Mang Theo Quầy Bán Quà Vặt Đến Cổ Đại ( Edit ) - Chương 55: Sính lễ và của hồi môn

Cập nhật lúc: 2026-01-26 13:02:57
Lượt xem: 9

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

---

 

Chương 55: Sính lễ và của hồi môn

 

Nhà họ Lục vẫn còn đang đắm chìm trong dư âm của hỉ sự, thì bên phía Lục Lâm nghênh đón mấy vị khách đến thăm.

 

Sau khi thể Tần Nghị hồi phục, liền xuống núi, còn mang tới tặng Trần Tiểu Mễ một con lộc. Trần Tiểu Mễ vốn từ chối, nhưng cuối cùng vẫn nhận lấy. Lục Lâm qua , liền mời ba cha con ở dùng cơm.

 

Tần Nghị chút ngượng ngùng, nhưng vẫn ở .

 

Lục Lâm làm măng khô xào thịt, cá kho, thêm ba món chay, còn hầm một nồi canh xương lớn.

 

Hai nhà họ Tần quanh năm ở trong núi, điều kiện kham khổ, đồ ăn cũng chẳng ngon lành. Sau khi mẫu hai đứa qua đời, thức ăn của phụ t.ử ba càng tệ hơn, lâu ăn bữa cơm ngon như . Ban đầu hai nhóc còn khá dè dặt, nhanh đó liền ăn đến mức vô cùng hăng hái.

 

Bất kể Tần Nghị hiệu cho nhi t.ử thế nào, hai đứa vẫn ăn ngấu ăn nghiến.

 

Tần Nghị bất đắc dĩ, đành từ bỏ giãy giụa. Đồ ăn nhà Trần Tiểu Mễ thật sự quá ngon, ăn một lúc, ngay cả Tần Nghị cũng dần trở nên hào sảng.

 

Trần Tiểu Mạch thấy lạ thì đặc biệt cao hứng. Nhiều cùng ăn cơm, trong nhà vô cùng náo nhiệt.

 

“Trần tiểu ca, cuộc sống của ngươi càng ngày càng khá a.”

Tần Nghị mang theo vài phần hâm mộ .

 

Thân là miền núi, Tần Nghị cũng từng xuống núi lập nghiệp, chỉ là cuộc sống quá long đong, trong tay cũng chẳng bao nhiêu bạc. Năm đó gặp Trần Tiểu Mễ, thấy y là song nhi đơn độc lang bạt trong núi, còn sinh mấy phần thương cảm, ngờ bây giờ cuộc sống của Trần Tiểu Mễ lên, hơn nữa còn ngày càng .

 

Trần Tiểu Mễ gãi đầu, :

“Gần đây vận khí tệ, kiếm chút tiền.”

 

Trong mắt Trần Tiểu Mễ, Tần Nghị xem như tiền bối, đối đãi với tiền bối, y luôn giữ sự kính trọng.

 

Chưa bao lâu, Tần Nghị ăn hết một bát cơm, Lục Lâm múc thêm cho một bát nữa.

 

“Đồ ăn chỗ các ngươi thật sự ngon.”

Tần Nghị cảm thán.

 

Trần Tiểu Mễ :

“Là Lục Lâm nấu.”

 

một lúc, Tần Nghị liền dẫn hai nhi t.ử rời . Tần Lãng và Tần Minh dường như một bữa cơm thu phục, mặt đều lộ vẻ luyến tiếc.

 

Lục Lâm tặng hai tiểu hài t.ử mỗi đứa một túi bánh. Tần Nghị vô cùng ngại ngùng, nhưng cuối cùng vẫn nhận.

 

Tần Lãng ôm túi bánh, vẻ mặt hưng phấn. Con lộc vốn thể bán ít tiền, tặng cũng chút nỡ, nhưng khi ăn một bữa ở nhà Lục Lâm, chút nỡ lập tức nó ném thẳng lên chín tầng mây.

 

“Cha, đồ ăn nhà Trần Tiểu Mễ ngon thật đó, khi nào chúng mới tới ăn nữa a?”

Tần Minh l.i.ế.m môi .

 

Tần Nghị trừng mắt tiểu nhi tử:

“Chỉ ăn!”

 

Tần Minh gãi đầu:

“Cha, ngươi cũng ăn nhiều mà!”

 

Bị nhi t.ử trúng tim đen, Tần Nghị khỏi hổ. Đồ ăn nhà Trần Tiểu Mễ cũng chẳng nấu thế nào, ăn chỉ nuốt luôn cả đầu lưỡi.

 

---

 

Trong nhà Trần Tiểu Mễ.

 

Lục Lâm con hươu đực, chút cảm khái :

“Tần đại ca đúng là thành thật.”

