Mang Theo Quầy Bán Quà Vặt Đến Cổ Đại ( Edit ) - Chương 51: Hôn sự của Lục Đồng

Cập nhật lúc: 2026-01-26 13:00:15
Lượt xem: 7

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

---

 

Chương 51: Hôn sự của Lục Đồng

 

Sau khi hôn sự của Lục Trình Ngọc định , thì hôn sự của Lục Đồng cũng nhanh chóng kết quả.

 

Khi chọn làm hôn phu của Lục Đồng là ai, Lục Lâm khỏi giật .

 

Nhà trai chính là Lý gia!

 

Sao thể là Lý gia chứ?

 

Lý Nguyên của Lý gia chính là từng bà mối Vương giới thiệu cho Thang thị đây. Khi đó Thang thị vô cùng chán ghét đối phương vì góa vợ, còn con riêng do vợ để , bà chỉ bất mãn mà còn cãi với bà mối Vương một trận lớn. Không ngờ cuối cùng đầu đồng ý mối hôn sự .

 

Thang thị vốn sĩ diện, nay chịu “ăn cỏ đầu”, e là tình thế còn khả quan.

 

Trần Tiểu Mễ bĩu môi :

“Năm ngoái nộp thuế, nam t.ử đến tuổi thành đa đều sợ nộp thuế nên vội vàng cưới vợ. Ba lượng bạc nhỏ, cũng chỉ mấy như Lục Trình Ngọc mới tình nguyện nộp thuế chứ chịu thiệt. Còn sính lễ hai mươi lượng bạc, cũng chẳng nhà nào lấy là lấy .”

 

Tuy Lý Nguyên từng vợ, còn mang theo một đứa con, nhưng điều kiện nhà họ Lý quả thật tệ.

 

“Không ngờ Lục Đồng chịu gả.”

Lục Lâm .

 

Trong ấn tượng của , Lục Đồng từng lập chí làm quan phu nhân, mà giờ chấp nhận gả cho một góa vợ, còn làm kế. Điều khiến Lục Lâm cảm thấy khá ngoài dự liệu.

 

“Nàng đồng ý cũng .”

Trần Tiểu Mễ bĩu môi.

 

Lục Trình Ngọc cưới thiên kim tiểu thư trấn, tất nhiên tiêu tốn một khoản lớn. Khi Lục Lâm ở rể, chỉ cần dùng một tấm ván cửa khiêng sang là xong. , Lục gia vì lấy lòng nhà gái mà chuẩn rầm rộ: chỉ tự tay lo liệu thứ, còn thuê cả kiệu hoa rước dâu, sính lễ cũng tuyệt đối thể sơ sài.

 

Nhà nông thôn cưới vợ chỉ cần ít gạo, mì, mỡ là đủ, nhưng cưới tiểu thư trấn thì còn chuẩn trang sức đàng hoàng.

 

Tuy nhà họ Lục ít ruộng đất, nhưng mấy năm nay nuôi Lục Trình Ngọc sách, trong tay cũng chẳng còn bao nhiêu bạc. Giờ tổ chức hôn lễ long trọng, thể bán đất.

 

Người nông thôn đến đường cùng sẽ bán đất, bởi đất bán thì dễ, mua thì khó.

 

Vì thế, họ dự định dùng sính lễ của Lục Đồng để bù sính lễ của Lục Trình Ngọc.

 

Lục Lâm khổ.

Kiếp sính lễ leo thang, bao nhiêu nhà vì cưới vợ cho con mà đập nồi bán sắt, vay mượn khắp nơi, cưới xong là nợ chồng nợ. Thời đại cũng chẳng khác là bao.

 

“Nghe lão thái thái nhà họ Lý dễ sống chung.”

 

Trong mắt Lục Lâm, vị đường của tuy khéo giả vờ, nhưng kén chọn. Gả đến Lý gia, gặp chồng lợi hại, thêm một đứa con riêng, e là dễ sống.

 

Thang thị tuy thương con gái, nhưng vì Lục Trình Ngọc, hi sinh Lục Đồng cũng tiếc.

 

Nghĩ đến đây, Lục Lâm thấy chẳng cần lo lắng. Lục Đồng cũng hiền lành gì.

 

Trong ký ức của nguyên chủ, mỗi khi Lục Đồng gây họa, đều đổ tội lên đầu Lục Lâm. Ví như nàng lén ăn trứng gà trong nhà, vu cho “Lục Lâm” ăn, khiến nguyên chủ phạt quỳ. Chuyện như ít xảy .

 

 

---

 

Lục Đồng gả , tâm tình vô cùng tệ.

 

Nàng cực kỳ bất mãn với mối hôn sự , nhưng thể làm gì khác. So với những nhà tới cầu hôn khác, tuy Lý Nguyên con riêng, nhưng điều kiện gia đình , cò kè mặc cả sính lễ.

 

Có vài nhà nghèo đến mức trong nhà chỉ bốn bức tường, đừng hai mươi lượng bạc, hai lượng cũng lấy nổi.

 

Mắt thấy sắp đến tuổi nộp thuế, trong nhà ngày càng sốt ruột. Không còn ai khác tới cầu hôn, cuối cùng họ dứt khoát đồng ý Lý gia.

 

Lục Đồng từng mơ ước phong phong quang quang xuất giá, ngờ chờ tới chờ lui rơi kết cục .

 

Mẹ kế vốn khó làm, con riêng là con trai. Nghe Lý lão thái thái thích vợ , nhưng cực kỳ thương yêu đứa cháu trai . Nếu nàng sinh con trai thì còn đỡ, bằng sinh con gái song nhi, thì gia sản Lý gia e rằng đều rơi hết tay đại tôn tử.

