Mang Theo Quầy Bán Quà Vặt Đến Cổ Đại ( Edit ) - Chương 54: Lục Trình Ngọc thành hôn

Cập nhật lúc: 2026-01-26 13:02:11
Lượt xem: 11

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

---

 

Chương 54: Lục Trình Ngọc thành hôn

 

Lục Lâm và Trần Tiểu Mễ bỏ hai trăm năm mươi lượng bạc mua cửa hàng . Vị địa chủ đang vội vã dọn , thấy Lục Lâm trả tiền dứt khoát, liền tiện tay để bộ đồ dùng gia cụ trong cửa hàng cho .

 

Trần Tiểu Mễ dạo một vòng quanh cửa hàng, vẻ mặt đầy hưng phấn.

“Nhà thật lớn a!”

 

Thực tòa nhà chỉ hai gian phòng, với nhà giàu thì cũng tính là lớn. Việc căn nhà mãi bán , cũng phần liên quan đến diện tích phòng ốc.

 

Ví như nhà Dương viên ngoại mà đây Trần Tiểu Mễ thường đem hàng tới, trong nhà bốn thế hệ cùng chung sống, thê đông đúc, kể hạ nhân hơn hai mươi , hai gian phòng căn bản đủ ở. nhà bọn họ thì khác — chỉ Lục Lâm, Trần Tiểu Mễ, Tiểu Thái và Tiểu Mạch, tổng cộng bốn , đương nhiên là đủ dùng.

 

Trần Tiểu Mễ trong cửa hàng, phát hiện bên trong còn sót một ít vải vóc, lương thực, dầu mỡ… ước chừng cũng đáng giá mười một lượng bạc, càng càng phấn khởi.

 

Sau khi mua xong cửa hàng, Lục Lâm và Trần Tiểu Mễ bắt đầu bàn bạc chuyện khi nào thì dọn nhà.

 

Đột nhiên mua một căn nhà lớn như quả thật quá dễ gây chú ý. Hai thương lượng một phen, nếu ai hỏi tới, bọn họ sẽ chủ nhân tòa nhà tạm thời rời , nhờ bọn họ trông nom giúp.

 

---

 

Hôn sự của Lục Trình Ngọc và Lý Phương Nguyệt cuối cùng cũng diễn .

 

ít thôn dân để ý đến cuộc hôn nhân , ai nấy đều tò mò thê t.ử mà Lục Trình Ngọc ngàn chọn vạn lựa rốt cuộc là thế nào.

 

Nhà họ Lục làm phô trương. Lục Trình Ngọc thuê mấy kiệu phu, còn thuê một cỗ hoa kiệu cực kỳ mắt.

 

Thanh thế lớn như khiến ít thiếu nữ gả trong thôn ngưỡng mộ thôi.

 

Người quen thì đặc biệt tò mò.

 

Từ sớm Thang thị với rằng Lục Trình Ngọc cưới con gái quan gia. Lục Lâm hề ý định tham dự hôn lễ .

 

Thứ nhất, lúc rời khỏi nhà họ Lục, ngay cả nửa thước vải cũng mang theo, hai bên gần như đoạn tuyệt quan hệ.

 

Thứ hai, Lục Trình Ngọc thành hôn, nhà họ Lục cũng hề mời . Đã mời, càng cần vội vàng tới tặng lễ.

 

Chỉ là một chuyện lớn như lộ diện, khó tránh khỏi ngoài chỉ trích. thanh danh của Trần Tiểu Mễ vốn tới cực điểm, thêm một chút nữa cũng chẳng .

 

Hôn lễ của nhà họ Lục vô cùng náo nhiệt, trong thôn phàm ai chút quan hệ với Lục gia đều mời.

 

Lục Trình Ngọc bận rộn lo hôn sự, còn Lục Lâm thì đang cân nhắc công việc cụ thể của cửa hàng.

 

Lục Lâm cảm thấy với tình hình hiện tại, nhân thủ đủ, cần tính tới chuyện mua thêm hạ nhân.

 

“Mua ?”

Trần Tiểu Mễ .

 

“Ừ.”

Lục Lâm gật đầu.

 

Trần Tiểu Mễ cau mày:

“Chúng còn tiền ?”

 

Vừa mua đất, mua cửa hàng, bạc tiêu như nước, khiến Trần Tiểu Mễ chút thích ứng.

 

“Còn.”

Lục Lâm đáp.

“Khoảng năm mươi lượng. Nếu bán thêm một mẻ rượu nữa, chắc cũng thêm chừng mười lượng.”

 

“Chỉ còn năm mươi lượng thôi …”

Trần Tiểu Mễ mím môi.

 

Thật năm mươi lượng ít, nhưng đó y từng hơn ba trăm lượng, tiêu một lượt gần hết, trong lòng tránh khỏi hụt hẫng.