 

Trần Tiểu Mễ gật đầu:

! Tần đại thúc làm tồi.”

 

Nhà họ Tần cũng chẳng dư dả gì, mà còn mang tới một con lộc sống. Lộc nhung là thứ , nếu bán cho y quán, cũng bảy tám lượng bạc, riêng giá trị con lộc hơn một lượng.

 

Thứ đáng giá như , Tần Nghị mang tới, còn lấy thù lao, chỉ là để báo đáp ân cứu mạng .

 

Lục Lâm bỗng cảm thấy, thế giới tuy ít đáng ghét, nhưng cũng nhiều thuần phác chân thành.

 

Hắn cắt lộc nhung xuống, bảo quản trong quầy bán quà vặt, còn m.á.u lộc và thịt lộc thì để ăn dần.

 

Thứ như bán thì dễ, mua thì khó. Trong tay Lục Lâm cũng thiếu tiền lắm, liền giữ lộc nhung .

 

 

---

 

Hôn sự của Lục Trình Ngọc thôn dân bàn tán suốt một thời gian dài.

 

“Không là cưới khuê nữ của chủ bộ đại nhân ? Sao chủ bộ tới?”

 

“Ngươi nhầm , khuê nữ của chủ bộ. Chủ bộ còn trẻ, khuê nữ mới bảy tuổi thôi, ông chỉ là tỷ phu của nha đầu .”

 

“Hoá chỉ là tỷ phu.”

 

“Vậy thì kém xa . Nếu thật là khuê nữ của chủ bộ, chủ bộ thể tới?”

 

“Cho dù chỉ là tỷ phu, thì cũng nên lộ diện chứ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/mang-theo-quay-ban-qua-vat-den-co-dai-edit/chuong-55-sinh-le-va-cua-hoi-mon.html.]

 

“Có chủ bộ đại nhân coi thường nông dân ?”

 

“Không đến mức đó , gì Lục Trình Ngọc cũng là sách.”

 

“Người sách thì , trong trấn sách nhiều lắm.”

 

“Vì cưới nha đầu , nhà họ Lục bỏ ít, mang về bao nhiêu của hồi môn.”

 

“Lục lão thái thái nổi tiếng keo kiệt, nhà họ Lục tiền. Trước vì tiết kiệm mà đẩy con trai thứ hai chiến trường, giờ vì cưới một tiểu nha đầu mà hao tổn như , thấy nhà gái cũng chẳng coi Lục gia gì!”

 

! Cuộc sống của Trần Tiểu Mễ và Lục Lâm ngày càng , còn hôn sự nhà họ Lục như tưởng tượng.”

 

Vốn dĩ Thang thị cho rằng sính lễ đưa , tức phụ mới sẽ mang về . thực tế, Lý Phương Nguyệt chỉ mang về chút ít. Dù nàng cũng còn trẻ, Thang thị bóng gió vài câu liền lỡ miệng.

 

Vì cưới Lý Phương Nguyệt, nhà họ Lục chuẩn ba mươi lượng sính lễ, thêm mấy món trang sức. Lý Phương Nguyệt chỉ mang theo năm lượng bạc, của hồi môn cũng chỉ là vài cái chăn bông đáng tiền, so với sính lễ nhà họ Lục thì căn bản đủ .

 

Tiền trong nhà đều dồn cho hôn sự, Lâm Tú Nhi vô cùng cao hứng.

 

Mấy ngày nay thức ăn trong nhà cũng trở nên kham khổ.

 

Lý Phương Nguyệt nuông chiều từ nhỏ, ăn quen đồ thanh đạm, liền làm ầm lên một trận. Nàng làm loạn, liền lão thái thái đang vui trách mắng một phen.

 

Lý Phương Nguyệt cũng dễ chọc, mắng liền gào đòi về nhà đẻ, nhà đẻ làm chủ cho nàng. Người nhà họ Lục tuy bất mãn, nhưng sợ nàng về nhà đẻ nọ, làm chủ bộ đại nhân vui, đành nhịn.

 

Thang thị buồn bực :

“Ca ngươi cưới vợ, rõ ràng là rước một tổ tông về!”

 

Lục Đồng để ý tới lời oán giận của Thang thị. Trong mắt nàng, cho dù tẩu t.ử là tổ tông nữa, cũng là do cha tự nguyện rước cửa.

 

Lý Phương Nguyệt dung mạo xuất chúng. Mỗi nàng, Lục Đồng liền cảm thấy gả cho một kẻ goá vợ là uỷ khuất cỡ nào. Lý Phương Nguyệt hơn nàng bao nhiêu, mà sính lễ tới ba mươi lượng, còn nàng dung mạo như bỏ phế.

