Mang Theo Quầy Bán Quà Vặt Đến Cổ Đại ( Edit ) - Chương 64: Trần Cảnh tới gây chuyện

Cập nhật lúc: 2026-01-26 13:07:52
Lượt xem: 9

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

---

 

Chương 64: Trần Cảnh tới gây chuyện

 

Cửa hàng Hoa Hạ.

 

“Tiểu Thái, đúng là ngươi !”

Trương Đại Hổ bước tới gọi.

 

Trần Tiểu Thái làm việc ở đây hơn nửa tháng, nhưng đây là đầu tiên gặp cùng thôn. Người trong thôn đều như , cho dù lên trấn, cũng ít khi ghé cửa hàng của bọn họ.

 

“Đại Hổ, ngươi tới đây?”

 

Trương Đại Hổ gãi đầu, chút ngượng ngùng :

“Cha bắt mấy con cá, mang lên chợ bán, theo. Ngươi làm gì ở chỗ ?”

 

“Đại ca cùng Lâm ca làm việc ở đây, cũng tới giúp đỡ một chút.”

Trần Tiểu Thái thấy giấu, liền thẳng.

 

Trương Đại Hổ Trần Tiểu Thái đầy hâm mộ:

“Ngươi giỏi thật đó!”

 

Hắn mấy cái túi giá cao trong cửa hàng, chút bó tay bó chân. Nếu quen ở đây, với một “hắc điếm” như thế , Trương Đại Hổ thật sự dũng khí bước .

 

Gần đây trong thôn đồn rằng Lục Lâm và Trần Tiểu Mễ lên trấn làm việc, mỗi tháng hai lượng bạc. Hai cộng là bốn lượng một tháng, còn dẫn theo Trần Tiểu Thái và Trần Tiểu Mạch. Thôn dân hâm mộ tiền công của Lục Lâm và Trần Tiểu Mễ, cảm thấy hai lên trấn làm việc thì thôi , còn dẫn theo thằng Tiểu Mạch ngốc nghếch, sợ rằng sẽ làm chủ tiệm vui, chẳng bao lâu sẽ đuổi việc.

 

chờ mãi cũng thấy hai đuổi về. Thôn dân chỉ đành cảm thán vận khí của Lục Lâm và Trần Tiểu Mễ tệ, gặp một gia chủ phúc hậu. Cũng cho rằng, lão bản phúc hậu quá mức, e là hiền lành.

 

Lúc Trương Đại Hổ tình cờ thấy Trần Tiểu Thái, còn tưởng nhầm. Hắn bên cạnh quan sát một hồi lâu, mới dám tiến lên chào hỏi.

 

“Tiểu Thái, ngươi làm ở đây tiền ?” Trương Đại Hổ tò mò hỏi.

 

Trần Tiểu Thái gật đầu:

“Có, nhưng nhiều, kém xa ca .”

 

Trương Đại Hổ âm thầm thở phào một . Hắn tiền công của Trần Tiểu Mễ là hai lượng bạc một tháng, nếu tiền công của Trần Tiểu Thái cũng ngang thì mới thật kỳ lạ.

 

Khi nãy Trương Đại Hổ bên trộm khá lâu, khéo thấy Trần Tiểu Thái thần sắc sáng sủa, đĩnh đạc giới thiệu túi trong cửa hàng cho khách.

 

Nhìn Trần Tiểu Thái năng rõ ràng, Trương Đại Hổ cảm thấy nó thật bản lĩnh. So sánh với đám “thuộc hạ” của — tuy cũng một đám “tiểu ”, nhưng thực sự chẳng dùng việc gì.

 

“Ngươi còn trẻ, thêm hai năm nữa, chừng sẽ giống ca ngươi.”

Trương Đại Hổ Trần Tiểu Thái với ánh mắt đầy hâm mộ, luôn cảm thấy nó còn giống .

 

Trần Tiểu Thái :

“Ta còn kém xa đại ca.”

 

Trương Đại Hổ mấy cái túi giá cao trong cửa hàng, chút đỏ mặt. Lại tiếng gọi của Trương Lâm Sinh làm giật , liền rời .

 

“Cha, bây giờ Trần Tiểu Thái lợi hại lắm.”

 

“Thật ? Lợi hại tới mức nào?”

Chuyện Trương Đại Hổ chạy tới cửa hàng Hoa Hạ là do Trương Lâm Sinh ngầm cho phép. Ông cũng khá tò mò về tình hình mấy Trần gia.

 

“Tiểu Thái giúp quản sự trong tiệm bán đồ. Mấy cái túi đó cái nào cũng vài trăm văn, hình như nó cũng tiền công.”

 

Trương Lâm Sinh cảm thán:

“Trần gia đúng là càng ngày càng khá.”