 

“Dù bạc còn ít, nhưng còn cửa hàng ?”

Lục Lâm .

 

“Phải a.”

Trần Tiểu Mễ gật đầu.

 

Chỉ là trong lòng y vẫn lo: nếu cửa hàng kiếm tiền, cửa hàng cũng vô dụng. Trước gì Trần Tiểu Mễ vẫn cảm thấy ở trấn dễ sống, ở nông thôn ít nhất còn thể rừng tìm đồ ăn.

 

“Không .”

Lục Lâm .

“Nếu thật sự kiếm tiền, thì bán cửa hàng, về quê sống.”

 

“Như cũng .”

Trần Tiểu Mễ gật đầu.

 

Lục Lâm biểu cảm của y, thầm cảm thấy… hình như Trần Tiểu Mễ căn bản hề nghĩ tới việc cửa hàng của bọn họ thể kiếm tiền.

 

 

---

 

Trần Tiểu Thái nhảy nhót chạy :

“Đại ca! Lâm ca!”

 

“Ngươi chạy ?”

Trần Tiểu Mễ hỏi.

 

“Hôm nay nhà họ Lục rước dâu, qua xem náo nhiệt.”

Trần Tiểu Thái gãi đầu đáp.

 

“Hẳn là phô trương nhỉ?”

Trần Tiểu Mễ hứng thú hỏi.

 

Thời đại gì giải trí, lẽ vì thế mà chuyện làng xóm lan nhanh. Hôn sự của Lục Trình Ngọc ồn ào khắp nơi, Trần Tiểu Mễ cũng khỏi tò mò.

 

“Phô trương thì lớn lắm.”

Trần Tiểu Thái .

thấy vị chủ bộ đại nhân .”

 

“Chủ bộ đại nhân tới ?”

Trần Tiểu Mễ chống cằm, giọng mang theo chút vui sướng khi gặp họa.

 

“Không lộ mặt cũng là chuyện bình thường.”

Lục Lâm .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/mang-theo-quay-ban-qua-vat-den-co-dai-edit/chuong-54-luc-trinh-ngoc-thanh-hon.html.]

Lục Trình Ngọc cưới Lý Phương Nguyệt, vị chủ bộ đại nhân chính là tỷ phu của . Theo lý thì chủ bộ đại nhân nên xuất hiện, nhưng đáng tiếc, tỷ tỷ của Lý Phương Nguyệt chỉ là tiểu của chủ bộ.

 

Địa vị thị cực kỳ thấp. Con nhà giàu thường tặng cho , xem đó là chuyện phong nhã. Dù Lý Như sủng ái, thì vẫn chỉ là . Trong xã hội cổ đại quy củ nghiêm ngặt , thị chung quy lên mặt bàn. Muội của tiểu xuất giá, chủ bộ đại nhân lộ diện, cũng là chuyện bình thường.

 

“Nếu , Lục Trình Ngọc đúng là uổng phí tâm cơ.”

Lục Lâm nhạt.

 

Nhà họ Lục tốn bao công sức cũng chỉ vì bám vị chủ bộ . Kết quả thành hôn mà chủ bộ đại nhân ngay cả mặt cũng lộ, hiển nhiên cuộc hôn nhân như bọn họ tưởng. Chuyện , e rằng sẽ trở thành đề tài bàn tán của thôn dân.

 

Lục Lâm híp mắt nghĩ thầm: Lục Trình Ngọc đỗ tú tài đến phát điên , hôn sự cũng phần quá vội vàng.

 

Theo , nhà họ Lý hai trai hai gái. Đại nữ nhi là của chủ bộ; con trai thứ hai cũng là sách, dựa phận tỷ phu là chủ bộ mà làm việc cực kỳ ngang ngược; tam nữ nhi chính là Lý Phương Nguyệt.

 

Lục Trình Ngọc bỏ ba mươi lượng bạc làm sính lễ, hẳn là trông cậy Lý Phương Nguyệt mang bạc làm của hồi môn về nhà họ Lục. nếu đoán sai, hồi môn mà nàng mang về cũng hạn.

 

Người sủng ái nhất trong nhà họ Lý là Lý Hồng. Lý Hồng tiêu tiền nhiều, còn chuẩn lễ vật cho chủ bộ đại nhân.

 

Thang thị vốn là khôn khéo, nhưng chắc cái danh “chủ bộ” dọa cho choáng váng, nên mới vội vàng định hôn sự cho Lục Trình Ngọc.

 

---

 

Trong bếp nhà họ Lục, sắc mặt Vương thị và Thang thị đều .

 

“Không tỷ tỷ của nha đầu là phu nhân của chủ bộ ?”

Vương thị cau mày.

“Sao chủ bộ đại nhân tới, mà tỷ tỷ của nó cũng tới?”

 

“Chắc là… bận việc gì đó.”

