Mang Theo Quầy Bán Quà Vặt Đến Cổ Đại ( Edit ) - Chương 36: Trần gia tới đòi tiền

Cập nhật lúc: 2026-01-26 12:51:37
Lượt xem: 6

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

---

 

Chương 36: Trần gia tới đòi tiền

 

Trần gia

 

Trương Nguyệt Hồng mấy đôi bao tay đặt mặt, vẻ mặt lo lắng:

“Rõ ràng là đồ như , bán chứ?”

 

Hôm đó ở chợ, Trần Thủ Tín tận mắt thấy Trần Tiểu Mễ bán bao tay kiếm tiền, liền chẳng còn tâm trí dạo chợ, trực tiếp chạy tới khu buôn da lông mua lông hồ ly. Khi cũng mấy khác nhắm tới lông hồ ly, hai bên giằng co hồi lâu.

 

Giá gốc năm lượng bạc một tấm lông hồ ly, Trần Thủ Tín c.ắ.n răng bỏ bảy lượng mới mua .

 

Hắn vốn tính toán, một tấm lông hồ ly lớn như làm mười mấy đôi bao tay, thế nào cũng lời mười mấy, hai mươi lượng bạc. Ai ngờ , một đôi cũng ai mua.

 

Rõ ràng đó mấy vị công t.ử nhà giàu mua bao tay của Trần Tiểu Mễ, hai lượng bạc một đôi mà còn vô cùng sảng khoái. Khi thậm chí trả giá ba lượng, chỉ để mua một đôi.

 

Giờ hạ xuống còn một lượng bạc một đôi, mà vẫn chẳng ai hỏi thăm. Khuyên mãi mới bán hai đôi với giá một lượng hai đôi.

 

Trần Thủ Tín nghiến răng:

“Thằng nhóc khốn kiếp … hại !”

 

Trần Cảnh mang bao tay lông hồ ly, ngược vô cùng đắc ý. Bao tay bán , để dùng. Ở học viện, cũng nhờ đó mà chút nổi bật.

 

Trong huyện học ít học trò nhà khá giả, nhưng phần đông vẫn là con nhà nghèo.

 

Trương Nguyệt Hồng liếc Trần Cảnh một cái:

“Các bạn cùng học của ngươi mua bao tay?”

 

“Bọn họ hết , còn mấy kẻ nghèo thì mang bao tay lông thỏ là .” Trần Cảnh đáp.

 

Cùng là sách, nhưng giữa sách cũng phân tầng. Đám công t.ử ở trấn học còn mang theo thư đồng, ít khi qua với học trò nông thôn như bọn họ. Bao tay của Trần Cảnh, cũng chỉ đủ để khoe với đám như Lục Trình Ngọc mà thôi.

 

Trương Nguyệt Hồng thở dài:

“Vậy làm bây giờ đây…”

 

Lúc Trần Thủ Tín mua lông hồ ly về lão gia t.ử quở trách là tiêu tiền bừa bãi. Khi đó còn mạnh miệng cam đoan, chỉ cần bán là lời mấy chục lượng. Giờ chẳng những lời, còn lỗ mất mấy lượng, nếu để lão gia t.ử , e là sẽ nổi giận lớn.

 

“A Cảnh , là ngươi mang hai đôi tới học viện, xem ai mua thì…”

 

Trần Cảnh cau mày, vui:

“Nương, tương lai làm quan, thể làm mấy chuyện buôn bán của thương hộ . Mang bao tay học viện bán, mất mặt lắm!”

 

Trương Nguyệt Hồng sững , vội gật đầu:

“Phải , , là nương hồ đồ.”

 

Trần Thủ Tín vẫn chịu từ bỏ, mấy chạy lên trấn, nhưng bán bao tay ngày càng nhiều, kẻ mua thì càng lúc càng ít. Bao tay lông hồ ly của chẳng ai hỏi đến, ngược mấy bán bao tay lông thỏ dùng cách bán rẻ, còn miễn cưỡng bán .

 

Trời đông rét buốt, trấn một chuyến chẳng dễ dàng. Ban đầu còn thuê xe bò, nhưng nhiều, tiền thuê ít, cũng chẳng chở nữa. Trần Thủ Tín chỉ đành bộ. Vài như , cũng chẳng còn tâm trí nữa.

 

 

Nhà Trần Tiểu Mễ

 

“Trần Tiểu Mễ! Trần Tiểu Mễ! Ngươi đây cho !”

 

Một giọng thiếu kiên nhẫn vang lên ngoài sân.

