Mang Theo Quầy Bán Quà Vặt Đến Cổ Đại ( Edit ) - Chương 53: Chuẩn bị mở cửa hàng (1)

Cập nhật lúc: 2026-01-26 13:01:36
Lượt xem: 8

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

---

 

Chương 53: Chuẩn mở cửa hàng (1)

 

Khi Lục Lâm và Trần Tiểu Mễ trở về đến nhà, Trần Tiểu Thái nấu xong bữa tối.

 

Trước , mỗi khi Trần Tiểu Mễ núi săn bắn, Trần Tiểu Thái đều tự nấu cơm, chỉ là tay nghề lắm.

Sau khi Lục Lâm đến ở rể, chuyện bếp núc hầu như đều do đảm nhận. Dẫu , nếu cả Lục Lâm lẫn Trần Tiểu Mễ đều bận rộn, Tiểu Thái vẫn sẽ xuống bếp.

 

Những lúc Lục Lâm nấu ăn, Trần Tiểu Thái thường bên giúp nhóm lửa. Theo Lục Lâm học hỏi một thời gian, tay nghề của Tiểu Thái cũng tiến bộ ít.

 

“Đại ca, hôm nay với Lâm ca về muộn ?”

Trần Tiểu Thái hỏi.

 

Trần Tiểu Mễ kể chuyện gặp hai Tần Lãng trong núi.

 

Trần Tiểu Thái xong, đầy cảm khái:

“Người miền núi… cũng dễ sống.”

 

Trước khi Trần Tiểu Mễ săn lão hổ, mua nhà núi, ba từng sống trong rừng một thời gian. Quãng thời gian đó đối với bọn họ vô cùng khổ cực và tuyệt vọng. Bởi khi cảnh của nhà họ Tần, Trần Tiểu Thái khỏi sinh vài phần đồng cảm.

 

“Trong thôn dạo chuyện gì ?”

Gần đây Trần Tiểu Thái quen nhiều , tin tức trong thôn cũng linh thông. Vì thế mỗi khi Lục Lâm chuyện gì, đều bảo Tiểu Thái dò hỏi.

 

“Nhà họ Lục bán đất.”

Trần Tiểu Thái đáp.

“Đất hạ đẳng, mỗi mẫu giá mười lượng bạc. Trong chốc lát chẳng ai mua, ai nấy đều nhà họ Lục đúng là cướp.”

 

“Hai mẫu đất hạ đẳng mà đòi mười lượng một mẫu, quả thật quá đắt.”

Trần Tiểu Mễ .

 

Giá đất vốn định. Nếu gặp thiên tai, dân cơm ăn, đến chuyện đổi con cầu sống còn thể xảy , huống chi là bán đất rẻ. Cái gọi là thổ địa diễn kịch dễ xuất hiện trong những lúc như thế.

 

Khi đại thiên tai, giá đất rẻ đến mức chỉ hai, ba lượng là mua một mẫu. Còn lúc bình thường, đất hạ đẳng bảy, tám lượng; đất trung đẳng chừng mười một, mười hai lượng; đất thượng đẳng mười lăm lượng một mẫu. Hai mẫu đất hạ đẳng của nhà họ Lục bán gần bằng giá đất trung đẳng, đúng là cao thật, nhưng hiện giờ mua đất cũng ít, cũng coi như một cơ hội.

 

“Chỉ tiếc… là đất của nhà họ Lục.”

Trần Tiểu Mễ lắc đầu, giọng mang theo vài phần tiếc nuối.

 

Lục Lâm Trần Tiểu Mễ, tựa như đang nghĩ tới điều gì.

 

---

 

Ngày hôm , Lục Lâm và Trần Tiểu Mễ mang theo một ít gạo trắng và thịt khô lên núi. Hai nhà họ Tần cảm kích hai vô cùng.

 

Tình trạng của Tần Nghị khá hơn một chút, cũng tỉnh táo.