Thang thị lúng túng đáp.

 

“Bận cái gì chứ?”

Vương thị bực bội.

“Muội thành là chuyện lớn thế , lẽ nào cũng lộ mặt?”

 

Không cuối năm, thì thể bận đến mức nào?

Thang thị nghiến răng, trong lòng hổ vô cùng. Hôm nay mấy vị khách hỏi bà ai là chủ bộ đại nhân, khiến bà ngượng đến mức chỉ độn thổ.

 

“Để lát nữa xem .”

Thang thị thở dài.

 

“Hồi môn của nha đầu là những gì?”

Vương thị hỏi.

 

Thang thị cũng tò mò, nhưng Lý Phương Nguyệt mới gả tới, bà tiện hỏi thẳng chuyện hồi môn. Dù chủ bộ đại nhân tới khiến bà thất vọng, Thang thị vẫn chút kiêng dè con dâu mới .

 

“Con… cũng .”

 

Thang thị từng , nữ t.ử trấn xuất giá đều là thập lý hồng trang, phong quang đại gả. Bà từng kỳ vọng con dâu mới sẽ mang theo nhiều bạc.

 

Bà còn rằng tiểu thư khi xuất giá, hồi môn thậm chí cả một cửa hàng. Thang thị từng đoán hồi môn của Lý Phương Nguyệt cũng cửa hàng. nhà gái chẳng bao nhiêu đến, tựa như coi trọng hôn sự , trong lòng Thang thị vô cùng hụt hẫng.

 

Vương thị thì rầu rĩ thôi. Bà cực kỳ coi trọng đại tôn t.ử Lục Trình Ngọc, trong mắt bà, tôn t.ử ngàn vạn , xứng với cả hoàng quốc thích. Nghĩ tới việc bỏ một khoản tiền lớn cưới tức phụ, trong lòng khỏi cam tâm.

 

“Thằng nhóc Lục Lâm tới ?”

Vương thị hừ lạnh.

đoạn tuyệt quan hệ với Lục gia .”

 

Chỗ Trần Tiểu Mễ, Thang thị cố ý mời. Bà vốn nghĩ rằng dù mời, Lục Lâm cũng sẽ tới tặng lễ, đến lúc đó bà còn thể làm giá. Nào ngờ Lục Lâm dứt khoát thèm lộ mặt, lễ vật cũng chẳng .

 

“Sau khi ở rể cho Trần Tiểu Mễ, cái tên Lục Lâm hành sự y như Trần Tiểu Mễ.”

Thang thị rầu rĩ .

 

---

 

“Nhà họ Lục làm lớn thế , tốn bao nhiêu tiền a?”

 

“Không ít . Ta sính lễ tới ba mươi lượng, trong thôn coi như đầu .”

 

“Nhiều bạc !”

 

“Nhà gái ai tới ? Chủ bộ đại nhân là ai?”

 

“Đừng tìm nữa, chủ bộ đại nhân tới.”

Trương Tiến một bên .

 

Nhân duyên của Trương Tiến tệ, mấy thôn dân xung quanh đều thích trò chuyện với .

 

“Sao chủ bộ đại nhân tới nhỉ?”

thắc mắc.

 

“Không ngờ nhà họ Lục giàu như !”

Một thôn dân khác .

“Trước chẳng thấy họ lấy tiền . Lúc trưng binh, lão thái thái suốt ngày lóc nhà lương thực, ép c.h.ế.t lão nhị. Nghĩ đúng là quá đáng.”

 

Lục lão nhị vốn quá thành thật, nên mới bỏ mạng chiến trường.

 

quanh:

“Lục Lâm tới ?”

 

“Không thấy , chắc là tới.”

 

“Lâm tiểu t.ử đúng là chặt đứt quan hệ với Lục gia .”

cảm thán.

“Trước thấy nó quyết tuyệt .”

 

Đoạn trong mắt thôn dân là chuyện nghiêm trọng. Trong ấn tượng của họ, Lục Lâm vốn là thành thật, ngờ thể làm tới mức .

 

nghĩ cũng khó hiểu: cha c.h.ế.t trận, nương bệnh c.h.ế.t, ở rể mang theo thứ gì, trong lòng tránh khỏi oán khí.

 

cũng là thích, đ.á.n.h gãy xương cốt còn dính gân.

 

Trương Tiến :

“Lúc Lục Lâm ở rể, chỉ dùng một tấm ván cửa nâng ngoài. Giờ Lục Trình Ngọc phong quang nghênh thú, trong lòng mà dễ chịu cho .”

 

Mấy thôn dân , nhất thời đều cảm thấy lão gia t.ử và lão thái thái nhà họ Lục thật sự quá thiên vị — đều là cháu, mà đãi ngộ khác biệt một trời một vực.

 

---

 

 

Loading...