Mang Theo Quầy Bán Quà Vặt Đến Cổ Đại ( Edit ) - Chương 57: Bán túi

Cập nhật lúc: 2026-01-26 13:04:07
Lượt xem: 6

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

---

 

Chương 57: Bán túi

 

Lục Lâm để thê t.ử của Vạn Thiết là Vân Nương chiêu mộ những nữ công thêu thùa trong trấn.

 

Tiền công Lục Lâm trả là hai mươi lăm văn một ngày, nhanh mời đủ . Thời buổi , tìm việc nhiều, nhưng hiếm chỗ nhận.

 

Hiện tại qua vụ mùa, tiền công hai mươi lăm văn một ngày quả thực sức hấp dẫn.

 

Sau khi Vân Nương tuyển đủ hơn mười , vẫn còn tới hỏi thăm xem còn cần . Biết là nhận thêm nữa, ai nấy đều lộ vẻ thất vọng.

 

Tay nghề của Vân Nương cũng tệ, cho nên những công đoạn cuối cùng của một loại túi phức tạp đều do nàng đảm nhiệm.

 

Lục Lâm phát hiện một nhà Vạn Thiết quả thực vài phần đặc biệt. Vạn Thiết dường như là từng trải qua ít sóng gió. Vốn dĩ Vân Nương dung mạo tệ, nhưng mặt một vết sẹo, phá hủy dung nhan vốn xinh của nàng.

 

Đứa con của họ – Vạn Tiểu Phàm – thể gầy yếu, trông thì ngoan ngoãn rụt rè, nhưng dường như sợ lạ.

 

Lục Lâm vô tình thấy cánh tay Vạn Tiểu Phàm một vết sẹo, trông giống như bỏng, cũng rõ là vì nguyên nhân gì.

 

Vạn Thiết và Vân Nương dường như đều hết mực yêu thương đứa trẻ , lúc chuyện với Vạn Tiểu Phàm đều nhỏ nhẹ, kiên nhẫn, tựa như sợ dọa đến nó.

 

Lục Lâm mua cả nhà Vạn Thiết, tự nhiên cũng hỏi môi giới về lai lịch của họ.

 

Theo những gì , cả nhà Vạn Thiết vốn là gia nô, cha Vạn Thiết cũng đều là hạ nhân. Vân Nương nguyên là nha hồi môn của một phú hộ, lẽ vì đắc tội chủ mẫu nên hủy dung, đó gả cho Vạn Thiết.

 

Thời đại , phận nha cực kỳ thấp kém. Lúc trẻ thì hầu hạ trong phủ, lớn tuổi hơn phần lớn đều bán .

 

Khi bán, tuổi tác còn nhỏ, thường bán cho những nơi mấy đắn.

 

Không ít nha mơ tưởng lão gia thiếu gia thu làm thông phòng, trở thành thị , nhưng cho dù là thị thì địa vị vẫn thấp kém vô cùng.

 

Lục Lâm dẫn Tiểu Thái và Tiểu Mạch tới. Tiểu Mạch tỏ vô cùng tò mò với Vạn Tiểu Phàm. Bình thường nó chỉ tiếp xúc với những đứa trẻ lớn hơn , nay gặp một đứa nhỏ tuổi hơn, tự nhiên hiếu kỳ vui vẻ.

 

Dường như Vạn Tiểu Phàm sợ Tiểu Mạch. Có lúc Tiểu Mạch kéo tay, thể nó liền cứng đờ, dám nhúc nhích.

 

Ban đầu Lục Lâm cho rằng Vạn Tiểu Phàm bẩm sinh sợ lạ, đó đoán rằng thể đứa nhỏ từng những đứa trẻ khác tổn thương.

 

Hắn âm thầm suy đoán vết sẹo tay Vạn Tiểu Phàm thể là do đám trẻ con gây .