 

Nghĩ tới đây, Lục Đồng chỉ thấy bực bội. hôn sự định, sính lễ nhận, hối hận cũng kịp.

 

Gần đây trong nhà chỉ lo chuẩn hôn lễ cho đại ca, hôn sự của nàng thì chẳng mấy ai để tâm.

 

Lục Đồng dần cảm thấy nhà xa lạ, tính tình cũng trầm mặc hơn. Một ngày nọ, nàng lén ngoài, thấy mẫu và đại ca đang bàn bạc trong phòng.

 

“Có cần mua kim thoa ?”

Thang thị đau lòng hỏi.

 

“Vì là tiểu thư trấn , ít nhất cũng một hai món trang sức.”

Lục Trình Ngọc đáp.

 

“Không cần mua vàng chứ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/mang-theo-quay-ban-qua-vat-den-co-dai-edit/chuong-51-hon-su-cua-luc-dong.html.]

Thang thị c.ắ.n răng. Ở nông thôn, trang sức bạc thể diện .

 

“Nghe lúc tỷ tỷ nàng xuất giá tám mươi lượng sính lễ, còn ba món kim sức, hai xe tơ lụa.”

Lục Trình Ngọc .

 

“Người gả cho chủ bộ, so .”

Thang thị thở dài.

 

“Dù cũng thể quá kém, kẻo chê nhà keo kiệt.”

Lục Trình Ngọc nghiến răng.

“Hơn nữa, nhà Phương Nguyệt thiếu bạc, sính lễ đưa qua cũng sẽ cho của hồi môn.”

 

“Vừa đãi tiệc, phô trương thế , e là đủ bạc.”

Thang thị lo lắng.

 

“Nếu thì chỉ thể bán vài mẫu đất.”

Lục Trình Ngọc nhỏ.

 

“Đất mới gieo trồng, giờ bán lời.”

Thang thị cau mày.

 

“Không còn cách nào khác, chờ con thi đậu tú tài mua .”

Lục Trình Ngọc c.ắ.n răng.

 

 

---

 

Vài ngày , Lục Trình Ngọc gặp Trần Cảnh ngoài đường. Hai vì chuyện đây mà trở mặt thành đối thủ.

 

Lục Trình Ngọc luôn coi thường Trần Cảnh, ngờ Trần Cảnh thi đậu đồng sinh. Lúc gặp , Trần Cảnh năng khó , còn bảo rằng sẽ đỗ tú tài Lục Trình Ngọc. Điều đối với Lục Trình Ngọc chẳng khác nào sỉ nhục.

 

Thang thị nheo mắt:

“Nhà Trần Tiểu Mễ ít bạc, nếu mượn thì khỏi cần bán đất.”

 

“Thôi.”

Lục Trình Ngọc lắc đầu.

“Trần Tiểu Mễ quá hung hãn, nhỡ y làm ầm lên, ảnh hưởng hôn sự thì .”

 

Chuyện Lục gia vì mười lượng bạc mà gả Lục Lâm ở rể vốn vẻ vang. Lục Trình Ngọc coi trọng thanh danh, ngay lúc sinh chuyện, kẻo truyền đến tai vị tỷ phu .

 

Thang thị c.ắ.n răng, tiếc đất, mơ hồ cảm thấy tiện nghi cho Lục Lâm.

 

 

---

 

Bên , Lâm Tú Nhi ở nhà thở dài buồn bực.

 

Hôn lễ của Trình Ngọc phô trương quá mức, tiệc rượu bày tới hai mươi bàn, mời nhiều như để làm gì? Ngày xưa Lục Lâm ở rể, chẳng chỉ dùng một tấm ván cửa khiêng .

 

“Lục Lâm so với Trình Ngọc.”

Lục An .

“Trình Ngọc là sách, quy củ đương nhiên nhiều hơn.”

 

“Học bao năm như mà vẫn đậu tú tài, tốn bao nhiêu bạc.”

Lâm Tú Nhi rầu rĩ.

“Còn bằng Lục Lâm, làm việc cho nhà họ Lục, ở rể còn kiếm về mười lượng.”

 

“Chờ tức phụ Trình Ngọc cửa, quan hệ của chủ bộ, chắc sẽ dễ hơn.”

Lục An an ủi.

 

“Hy vọng thế.”

Lâm Tú Nhi thở dài.

“Thế rốt cuộc sính lễ bao nhiêu?”

 

“Khoảng ba mươi lượng.”

Lục An đáp.

 

“Ba mươi lượng? Muốn g.i.ế.c !”

Lâm Tú Nhi nghiến răng.

Gả Lục Lâm, gả Lục Đồng, đủ ba mươi lượng, mà cưới một Trình Ngọc tốn từng .

 

“Ba mươi lượng chỉ là tiền sính lễ bằng bạc, còn vải vóc, trang sức, các thứ khác nữa… năm mươi lượng cũng chắc đủ.”

Lục An nhỏ.

Lão gia t.ử còn ứng ba tháng tiền công, nhưng vì chủ cửa hàng tín nhiệm nên đành từ chối.

 

Lâm Tú Nhi c.ắ.n răng, trong lòng đầy lo lắng. Gia thế tân tức phụ lớn, với tình cảnh , cả nhà chắc chắn nịnh nọt nàng . Chỉ riêng Thang thị đủ khó đối phó, nếu tân tức phụ liên thủ với bà , nàng chẳng những sắc mặt chồng, mà còn sắc mặt con dâu mới.

 

---

 

 

Loading...