 

Khi Lục Lâm và Trần Tiểu Mễ đến, Tần Nghị giường, vô cùng thành khẩn cảm tạ hai .

 

Lục Lâm khỏi cảm thán thể miền núi quả thật cường hãn. Vết thương nặng như , đổi thường, chắc gượng qua nổi.

 

Tần Nghị hai đứa nhỏ chuyện ba lượng bạc. Khi gặp hai , ông chút hổ, đồng thời cam đoan đợi khi hồi phục, nhất định sẽ báo đáp.

 

Tần Nghị, thậm chí cả hai đứa trẻ, đều quỳ xuống dập đầu cảm tạ Lục Lâm, làm Lục Lâm hoảng đến mức vội vàng tránh .

 

Hắn là từ thế giới thái bình xuyên tới, cũng tự nhận đại thiện, nhưng bảo trơ mắt khác c.h.ế.t đói mặt, thật sự làm .

 

Rời khỏi nhà họ Tần, Lục Lâm âm thầm thở phào nhẹ nhõm.

 

 

---

 

Về đến nhà, Lục Lâm và Trần Tiểu Mễ liền thấy Trần Tiểu Thái cửa, mặt lộ vẻ lo âu.

 

“Xảy chuyện gì?”

Lục Lâm hỏi.

 

“Người nhà họ Lục tới.”

Trần Tiểu Thái đáp.

 

Lục Lâm thở dài. Người nhà họ Lục nếu việc thì tuyệt đối sẽ bước chân đến đây, mà đến thì chắc chắn chẳng chuyện gì .

 

“Họ gì?”

Trần Tiểu Mễ hỏi.

 

Trần Tiểu Thái bĩu môi:

“Họ nước phù sa chảy ruộng ngoài, thấy nhà đất, đáng thương, nên bán đất cho chúng .”

 

“Có giá ?”

Trần Tiểu Mễ hứng thú hỏi.

 

“Mười hai lượng bạc một mẫu.”

Trần Tiểu Thái trợn trắng mắt.

“Chỉ là đất hạ đẳng thôi đó!”

 

Theo lẽ thường, trong thôn thiếu mua đất. nhà họ Lục giá quá cao. Dù là lúc giá đất tăng, đất hạ đẳng cũng chỉ tám lượng một mẫu, hiện tại nhiều lắm cũng chỉ sáu, bảy lượng. Với thôn dân, họ báo giá mười lượng, đến lượt nhà nâng thêm hai lượng.

 

Lục Lâm lắc đầu:

“Mặc kệ bọn họ.”

 

“Vâng.”

Trần Tiểu Thái gật đầu.

 

 

---

 

Nhà họ Lục.

 

“Lục Lâm chịu mua đất ?”

Vương thị hỏi.

 

Thang thị lắc đầu:

“Hình như là .”

 

Tuổi của Lục Lâm và Lục Trình Ngọc xấp xỉ , thôn dân thường đem hai so sánh. Từ đầu đến cuối, Lục Trình Ngọc luôn vượt trội hơn Lục Lâm.

 

Trong mắt Thang thị, Lục Lâm chẳng xứng xách dép cho con trai bà. Thế nhưng nay con trai thi rớt, còn Lục Lâm khi ở rể cho Trần Tiểu Mễ thì cuộc sống ngày càng khấm khá, kiếm ít tiền. Điều khiến Thang thị vô cùng cam tâm.

 

Vương thị cau mày:

“Chẳng Trần Tiểu Mễ tiền ? Sao mua nổi hai mẫu đất?”

 

“Chắc chỉ là lời đồn thôi.”

Thang thị hừ lạnh.

“Y căn bản nhiều tiền như .”

 

Vương thị phụ họa:

thế! Cái tên Lục Lâm vong ân phụ nghĩa, nghèo rớt mồng tơi thì làm gì nhiều bạc. Ta thấy khả năng là phùng má giả làm mập.”

