Mang Theo Quầy Bán Quà Vặt Đến Cổ Đại ( Edit ) - Chương 47: Lục gia mâu thuẫn

Cập nhật lúc: 2026-01-26 12:57:08
Lượt xem: 7

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

---

 

Chương 47: Lục gia mâu thuẫn

 

Lục gia.

 

“Cha, con ăn bánh ngọt.”

Lục Tùng Thạch lớn tiếng kêu lên.

 

Lục An xoa xoa đầu Lục Tùng Thạch, :

“Đừng nóng vội, chẳng cha mang về cho con ? Mau ăn .”

 

Lục Tùng Thạch chút ấm ức :

“Cha, bằng hữu của con đều chơi với Trần Tiểu Thái, chơi với con nữa. Trước bọn họ còn ăn bánh trôi ngon ở chỗ Trần Tiểu Thái.”

 

Lục An , trong lòng mơ hồ chút hụt hẫng. Đối với Lục Lâm, nay vẫn mấy để tâm. Trong ấn tượng của , đứa cháu đầu óc mấy linh hoạt, dáng vẻ nghèo kiết hủ lậu, tiền đồ.

 

Lục An cũng ngờ rằng, đứa cháu gả , vận khí ngược xoay chuyển.

 

Lục An làm việc trong trấn, Trần Tiểu Mễ và Lục Lâm thể tự do Hồng Vận tửu lầu, còn lui tới làm ăn với ông chủ tửu lầu. Bên tửu lầu quản miệng chặt, nhất thời cũng dò hỏi gì, nhưng Trần Tiểu Mễ gần đây thường xuyên chạy tới tửu lầu, nghĩ đến hẳn là kiếm ít tiền.

 

Lục Tùng Thạch gặm bánh ngọt, Lục Đồng bỗng nhiên tìm tới:

“Tùng Thạch, ngươi ăn cái gì ? Là bánh Trạng Nguyên ?”

 

Thấy Lục Đồng tới, Lục Tùng Thạch theo bản năng giấu tay lưng.

 

Trong đám con cháu, lão thái thái coi trọng nhất chính là Lục Trình Ngọc — đại tôn t.ử sắp sửa kim bảng đề danh. Đối với Lục Tùng Thạch, lão thái thái cũng tệ, nhưng so với Lục Trình Ngọc thì kém xa.

 

Hiện tại Lục Trình Ngọc sắp đại khảo, chuyện đều lấy làm trọng.

 

Gần đây lão thái thái biến đổi cách nấu đồ bổ cho Lục Trình Ngọc: nào là chè táo đỏ long nhãn hạt sen, nào là bánh kẹo mua từ tửu lầu, rượu Trạng Nguyên… Đồ tự làm thì còn đỡ, đồ trong tửu lầu thì rẻ.

 

Bên Lục Trình Ngọc nấy, những khác trong nhà chỉ thể thắt lưng buộc bụng mà sống.

 

Lục Tùng Thạch mấy ngày ăn thịt, thấy Lục Trình Ngọc ăn ngon uống thì bắt đầu làm ầm ĩ. Lâm Tú Nhi trong lòng cũng dễ chịu, nhưng Lục Trình Ngọc sắp đại khảo, nàng cũng chỉ thể khuyên nhủ nhi tử.

 

Lục Tùng Thạch từ nhỏ nuông chiều, mấy lời. Một ngày nọ, ngửi thấy mùi thơm, liền lén lút chạy phòng bếp, thấy trong nồi canh gà, liền trộm múc uống một bát.

 

Thang thị phát hiện canh gà vơi ít, tức giận tát Lục Tùng Thạch một cái.

 

Lục Tùng Thạch giống Lục Lâm, đ.á.n.h xong liền lóc om sòm. Lâm thị tin chạy tới, cãi với Thang thị mấy câu, đó lão thái thái và lão gia t.ử khuyên can mới thôi.

 

Lão thái thái tuy coi trọng Lục Trình Ngọc, nhưng đối với đứa con trai út cũng vài phần thương xót, liền trách Thang thị mấy câu. Thang thị mắng một trận, lúc mới thu liễm bớt.

 

Lục An rốt cuộc vẫn thương con, mỗi lĩnh tiền công đều lén mua cho nhi t.ử chút đồ ngon.

 

Lục An thấy Lục Đồng đột ngột xuất hiện cửa, sắc mặt khẽ đổi.

