bán. Gấu hoang trưởng thành ít nhất cũng ba nghìn tệ, một nghìn sáu trăm đều là gấu già, thể lấy mật.

 

Trước khi xuyên qua mấy năm, hình như từng buôn thứ , đó gấu liền trở thành động vật bảo hộ.

 

“Lấy mật gấu .”

Trần Tiểu Mễ .

“Đó là thứ , bán cho d.ư.ợ.c đường cũng bảy tám lượng bạc.”

 

Lục Lâm gật đầu:

“Được.”

 

Mật gấu giá trị d.ư.ợ.c liệu cao, thể bán lấy tiền. Da gấu tuy rách một chút, nhưng vẫn thể làm bao tay. Đến mùa đông đem bán, da gấu hiếm thấy, chắc chắn cũng giá.

 

Lục Lâm mua con gấu vốn chỉ giúp Tần Nghị một tay, nhưng nghĩ kỹ , cảm thấy lẽ nhặt một món hời.

 

Hai lột da gấu, lấy mật gấu.

Con gấu Tần Nghị bắt nặng chừng hai trăm cân, xử lý xong vẫn còn nhiều thịt, nhất thời thể ăn hết, Lục Lâm liền đem phần lớn thịt gấu cất trữ.

 

Trần Tiểu Mễ Lục Lâm, hỏi:

“Nấu thịt gấu với mật ong ?”

 

Lục Lâm gật đầu:

.”

 

Trong quầy bán quà vặt mấy bình mật ong. Ở đây mật ong đắt, tuy mật ong trong quầy nguyên chất, nhưng hương vị cũng khá, Lục Lâm vẫn luôn luyến tiếc dùng.

 

Trần Tiểu Mễ l.i.ế.m môi, đôi mắt sáng rực.

 

Buổi tối, quây quần một chỗ, ăn một bữa tiệc thịt gấu thịnh soạn.

 

Thịt gấu thấm vị ngọt của mật ong, hợp khẩu vị Trần Tiểu Mạch. Nó ăn đến miệng bóng loáng, tay thì bẩn nhem nhuốc.

 

Vốn Lục Lâm định mời phụ t.ử Tần gia cùng ăn, nhưng lẽ vì quá lo lắng cho Tần Minh, cha con Tần gia ăn uống ít. Lục Lâm cũng miễn cưỡng, chỉ để Vân Nương nấu một ít cháo thịt dễ tiêu cho ba cha con.

 

---

 

“Lâm ca, cảm ơn .”

Thấy Lục Lâm trở về, Tần Lãng liền chạy tới.

 

Mấy ngày theo phụ bôn ba, Tần Lãng vẫn luôn bất an. Nay đại phu xem bệnh, tình huống của rõ ràng chuyển biến , nó cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm. Nhìn thấy Lục Lâm và Trần Tiểu Mễ, trong lòng nó chẳng khác nào thấy cứu tinh.

 

Lục Lâm xoa đầu Tần Lãng:

“Chuyện nhỏ thôi, cần khách khí như . Đệ ngươi khá hơn chút nào ?”

 

Tần Lãng gật đầu:

“Tốt hơn một chút .”

giận lỗ mãng, bất lực vì thương.

 

“Lâm ca, ăn gì cứ với , núi săn cho .”

 

Lục Lâm nó:

“Săn cho ? Không lấy tiền ?”

 

Tần Lãng nghĩ ngợi đáp:

“Đương nhiên lấy tiền! Huynh giúp nhà đại ân, thể thu tiền của !”

 

Lục Lâm: “……”

Không lấy tiền làm công cho ? Nghe cũng tệ. lúc bên đang thiếu , nếu thuê cha con Tần gia, liền giải quyết vấn đề nhân lực.

 

---

 

“Mở chi nhánh?!”

Trần Tiểu Thái Lục Lâm, kinh ngạc hỏi.

 

Lục Lâm gật đầu:

. Ở đây, mua túi gần như mua hết , nhưng ở thị trấn bên cạnh còn nhiều tiền.”

 

Gần đây buôn bán , túi trong nhà càng chất càng nhiều, thể nghĩ cách tiêu thụ ngoài.

 

Trần Tiểu Thái do dự :

“Lâm ca, chúng tiền mở chi nhánh …”

 

Lục Lâm liếc nó một cái:

“Tiểu quỷ , coi thường khác thế.”

 

Nếu sang thị trấn bên cạnh, cũng định mua cửa hàng, chỉ thuê tạm. Thuê rẻ hơn mua nhiều, mắt thuê hai năm. Nếu buôn bán , đó mới tính chuyện mua.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/mang-theo-quay-ban-qua-vat-den-co-dai-edit/chuong-67-thue-tan-nghi.html.]

Lục Lâm Trần Tiểu Thái:

“Ta định giao nhiệm vụ gian khổ mà quang vinh cho .”

 

“Đệ?”

Trần Tiểu Thái trừng to mắt.

 

.”

 

chút chần chừ:

“Đệ… làm ?”

 

Lục Lâm nhún vai:

“Không dạo vẫn giúp trông cửa hàng ?”

 

Gần đây lúc Trần Tiểu Mễ rảnh rỗi, y dạy Trần Tiểu Thái, Thẩm Trì, Tiểu Mạch, Tiểu Phàm học học.