 

Ông thầm nghĩ, mấy năm Trần Tiểu Mễ còn núi tìm thức ăn, khi ít đoán rằng sớm muộn gì y cũng xảy chuyện. Đến lúc đó, Trần Tiểu Thái và Trần Tiểu Mạch chắc chắn sống nổi. Ai ngờ thế đạo đổi nhanh như , Trần gia chẳng những sụp đổ, mà còn sống ngày càng .

 

Trương Đại Hổ về kể chuyện, cả thôn đều mấy Trần Tiểu Mễ đang làm việc ở trấn . Chuyện đó Lục Lâm nhắc tới trong tiệc cưới, nên cũng quá ngạc nhiên. Chỉ việc Trần Tiểu Thái làm việc trong cửa hàng trấn là khiến bất ngờ.

 

Không ít thiếu niên trong thôn vô cùng sùng bái Trần Tiểu Thái.

 

Vài nha đầu trong thôn, nhắc tới Trần Tiểu Thái đều đầy vẻ khinh thường, nay thêm mấy phần hâm mộ.

 

---

 

Dạo gần đây Lục gia thu , nhưng chi tiêu trong nhà nhiều, thể bán thêm một mẫu ruộng hạ đẳng, bảy lượng bạc. Thẩm a bà tin, trong lòng mơ hồ cảm thấy mua đất là lỗ, nhưng tiền mua đất vốn là của Lục Lâm, nên chuyện cũng liên quan nhiều tới bà.

 

Lục gia bán đất, khiến ít thở dài cảm thán. Có thôn dân bội phục Lục gia hào phóng, ruộng bán là bán; cũng cho rằng nếu định bán đất, bán sớm hơn một chút. Nếu bán sớm, chừng còn giữ mạng cho con thứ hai, cũng đến mức tuyệt hậu. Nếu nhị phòng còn ở, trong nhà cũng chẳng đến nỗi lấy một chịu làm việc.

 

Gần đây Thang thị vô cùng buồn bực. Lý Phương Nguyệt tự cho là đại tiểu thư, còn mang thai, hễ sai nàng làm việc là kêu la om sòm. Lâm Tú Nhi cũng như . Ban đầu còn tạm, dạo hai càng lúc càng quá đáng.

 

Lý Phương Nguyệt trong phòng, tâm trạng cực kỳ . Gần đây nàng cần làm việc, nhưng cũng chẳng thấy thoải mái.

 

Lục Trình Ngọc dọn lên trấn để học, ít khi về nhà. Dù về, thái độ với nàng cũng vô cùng lạnh nhạt.

 

Lý Phương Nguyệt Lục Trình Ngọc rõ chuyện tỷ tỷ chỉ là tiểu , nên mới đối xử với nàng như .

 

Thật , Lý Phương Nguyệt hảo cảm với Lục Trình Ngọc. Điều kiện của tệ: dung mạo khá, sách, Lục gia còn nhiều ruộng đất, hai lão nhân trong nhà đều thiên vị .

 

Sau khi gả , nàng cũng từng nghĩ tới chuyện cử án tề mi, phu thê đồng tâm.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/mang-theo-quay-ban-qua-vat-den-co-dai-edit/chuong-64-tran-canh-toi-gay-chuyen.html.]

 

khi cửa, nàng mới hiểu, Lục Trình Ngọc cưới nàng chỉ vì thông qua tỷ phu để tạo quan hệ. Nay phận của tỷ tỷ vạch trần, cảm giác như lừa gạt. Lại thêm chuyện sính lễ, lúc ánh mắt của phu quân và chồng nàng chẳng khác nào kẻ thù.

 

Trong nhà còn một lão thái thái tác oai tác quái. Lý Phương Nguyệt rõ, lão thái thái còn chuyện của tỷ tỷ. Nếu , tuyệt đối sẽ bình thản như .

 

Lão thái thái tàn nhẫn — Lục lão nhị chính là ép chiến trường.

 

Lý Phương Nguyệt hiểu vì chồng giấu chuyện , nhưng lão thái thái cũng là chuyện .

 

Chỉ là càng , chuyện càng mờ mịt, khiến nàng bất an thôi.

 

Nàng đưa tay sờ bụng, thầm nghĩ:

Đứa bé trong bụng nhất định là con trai. Người Lục gia đều là kẻ ăn thịt nhả xương. Nếu sinh con gái, cuộc sống của nàng sẽ .

 

---

 

Trần Cảnh vẫn luôn học ở trấn . Gần đây, cửa hàng Hoa Hạ nổi tiếng trong học đường.

 

Không ít con nhà giàu để phô trương phận, cách vài ngày đổi một cái cặp sách mới nhất.

 

Trần Cảnh là học trò bình dân, chỉ thể .