 

Tiểu Mạch vốn là đứa trẻ nhiệt tình, thỉnh thoảng còn lấy đồ ăn vặt của chia cho Vạn Tiểu Phàm. Vạn Tiểu Phàm luôn dám ăn, khiến Tiểu Mạch vô cùng thất vọng.

 

Nhà Lục Lâm thuê ít thêu công, đều giao cho Vân Nương quản lý. Những thêu công cũng thật thà, lẽ sợ đuổi việc nên ai nấy đều làm việc chăm chỉ.

 

Lục Lâm và Trần Tiểu Mễ ở đông sương phòng, Trần Tiểu Thái và Trần Tiểu Mạch ở tây sương phòng.

 

Vạn Thiết và Vân Nương ở phòng hạ nhân. Lục trạch hiện tại nhiều, tổng cộng chỉ ba hạ nhân.

 

“Đương gia, thấy hai vị chủ nhân thế nào?” Vân Nương cảm thấy Lục Lâm và Trần Tiểu Mễ chút kỳ lạ.

 

Vạn Thiết thở dài, đáp: “Chỉ cần hảo hảo làm việc là .”

 

Cha Vạn Thiết là hạ nhân, con sinh cũng là hạ nhân. Chủ gia tính tình , từ nhỏ Vạn Thiết học cách sắc mặt khác mà sống, nhờ cũng rèn chút bản lĩnh, dần dần leo lên vị trí quản sự. Tuy vẫn là hạ nhân, nhưng cũng xem như tệ.

 

Vân Nương vốn là nha hồi môn của đại phu nhân. Vạn Thiết hảo cảm với nàng, đáng tiếc nàng đại thiếu gia để ý. Đại phu nhân vì ghen ghét mà hủy dung Vân Nương. Sau khi nàng hủy dung, đại thiếu gia liền mất hứng thú, đại phu nhân thuận thế gả nàng cho Vạn Thiết.

 

Tuy Vân Nương hủy dung, nhưng đối với một hạ nhân như Vạn Thiết mà , cưới thê t.ử vốn dễ, thể cưới Vân Nương là chuyện .

 

Sau khi thành , hai sinh hạ Vạn Tiểu Phàm. Cuộc sống vốn trôi qua cũng coi như yên .

 

Chỉ là khi thị của đại thiếu gia sinh con, đứa con do đại phu nhân sinh coi trọng.

 

Không kẻ nào xúi giục , tiểu thiếu gia luôn Vạn Tiểu Phàm mắt, ép nó làm thư đồng, đ.á.n.h thì mắng, mấy suýt nữa đ.á.n.h c.h.ế.t .

 

Gia nô ký khế bán , cho dù đ.á.n.h c.h.ế.t, chỉ cần bỏ tiền đút lót một chút, quan phủ cũng sẽ làm ngơ.

 

Vạn Thiết đành lòng con trai chịu hành hạ như , liền chống lệnh tiểu thiếu gia, chọc giận phu nhân, cuối cùng cả nhà ba bán .

 

Vân Nương liếc Vạn Tiểu Phàm, trong mắt tràn đầy lo lắng.

 

Hai năm , Vạn Tiểu Phàm liên tục bắt nạt, tinh thần phần bất , điều khiến Vân Nương vô cùng áy náy.

 

Nàng từng là nha hồi môn của đại phu nhân, mà bắt nạt con nàng chính là con trai của đại phu nhân. Vân Nương đoán rằng việc tiểu thiếu gia ngược đãi Vạn Tiểu Phàm cũng nguyên do từ nàng.

 

Nàng phủ lâu thì đại thiếu gia để ý, phu nhân vì ghen ghét mà hủy dung nàng. Thấy nàng hủy dung, đại thiếu gia liền đoái hoài nữa.

 

Đại thiếu gia vốn chung tình, khi thành lâu lượt nạp . Cuộc sống của phu nhân như ý liền trút giận lên nàng.

 

Hai năm , Lâm di nương – thị của đại thiếu gia – xuất từ hoa lâu, phong lưu đa tình, khéo chiều lòng , sủng ái.