Gần đây Lục Đồng càng nghĩ nhiều tới hôn sự của bản . Vì đại ca thành , trong nhà bán cả đất, e rằng cũng chẳng còn dư bao nhiêu bạc.

 

Nhìn Lý Phương Nguyệt liền , nữ t.ử xuất giá như nước đổ , nhưng nếu nhà đẻ thế lực, mà nhà chồng vững, cuộc sống cũng sẽ quá tệ.

 

Lục Đồng nàng, trong lòng khỏi lo lắng cho chính . Trước khi cưới Lý Phương Nguyệt, mẫu và nãi nãi đều thấy nàng chỗ nào cũng , nhưng cửa thì cũng chướng mắt. Ít nhất Lý Phương Nguyệt còn tỷ phu làm chủ bộ, còn nàng thì chẳng gì.

 

Vốn dĩ Lục Đồng cực kỳ sùng bái Lục Trình Ngọc, nhưng gần đây bỗng thấy ca ca cũng chỉ là một đồng sinh, học bao nhiêu năm, tiêu tiền trong nhà bấy nhiêu năm.

 

---

 

Nhà họ Lục.

 

Lâm Tú Nhi trở về phòng, Lục An bất mãn :

“Thê t.ử của Trình Ngọc đúng là đại tiểu thư, cái gì cũng làm.”

 

Nàng thầm nghĩ, Lục Đồng tuy lười, vài câu là chịu làm, còn con dâu mới thì cứ như là nhân vật lớn, sai làm việc liền lôi tỷ tỷ chuyện.

 

Nếu Lý Phương Nguyệt thật bản lĩnh, chẳng gả tới nhà bọn họ.

 

Trong nhà nhiều ruộng như , việc gì cũng làm, lấy gì mà ăn? Lâm Tú Nhi khỏi nhớ tới nhị phòng ngày , trong lòng mơ hồ cảm thấy, nhị phòng tuyệt tự , tiếp theo khi đến lượt tứ phòng bọn họ.

 

Chuyện của Lục Trình Ngọc xong, chuyện của Lục Đồng cũng sớm định đoạt. Lục An gật đầu:

, thể kéo dài, nếu nộp thuế.”

 

Lâm Tú Nhi buồn bực:

“Trình Ngọc cưới nha đầu , chẳng giống thích quan gia chút nào.”

 

Lục An cau mày:

“Tỷ tỷ nàng là phu nhân chủ bộ, quan hệ cũng xa.”

 

“Cho dù chủ bộ bận tới , thì tỷ tỷ nàng cũng tới.”

Lâm Tú Nhi thở dài.

“Thang thị còn khoe với là cưới thích quan gia, đến lúc tiệc cưới bao nhiêu hỏi nhà gái , ai là quan gia, cũng chẳng trả lời thế nào.”

 

Lục An lắc đầu:

“Ta cũng rõ, chắc là bận thật.”

 

“Có bận mấy thì thành hôn cũng là đại sự cả đời, tới!”

Lâm Tú Nhi oán giận.

“Nhà phô trương như là vì cái gì chứ, còn để lấy lòng bên . Kết quả thì , nhà gái căn bản coi Lục gia gì.”

 

Trong hôn lễ, Lâm Tú Nhi từng thấy ca ca của Lý Phương Nguyệt, mặt mũi hống hách, mở miệng là chê bai dân quê, ánh mắt khinh thường mặt.

 

Lục An nghiến răng. Bên coi trọng bọn họ, thì cũng chỉ đành xem thế nào.

 

Trên nhà họ Lục đều lòng với tức phụ mới .

 

Thật bản Lục Trình Ngọc cũng chút thất vọng. Dung mạo Lý Phương Nguyệt xuất sắc, mà luôn mơ mộng phong hầu bái tướng, đương nhiên cũng mong cưới thê t.ử kiều mỵ như hoa như ngọc. Lý do cưới nàng, vốn là vì trúng quan hệ phía , ngờ chủ bộ đại nhân nể mặt, ngay ngày đại hỉ cũng lộ diện.

 

Lục Trình Ngọc tâm cao khí ngạo, thấy nhà gái coi thường , trong lòng cũng vô cùng khó chịu.

 

Sau khi hôn sự của Lục Đồng định , tâm tình nàng càng thêm u ám.

 

Lục Đồng lạnh lùng nhà vì cưới tức phụ cho đại ca mà bán đất, lo liệu đủ đường, trong lòng sinh mấy phần ghen ghét và oán hận đối với tẩu t.ử mới . Trong mắt nàng, việc gả cho góa vợ, hơn phân nửa là vì sự xuất hiện của Lý Phương Nguyệt.

 

---

 

 

Loading...