---
Chương 45: Vào núi
Mùa xuân qua một thời gian, Trần Tiểu Mễ lau chùi cung tiễn một lượt, chuẩn núi săn thú.
“Muốn núi săn ?”
Lục Lâm hỏi.
Trần Tiểu Mễ gật đầu, :
“ .”
Dạo gần đây tuy kiếm ít tiền, nhưng công phu tay thì thể bỏ bê.
Hiện giờ Trần Tiểu Mễ cũng trông mong săn thú thể kiếm bao nhiêu bạc, chỉ cần đ.á.n.h chút gà rừng, thỏ hoang để cải thiện bữa ăn cũng .
Sau tiết xuân, rau xanh trong ruộng, cải trắng đều chín, Lục Lâm liên tục mấy ngày đều xào rau.
Trần Tiểu Mễ vốn kén ăn, nhưng Lục Lâm nuôi dưỡng dần dần quen miệng, ăn liền mấy ngày đồ rau, trong miệng nhạt tới mức sắp nhạt chim.
Khẩu vị của Trần Tiểu Mễ hiện giờ cũng dần dần giống Lục Lâm, thích ăn thịt mỡ, chỉ thích thịt nạc.
“Ta cùng ngươi.”
Lục Lâm .
Trần Tiểu Mễ liếc Lục Lâm một cái, :
“Đi thì , nhưng cẩn thận một chút. Thời điểm rắn lui tới nhiều.”
Mùa đông nhàn rỗi việc gì làm, Trần Tiểu Mễ và Lục Lâm thường trò chuyện nhiều thứ. Trần Tiểu Mễ đối với thế giới kỳ quái trong miệng Lục Lâm vô cùng tò mò, đồng thời y cũng , Lục Lâm vốn là thiếu gia gia thế, giữ một cửa hàng lớn, chỉ dựa tiền thuê là thể ăn no chờ c.h.ế.t.
Cửa hàng gạo, cửa hàng dầu, thứ gì cũng , cần vất vả thể ăn no mặc ấm. Thế giới nơi Lục Lâm từng sống, đúng là một thế giới thần kỳ.
Lục Lâm , :
“Ta .”
Lục Lâm đảo mắt, thầm nghĩ: Thái độ của Tiểu Mễ đối với hình như hơn ít. Trước lúc theo Tiểu Mễ núi, đối phương chỉ bảo đừng kéo chân .
Chuyện Trần Tiểu Mễ và Lục Lâm cùng núi săn thú, khiến thôn dân bàn tán xôn xao.
Rất nhiều nghi ngờ Trần Tiểu Mễ dựa bán rượu mà kiếm khoản tiền lớn, nhưng thấy y vẫn núi săn thú, cảm thấy kỳ thực Trần Tiểu Mễ cũng kiếm bao nhiêu. Nếu thật sự nhiều tiền, thì cũng chẳng cần làm cái nghề liều mạng như . Dĩ nhiên, cũng cho rằng Trần Tiểu Mễ chỉ là rảnh rỗi việc gì làm.
Xa xa trong bụi cỏ truyền tới một trận sột soạt, Trần Tiểu Mễ giơ chủy thủ trong tay, mạnh tay ném , chính xác cắm thẳng cổ họng con thỏ.
Lục Lâm cảnh đó, chớp chớp mắt.
Tức phụ của nghỉ ngơi suốt một mùa đông, sức tay chẳng những giảm mà còn vững.
Trần Tiểu Mễ tới con thỏ, xách nó lên, :
“Con d.a.o dùng thật .”
“Ngươi thích là .”
Lục Lâm .
Trần Tiểu Mễ xách một chân thỏ, nhấc lên xem xét, :
“Con thỏ béo đấy, làm món thỏ xào cay thế nào?”
Lục Lâm gật đầu, :
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/mang-theo-quay-ban-qua-vat-den-co-dai-edit/chuong-45-vao-nui.html.]
“Được.”
Lúc tới Trần gia, nấu món gì Trần Tiểu Mễ ăn món đó, giờ thì gọi món . Khẩu vị của tức phụ hình như nặng, chỉ thích ăn đồ cay.
Sau khi trong quầy bán quà vặt hết que cay, Trần Tiểu Mễ còn nhớ mãi một thời gian.
Cũng may tuy que cay còn, nhưng trong quầy bán quà vặt vẫn còn bột ớt, trong núi cũng thể tìm ớt cay, thỉnh thoảng vẫn thể làm vài món cay ăn cho đỡ thèm.
Công phu săn b.ắ.n của Trần Tiểu Mễ vẫn khá, cơ bản cứ núi là tay trở về, luôn thể bắt gà rừng, thỏ. Lần y núi, đào hai ổ thỏ, bắt mấy con thỏ. Trần Tiểu Mễ và Lục Lâm dùng dây leo xâu mấy con thỏ , hướng về phía nhà mà .
“Trần tiểu ca, bắt thỏ !”
Thấy Trần Tiểu Mễ kéo mấy con thỏ ngoài, mấy thôn dân thấy liền tiến tới bắt chuyện vài câu, trong mắt mang theo chút hâm mộ.
Trần Tiểu Mễ giỏi giao tiếp với khác, chỉ đáp qua loa mấy câu rời .
“Đi săn đúng là thật, trong nhà thiếu thịt ăn.”
“Nhiều thỏ thế , đủ ăn mấy bữa .”
“Trần Tiểu Mễ còn săn, gần đây Trần gia kiếm ít mà.”
“ , sửa nhà, mua con la, nhưng cũng thấy y mua đất, xem kiếm cũng quá nhiều.”
Trong mắt thôn dân, đất đai mới là căn bản, nếu kiếm nhiều tiền thì vẫn nên mua đất.
“Cho dù y mua đất, cũng chịu bán chứ.”
“Trần Tiểu Mễ chắc sẽ còn tiếp tục săn thôi.”
“……”
Trần Tiểu Mễ đường, :
“Dạo tìm chuyện nhiều lên.”
Lục Lâm , :
“Đó là chuyện mà.”
“ bọn họ đều sợ .”
Trần Tiểu Mễ rầu rĩ .
Lục Lâm hỏi:
“Ngươi mong bọn họ sợ ngươi ?”
Trần Tiểu Mễ chớp mắt, :
“Cũng hẳn là .”
Chỉ là những đó đều sợ y, gặp chuyện thì tương đối dễ giải quyết hơn.
“Giải quyết vấn đề chỉ mỗi cách làm cho khác sợ ngươi.”
Lục Lâm .
Trần Tiểu Mễ liếc xéo Lục Lâm một cái, khẽ hừ, :
“Người sách đúng là phiền phức, cứ thích quanh co lòng vòng như .”
Lục Lâm: “……”
---