 

Sau khi Lâm di nương phủ, lời đồn đại phu nhân tâm địa độc ác lan truyền khắp nơi, chuyện Vân Nương hủy dung cũng lôi làm bằng chứng, khiến tình cảnh của phu nhân ngày càng khốn khổ.

 

Sau khi cả nhà bán , họ lưu lạc lang bạt khắp nơi, môi giới căn bản mặc kệ sống c.h.ế.t, mỗi ngày chỉ cho nửa cái màn thầu, miễn c.h.ế.t đói.

 

Vạn Thiết chút cảm khái : “Lục thiếu gia làm cái túi , quả thật thần kỳ.”

 

Vân Nương phụ trách công đoạn cuối cùng, Vạn Thiết cũng từng thấy thành phẩm chỉnh – chính là cặp sách. Trước từng làm quản sự trong phủ phú hộ, coi như kiến thức ít, nhưng cũng từng thấy thứ gì kỳ diệu như .

 

Vân Nương gật đầu: “Loại túi , hẳn sẽ học sinh yêu thích.”

 

Sau khi tích trữ đủ các loại túi, Lục Lâm mang một phần bày bán trong cửa hàng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/mang-theo-quay-ban-qua-vat-den-co-dai-edit/chuong-57-ban-tui.html.]

 

Muốn xưa tiếp nhận một vật mới lạ, cần quá trình. Khi bày cặp sách bán, còn dùng thế nào. Lời truyền miệng của mua mới là cách mở rộng tiêu thụ, vì thế Lục Lâm miễn phí tặng Dương viên ngoại mấy cái.

 

Nhà Dương viên ngoại là phú hộ hàng đầu trong trấn, đồ dùng của Dương gia dễ trở thành xu hướng cho khác học theo.

 

Hai đứa trẻ nhà họ Dương đeo cặp sách tới học viện, lập tức gây nên xôn xao.

 

“Dương Đằng, túi của ngươi thật đó!”

 

Dương Đằng và Dương Miểu tới học viện một đám trẻ vây quanh.

 

Đám trẻ tò mò cặp sách thần kỳ, khiến hai vô cùng đắc ý.

 

“Thứ gọi là cặp sách, thể đựng nhiều sách. Bên trong các ngăn, bên dây kéo, chỉ cần kéo là khóa , tiện.” Dương Đằng ở nhà nghịch cặp sách hồi lâu, giờ dịp liền đem khoe.

 

“Đằng còn hai dây đeo, thể đeo lưng.”

 

Dương Đằng thao thao bất tuyệt giới thiệu, khiến đám học viên xung quanh ngớt trầm trồ.

 

Trên cặp sách còn đồ trang trí tinh xảo, càng thu hút ánh .

 

Đám học viên mà thèm thuồng, cặp sách bán ở cửa hàng gần đó, liền quyết định tan học sẽ tới mua.

 

Lục Lâm tặng Dương gia hai cái cặp sách, lập tức khiến thứ trở nên thịnh hành trong học viện.

 

Tâm lý đua đòi của trẻ con chẳng hề kém lớn. Con em phú hộ thấy con nhà họ Dương cặp sách, trong ngày liền tìm đến cửa hàng của Lục Lâm.

 

Chỉ mấy ngày , hơn nửa học viên trong học viện đều đeo cặp sách.

 

Đứng cổng học đường, thể thấy một đám trẻ con đeo cặp sách, hiên ngang khí thế qua.

 

Lại qua mấy ngày, gần như bộ học viên đều cặp sách.

 

Cặp sách trong cửa hàng, rẻ nhất một trăm văn một cái, đắt thì một lượng bạc.

 

Loại đắt tiền dùng vải hơn.

 

Lục Lâm còn thuê mấy thợ mộc, làm thêm những vật trang trí tinh xảo, dùng dây móc cặp sách.