 

Trần Tiểu Thái và Thẩm Trì đều hiếu học, học cũng khá. Vạn Tiểu Phàm trầm mặc ít lời, vẻ ngốc, nhưng đầu óc lanh lợi, chỉ là thiếu chút khôn vặt như Trần Tiểu Thái.

 

Còn Tiểu Mạch thì phần quá sức. Dù Tiểu Mễ bỏ nhiều tâm lực dạy, nhưng những thứ với nó đúng là tai tai . Dù tình huống của Tiểu Mạch đặc thù, cũng thể cưỡng cầu.

 

Trần Tiểu Thái chớp mắt:

“Cũng đúng…”

nó vẫn chỉ là hỗ trợ trông cửa hàng mà thôi.

 

“Chẳng lẽ tin chính ?”

Lục Lâm hỏi.

“Hay cả đời ở nhà ăn ?”

 

“Không !”

Trần Tiểu Thái ngẩng đầu rống lên.

“Đệ chiếu cố đại ca, chiếu cố Tiểu Mạch!”

 

Nó bỗng nhớ tới chí hướng : thấy đại ca mỗi ngày vất vả, Tiểu Mạch thì luôn ăn đủ no, nó chỉ nhanh chóng lớn lên để chăm sóc cho nhà.

 

Lục Lâm :

“Yên tâm , để một trông cửa hàng.”

 

Suy cho cùng Trần Tiểu Thái cũng chỉ mới mười mấy tuổi. ở đây trưởng thành sớm, ít đứa mười ba mười bốn tuổi thành , Trần Tiểu Thái cũng thường mang dáng vẻ ông cụ non.

 

Sau khi nửa hống nửa lừa dỗ Trần Tiểu Thái, Lục Lâm liền tìm Tần Nghị.

 

 

---

 

Tần Nghị là thật thà. Sau khi tới đây, cảm thấy thể ăn , mỗi ngày đều tìm việc làm.

 

Hắn là miền núi, thể săn gấu. Tuy bằng Trần Tiểu Mễ, nhưng sức tay chân cũng khá.

 

Tần Lãng tuy còn nhỏ, nhưng đúng là hậu sinh khả uý. Nhìn thể trạng của nó, quá hai năm nữa cũng sẽ là một tay hảo hán.

 

“Cha, Lâm ca gì với cha ?”

Tần Lãng hỏi.

 

Tần Nghị gãi đầu:

“Lâm ca ngươi mấy lời kỳ lạ.”

 

Lục Lâm , gần đây đại lão bản phía mở chi nhánh ở thị trấn bên cạnh, cần giúp đỡ. Hắn hứa trả cho Tần Nghị mỗi tháng một lượng rưỡi bạc.

 

Săn thú tuy kiếm , nhưng quá nguy hiểm. Công việc Lục Lâm giới thiệu thì khác, định hơn nhiều.

 

Huống chi, Tần Nghị cũng cảm thấy thể bắt đầu xuống. Hiện tại còn chịu , nhưng vài năm nữa e rằng thể săn thú nữa.

 

Nếu ngã xuống, hai đứa con nhỏ chỉ sợ khó sống.

 

Nếu một công việc định, ít nhất nuôi sống ba cha con hẳn thành vấn đề.

 

Tần Nghị kể chuyện cho Tần Lãng .

Tần Lãng cha, :

“Cha, đây là chuyện !”

 

Lục Lâm cũng hỏi nó nguyện ý làm tiểu nhị . Nếu đồng ý, mỗi tháng sáu trăm văn. Chờ lớn hơn, làm nhiều việc hơn, còn thể tăng lương.

 

Sáu trăm văn chỉ là khởi điểm. Lục Lâm còn , làm ở đây bao hai bữa cơm. Đồ ăn Lục gia , ngay cả cháo của hạ nhân cũng ngon.

 

Chỗ ở cũng . Tuy là phòng hạ nhân, nhưng trong nhà tiền, phòng hạ nhân hơn xa phòng ở nông thôn, so với ở núi thì càng hơn vạn .

 

Tần Nghị Tần Lãng:

“Lục Lâm còn định thuê cả con?”

 

Hắn khỏi kinh ngạc. Tần Lãng mười một tuổi, cao lớn cường tráng, mười hai mười ba tuổi cũng ai nghi ngờ. Làm sai vặt, tuổi hợp.

 

Tần Lãng gật đầu:

“Vâng. Lục ca nhiều việc cần làm, làm còn thưởng.”

 

trông mong thưởng gì, chỉ là ăn ở tại nhà Lục Lâm. Huống chi còn dưỡng thương ở đây.

 

Tần Lãng cảm thấy Lục Lâm kỳ lạ. Vạn quản sự Lục Lâm chỉ là thuộc hạ của lão bản, nhưng trong mắt nó, Lục Lâm giống lão bản hơn. Ít nhất, Lâm ca uy nghiêm, tiền công của nhân công dường như đều do quyết định.

 

Tần Nghị gật đầu:

“Lục Lâm , mấy ngày nữa sang thị trấn bên cạnh, cha hẳn sẽ theo.”

 

Tần Nghị cả đời săn thú, nay tuyển làm hộ vệ, tuy quen nhưng cũng chấp nhận .

 

Tần Lãng gật đầu:

“Cha yên tâm, con sẽ chăm sóc .”

 

Tần Nghị xoa đầu nó:

“Phải chăm sóc cho con.”

 

“Vâng.”

 

---

 

 

Loading...