 

Lục Đồng gõ cửa, cứ thế xông , Lục An còn kịp giấu đồ .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/mang-theo-quay-ban-qua-vat-den-co-dai-edit/chuong-47-luc-gia-mau-thuan.html.]

 

Lục Đồng liếc điểm tâm bàn, :

“Tứ thúc, đây là mua cho ca ca đúng ? Ta mang qua cho .”

 

Lục Tùng Thạch còn ăn mấy miếng, Lục Đồng cầm hết điểm tâm . Trông như sắp , mà thực tế, khi Lục Đồng rời , Lục Tùng Thạch thật sự òa .

 

Lục An nhi t.ử đến thở , trong lòng đối với Lục Đồng lập tức sinh thêm vài phần thành kiến.

 

Lâm Tú Nhi vội vã trở về, đầu đuôi câu chuyện, sắc mặt trở nên khó coi.

 

Lâm Tú Nhi bực bội :

“Thang thị bây giờ đúng là kiêu căng lên trời, cứ như Trình Ngọc là Trạng Nguyên . Lục Đồng cũng chẳng loại gì.”

Một nha đầu c.h.ế.t tiệt, chỉ là con gái nhà nông, bày dáng vẻ tiểu thư, suốt ngày mơ mộng làm quan phu nhân. Tuổi tác ngày một lớn, gả , sợ rằng chỉ thành của lỗ vốn.

 

Lục An thở dài, :

“Nhịn chút . Nếu Lục Trình Ngọc thi đậu tú tài, làm đại quan, chúng cũng là thích của quan viên.”

 

Lâm Tú Nhi cau mày. Nếu vì điều , nàng cần mãi nhẫn nhịn đại phòng chứ. Thang thị dạo càng ngày càng quá đáng.

 

Lục Trình Ngọc thật sự làm đại quan mới .”

Lâm Tú Nhi rầu rĩ .

 

Lục An làm việc trấn, một nửa tiền công đều nộp về cho hai vị lão nhân trong nhà, mà tiền nộp lên , hơn phân nửa dùng cho Lục Trình Ngọc làm học phí, chi phí thi cử.

 

Lâm Tú Nhi xoa đầu Lục Tùng Thạch. Trước khi nhà Lục Lâm còn ở, nàng còn thể tìm chút cân bằng từ nhà đó. Giờ nhị phòng tuyệt hậu, công việc trong nhà đổ dồn lên nàng, khiến nàng ngày càng bất mãn.

 

Gần đây Lục Trình Ngọc sắp đại khảo, hai vị lão nhân coi trọng đến mức gần như nấy.

 

Thang thị lấy cớ chăm sóc Lục Trình Ngọc, đẩy nhiều việc cho Lâm Tú Nhi làm. Gần đây bộ quần áo trong nhà đều do một tay Lâm Tú Nhi giặt, một giặt đồ cho cả đại gia đình, tâm tình thể nổi.

 

Lục An nheo mắt, :

“Tạm thời… đợi qua kỳ thi mùa xuân hãy .”

 

Lâm Tú Nhi thở dài một :

“Cũng chỉ thể như .”

 

Năm ngoái Lục Trình Ngọc nộp ba lượng bạc tiền thuế. Lâm Tú Nhi tính toán, năm nay bất luận thi đậu , e là cũng cưới vợ. Nếu thi đậu thì còn đỡ, nếu thi đậu, Thang thị chắc chắn sẽ còn đắc ý nổi.

 

Tâm tình Lâm Tú Nhi vô cùng phức tạp: mong Thang thị chịu thiệt, mong Lục Trình Ngọc thi đậu, để thể kéo nhà lên một chút.

 

Nếu thật sự đỗ tú tài, thể miễn thuế hai mươi mẫu ruộng, tiết kiệm một khoản tiền lớn, khi đó sinh hoạt trong nhà hẳn sẽ dễ thở hơn.

 

Lục An hít sâu một , :

“Nghe khảo tú tài dễ . Hy vọng thể thi đậu.”

 

Người nông thôn đối với kỳ thi mùa xuân chỉ hiểu mơ hồ. Lục An làm việc trấn, tiếp xúc nhiều chuyện hơn, hiểu rõ việc khảo tú tài khó khăn thế nào, so với trong thôn thì rõ hơn ít.

 

---

 

 

Loading...