 

Tuy kỹ thuật máy móc thời còn lạc hậu, nhưng thợ khéo tay thiếu. Thợ mộc làm mộc trâm tinh xảo, chế tác vài món trang sức nhỏ tự nhiên thành vấn đề.

 

Cặp sách bán cực kỳ chạy, học viên quanh học viện gần như ai cũng một cái.

 

Điều khiến Lục Lâm bất ngờ là Vạn Thiết chữ. Tuy nhiều, nhưng nhận chữ , vì thế Lục Lâm để làm quản lý cửa hàng.

 

Trong thôn ít học trấn, cửa hàng nhà Lục Lâm ở gần học viện. Lục Lâm tạm thời quá gây chú ý, cho nên những việc cần lộ diện đều giao cho Vạn Thiết xử lý. Dù từng làm quản sự, làm .

 

Lục Trình Ngọc trở học viện, liền thấy ít đồng môn đều đeo cặp sách.

 

Hắn suy nghĩ một lúc, giờ học cũng định mua một cái.

 

Gần đây kinh tế Lục gia phần eo hẹp, nhưng lão thái thái vẫn khá hào phóng. Biết Lục Trình Ngọc sắp trở huyện học, sợ đồng môn coi thường, liền đưa cho ba trăm văn.

 

Lục Trình Ngọc thi hỏng tú tài, tâm tình vốn , lấy cớ chuẩn hôn sự mà trốn ở nhà.

 

Gần đây mâu thuẫn giữa Vương thị, Thang thị và Lý Phương Nguyệt ngày càng gay gắt, trong nhà thường xuyên cãi vã.

 

Lý Phương Nguyệt mắng liền tìm Lục Trình Ngọc lóc kể lể.

 

Đối diện với thê t.ử dung mạo tầm thường , Lục Trình Ngọc cũng chút bất mãn, nhưng kiêng dè nhà ngoại, chỉ thể qua loa ứng phó.

 

Gia đình càng ngày càng rối ren, khiến Lục Trình Ngọc đau đầu thôi, dứt khoát trốn ngoài.

 

Nhìn cặp sách kiểu mới lưng các học viên, cũng sinh hứng thú. Nghe loại nhất giá tới một lượng bạc, Lục Trình Ngọc khỏi cảm thấy túi tiền eo hẹp.

 

Sau giờ học, Lục Trình Ngọc cùng mấy đồng môn tới cửa hàng Hoa Hạ do Lục Lâm mở.

 

Vừa cửa, liền thấy bên trong treo đầy cặp sách, mỗi cái đều ghi giá, kiểu dáng khác thì giá cũng khác . Dù Lục Trình Ngọc cảm thấy chỉ mấy mảnh vải may thành túi mà bán mấy trăm văn, thậm chí một lượng bạc, quả thực là cướp tiền, nhưng cuối cùng vẫn bỏ tiền mua một cái.

 

“Cửa hàng Hoa Hạ , hình như ?” Lục Trình Ngọc .

 

“Trước đây là tiệm tạp hóa, gần đây đổi chủ.”

 

“Nghe chủ cũ chuyển nơi khác, bán luôn cả cửa hàng lẫn nhà phía .”

 

“Cả cửa hàng lẫn nhà chắc tốn ít bạc.”

 

, hơn hai trăm lượng.”

 

“Không là ai mua?”

 

“Gia chủ kín tiếng.”

 

Lục Trình Ngọc bảng hiệu cửa hàng, trong lòng dâng lên chút ghen ghét. Gần đây Lục gia vì hôn sự của mà sống khá chật vật, tùy tiện bỏ hơn hai trăm lượng mua cửa hàng cùng nhà cửa, trong lòng khỏi sinh tâm lý thù phú.

 

Hắn hâm mộ đố kỵ vị chủ cửa hàng , nhưng ngờ rằng, vẫn luôn khinh thường — Lục Lâm — chính là chủ nhân nơi .

 

 

---

 

 

Loading...