 

Đất của nhà họ Lục mãi bán , hôn sự gần kề, bất đắc dĩ đành hạ giá. Cuối cùng, hai mẫu đất bán với giá tám lượng một mẫu. Người mua chính là Thẩm a bà — từng hợp tác làm ăn với Lục Lâm.

 

Thẩm a bà tay bỏ mười sáu lượng bạc, khiến trong thôn dấy lên một phen bàn tán.

 

cho rằng tám lượng một mẫu vẫn cao, nhưng cũng nghĩ rằng đất đai mắt khan hiếm, giá cao một chút mà mua .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/mang-theo-quay-ban-qua-vat-den-co-dai-edit/chuong-53-chuan-bi-mo-cua-hang-1.html.]

Ai nấy đều cảm thán: nhà họ Lục vì cưới tiểu thư nhà giàu mà làm rình rang đến thế, thậm chí còn bán cả ruộng đất.

 

 

---

 

Trần Tiểu Thái khế đất trong tay, hỏi:

“Huynh mua đất của nhà họ Lục ?”

 

Lục Lâm lắc đầu:

“Cũng hẳn.”

 

Đất của nhà họ Lục, trực tiếp động . Hắn chỉ cho Thẩm a bà mượn tiền để mua đất nhà họ Lục, đó sẽ mua đất của Thẩm gia. Như coi như gián tiếp mua đất của nhà họ Lục.

 

Trần Tiểu Thái chút khó hiểu:

“Sao mua đất?”

 

“Ca ngươi chẳng mua ?”

Lục Lâm đáp.

“Hơn nữa, nhà cũng thiếu tiền.”

 

Mỗi nhắc đến ruộng đất, mắt Trần Tiểu Thái liền sáng lên. Dù Trần Tiểu Mễ che giấu hơn, Lục Lâm vẫn — Trần Tiểu Mễ cũng đất. Trong mắt nơi , ruộng đất chiếm vị trí vô cùng quan trọng.

 

“Đất đai vốn là thứ .”

Trần Tiểu Mễ chớp mắt .

 

“Có đất thì chăm lo.”

Lục Lâm gật đầu.

 

Trần Tiểu Mễ liếc một cái:

“Trước một ngươi còn lo nổi năm, sáu mẫu đất mà.”

 

Lục Lâm y đang đến nguyên chủ, trong lòng mơ hồ chút ngượng.

 

Hắn thừa hưởng ký ức của nguyên chủ, nhưng thừa hưởng tinh thần chịu khó .

 

Có câu : từ nghèo sang giàu thì dễ, từ giàu trở nghèo thì khó.

 

Chuyện Lục Lâm mua đất thông qua Thẩm a bà giữ kín. Thẩm a bà trồng hoa màu đất của nhà , hai bên ước định chờ đến khi thu hoạch xong mới tất việc mua bán. Thẩm a bà cảm thấy chiếm tiện nghi của Lục Lâm thì ngại, nhưng Lục Lâm để tâm. Vốn dĩ khi mượn bà làm “lá chắn”, cũng phần áy náy.

 

Khuyên nhủ một hồi, Thẩm a bà mới chịu đồng ý.

 

 

---

 

Nhà họ Lục tất bật chuẩn hôn sự, còn Lục Lâm và Trần Tiểu Mễ thì bàn bạc chuyện khác — quyết định lên trấn mua một cửa hàng.

 

Bạc trong tay Lục Lâm vượt quá ba trăm lượng. Có nhiều bạc như , cũng nên tính toán gây dựng một phần sản nghiệp.

 

Hai dạo quanh trấn một vòng. Trần Tiểu Mễ :

“Hiện tại ba cửa hàng rao bán, chúng mua cái nào?”

 

Cửa hàng rẻ nhất giá năm mươi lượng, nhưng diện tích nhỏ, vị trí . Cái đắt hơn thì hai trăm năm mươi lượng, những đường xá thuận tiện mà còn một, hai sân nhỏ. Trong sân chính sảnh, hai bên là sương phòng, còn mấy gian cho hạ nhân ở, thứ đều đầy đủ.