 

Hắn tuy hâm mộ sự phô trương của đám con nhà giàu, nhưng ngoài mặt vẫn tỏ chán ghét hành vi xa xỉ đó.

 

Theo nguyên tắc nhắm mắt làm ngơ, Trần Cảnh ít khi để ý tới chuyện của cửa hàng Hoa Hạ.

 

để ý, nghĩa là cho .

 

Từ miệng đồng học, Trần Tiểu Thái đang làm việc ở cửa hàng Hoa Hạ, Trần Cảnh khỏi kinh ngạc.

 

Hắn ngờ thằng quê mùa, trông như chuột cống là Trần Tiểu Thái, giờ thể làm việc trong cửa hàng Hoa Hạ. Trần Cảnh sợ Trần Tiểu Mễ, nhưng chẳng sợ Trần Tiểu Thái.

 

Hắn bắt đầu nghĩ xem khi nào thì tìm Trần Tiểu Thái “ chuyện”.

 

---

 

Lục Lâm tới cửa hàng đồ gỗ lấy đồ trang sức và gia cụ mới đặt. Trở về, liền thấy một đám vây quanh cửa hàng.

 

Đám xì xào bàn tán một hồi lâu mới tản .

 

Từ miệng Vạn Thiết, Lục Lâm mới : Trần Cảnh tin Trần Tiểu Thái làm việc ở cửa hàng từ , liền chạy tới, đòi Tiểu Thái đưa cho mấy cái túi. Tiểu Thái cho, Trần Cảnh liền mắng c.h.ử.i đủ kiểu, khiến khách trong tiệm một phen kinh hãi.

 

Trần Tiểu Mễ động tĩnh, từ hậu viện lao , đ.á.n.h Trần Cảnh một trận. Trần Cảnh gào rằng sẽ báo quan.

 

thấy chuyện , thậm chí còn gọi nha dịch. Nha dịch tới một chuyến, cảnh cáo Trần Cảnh vài câu rời .

 

Lục Lâm mở cửa hàng Hoa Hạ cũng tốn ít tâm tư. Có câu “Diêm Vương dễ gặp, tiểu quỷ khó chơi”, phía nha dịch, sớm chuẩn thỏa.

 

Nghe Trần Tiểu Mễ tay đ.á.n.h , Lục Lâm chút lo lắng, liền hậu viện.

 

“Ngươi chứ?”

Hắn tin bản lĩnh của Trần Tiểu Mễ, nhưng dù thể y hiện giờ cũng chỗ bất tiện.

 

Trần Tiểu Mễ :

“Yên tâm , . Thu thập một tên Trần Cảnh vẫn dư sức.”

Từ nhỏ đến lớn, y đ.á.n.h với Trần Cảnh ít . Vốn tưởng Trần Cảnh nhớ đau, ngờ dám tới kiếm chuyện.

 

Lục Lâm thở phào, :

“Ta , ngươi là lợi hại nhất.”

Tên Trần Cảnh đúng là thiếu đánh.

 

Trần Tiểu Mễ :

“Ngươi yên tâm, chừng mực. Tên đó vẫn còn khá .”

mặt mũi thì chắc chắn mất ít. Nếu thật sự đ.á.n.h Trần Cảnh thương nặng, thể sẽ báo quan. Ngay lúc xung đột, Trần Tiểu Mễ chỉ đá Trần Cảnh ngã lăn đất.

 

Trần Cảnh tới một , còn mấy đồng học cùng. Bị đ.á.n.h ngay mặt họ, Trần Cảnh nhất định cảm thấy vô cùng mất mặt.

 

Lục Lâm sai dò hỏi, nên cũng đầu đuôi câu chuyện.

 

Mấy học viên trong học đường Trần Cảnh và Trần Tiểu Thái là bên họ hàng, liền mời Trần Cảnh uống rượu, hỏi xem mua túi giảm giá . Trần Cảnh đám tâng bốc, chuốc rượu đến choáng váng, liền khoác lác rằng giá cả chẳng đáng gì, thể bảo lão bản tặng .

 

Hắn còn vỗ n.g.ự.c với bọn họ rằng Trần Tiểu Thái là Trần gia, dù phân gia vẫn là Trần gia. Đồ của Trần gia, cũng chính là đồ của Trần Cảnh .

 

Sau khi tỉnh rượu, Trần Cảnh chút chột . lời , thể tự tát mặt , thế là liền tìm tới cửa hàng, vênh váo sai khiến Trần Tiểu Thái đưa cho mấy cái túi.

 

Trần Tiểu Thái đương nhiên đưa.

 

Không , Trần Cảnh liền định cường đoạt.

 

Tiểu Mễ thấy động tĩnh, liền lao , đ.á.n.h Trần Cảnh một trận.

 

---

 

 

Loading...