 

Trần Tiểu Mễ xem căn nhà , thấy rộng sạch, cũng .

 

Lục Lâm chớp mắt:

“Gần đây thiếu tiền, chi bằng dùng bạc cho đáng, mua luôn cái hai trăm năm mươi lượng .”

 

Trần Tiểu Mễ , bĩu môi. Quyết định của Lục Lâm vốn trong dự liệu của y — ngay từ lúc thấy căn nhà đó, Lục Lâm tỏ động tâm.

 

Chủ nhân của cửa hàng là một địa chủ. Năm nay trưởng t.ử nhà ông thi đậu tiến sĩ, cả nhà theo lên kinh, nên mới bán cửa hàng với giá thấp. Bình thường khó mà gặp cơ hội như .

 

Hai trăm năm mươi lượng con nhỏ. Người tiền trong trấn ít, nhưng đa phần là tài sản cố định, trong thời gian ngắn lấy nhiều bạc như cũng dễ, bởi thế căn nhà mới để lâu vẫn bán .

 

“Cửa hàng đó gần học đường.”

Lục Lâm .

 

Trần Tiểu Mễ khẽ hừ:

“Gần thì ích gì?”

Chuyện năm xưa y đưa Tiểu Thái học, nhưng vì y mà nhận, Trần Tiểu Mễ vẫn luôn canh cánh trong lòng.

 

“Làm ăn với học sinh dễ.”

Lục Lâm .

Người nhà họ Lục sống tằn tiện, nhưng đối xử với sách. Rất nhiều gia đình đều dồn hết hy vọng đổi đời lên học.

 

“Nếu mở cửa hàng, ngươi định bán gì?”

Trần Tiểu Mễ hỏi.

 

Lục Lâm :

“Có thể mở tiệm văn phòng phẩm.”

 

“Bán giấy bút mực ?”

Trần Tiểu Mễ chớp mắt.

 

Y thầm nghĩ: giấy bút mực đều là thứ đắt đỏ. Trước Trần Cảnh mua một cái nghiên mực tốn hai lượng bạc. Trần Tiểu Mễ từng thấy qua, nhưng dám chạm — đồ quý như thế, lỡ làm hỏng, lão thái bà nhất định sẽ để y yên.

 

“Không.”

Lục Lâm lắc đầu.

“Mấy thứ đó kiếm bao nhiêu tiền chứ? Trấn cửa hàng chuyên bán giấy bút mực, họ đường nhập hàng định. Chúng chen chẳng những khó kiếm tiền, còn dễ đắc tội khác.”

 

“Vậy bán cái gì?”

Trần Tiểu Mễ hỏi.

 

Lục Lâm xoay mắt:

“Có thể cân nhắc… bán túi.”

 

Ở kiếp , mấy chiếc túi hàng hiệu bán một hai vạn là chuyện thường. Nếu làm túi xách cặp sách, hẳn là cũng thị trường.

 

“Bán túi, sẽ mua ?”

Trần Tiểu Mễ phồng má.

 

“Không .”

Lục Lâm .

chắc là .”

 

“Ngươi làm túi ?”

Trần Tiểu Mễ với vẻ tin.

 

“Ta thì .”

Lục Lâm chớp mắt.

thể dạy khác làm.”

 

Trần Tiểu Mễ đầy hoài nghi.

Lục Lâm :

“Tạm thời cứ thử xem.”

 

“Ừ.”

Trần Tiểu Mễ gật đầu.

 

Y thầm nghĩ: bạc trong nhà hơn ba trăm lượng, cơ bản đều do Lục Lâm kiếm . Dù thất bại thì làm từ đầu cũng . Nhiều bạc như , trong thời gian ngắn hẳn là tiêu sạch nổi.

 

---

 

Loading...