 

Trần Tiểu Mễ thấy, ánh mắt lạnh hẳn . Y cầm lấy cây trúc thương mũi vót nhọn trong nhà, thẳng ngoài.

 

Trần Thủ Tín thấy tư thế , tim liền thót lên.

 

“Trần Tiểu Mễ, gia gia ngươi bệnh , ngươi mau về xem .”

 

Trần Tiểu Mễ hừ lạnh:

“Hắn bệnh thì liên quan gì tới ?”

 

Trần Thủ Tín trừng mắt:

“Trần Tiểu Mễ! Ngươi đúng là đồ đáng c.h.é.m ngàn đao, gia gia ngươi bệnh mà ngươi cũng mặc kệ?”

 

Trần Tiểu Mễ nhạt, giọng đầy châm chọc:

“Ta vì quản? Lúc Tiểu Mạch bệnh, còn cho mời đại phu, tự khắc sẽ khỏi. Lão gia t.ử thể cứng cáp như , tự nhiên cũng sẽ khỏi thôi.”

 

“Ngươi ?” Trần Thủ Tín thẹn quá hóa giận, “Nhà họ Trần sinh loại ngỗ nghịch bất hiếu như ngươi!”

 

Trần Tiểu Mễ híp mắt, thẳng :

“Đồ hổ. Ta phân ngoài từ lâu, lúc đó rõ hai bên liên quan. Giờ thấy kiếm tiền thì nhớ tới ? Ta kiếm bao nhiêu cũng chẳng dính dáng gì tới các ngươi. Cút .”

 

Trần Thủ Tín nghiến răng:

“Ngươi đúng là đồ hỗn trướng! Nhị suối vàng mà , e là cũng ngươi tức đến bò khỏi mồ!”

 

Ánh mắt Trần Tiểu Mễ âm trầm hẳn xuống:

“Ta bất hiếu? Ngươi hiếu thuận như , tự bỏ tiền chữa bệnh cho lão nhân? Chạy tới đây đòi tiền , giả bộ cái gì? Cha nếu thật sự khỏi mồ, đầu tiên tìm cũng là ngươi, .”

 

Năm đó đúng là lão thái thái ép cha y núi săn thú, nhưng nếu vị đại bá “ bụng” xúi giục, một lão thái thái chắc làm đến mức . Người c.h.ế.t, nghĩ nhiều cũng vô ích.

 

Trần Thủ Tín chỉ trời mắng:

“Lão nhị! Ngươi trời mở mắt mà xem ! Con ngươi sinh nhận tổ phụ tổ mẫu, đúng là trời phạt mà!”

 

Trần Tiểu Mễ vung trúc thương, mất kiên nhẫn:

“Mau cút, bằng đ.á.n.h ngươi ngoài.”

 

Lục Lâm lúc từ trong phòng bước .

 

Trần Thủ Tín trừng mắt , sang Trần Tiểu Mễ:

“Ngươi ngươi xem, chỗ nào giống song nhi? Lại còn bỏ mười lượng bạc mua về một hán tử, hổ!”

 

Trần Tiểu Mễ khẩy:

“Ngươi rảnh rỗi thì quản con ngươi , chuyện của tới lượt ngươi xen .”

 

“Ta mặc kệ!” Trần Thủ Tín lớn, “Gia gia ngươi bệnh, hôm nay nếu ngươi đưa mười lượng bạc, sẽ !”

 

Trong mắt Trần Tiểu Mễ lóe lên sát ý. Y giơ trúc thương, lao thẳng về phía Trần Thủ Tín.

 

Trần Thủ Tín ban đầu còn bày dáng vẻ lợn c.h.ế.t sợ nước sôi, nhưng thấy Trần Tiểu Mễ thật sự đ.á.n.h , liền sợ hãi, lăn bò chạy thục mạng ngoài.

 

Đuổi , Trần Tiểu Mễ về, xuống giường đất, thần sắc phần mờ mịt.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/mang-theo-quay-ban-qua-vat-den-co-dai-edit/chuong-36-tran-gia-toi-doi-tien.html.]

 

Lục Lâm đưa tay xoa đầu y:

“Làm ?”

 

Trần Tiểu Mễ hít sâu một :

“Ta … cha trách .”

 

Lục Lâm nhẹ:

“Ngươi làm đúng. Cha ngươi sẽ trách ngươi . Nếu ông trách, thì là ông phân rõ trái.”

 

Trần Tiểu Mễ ngẩng đầu , đột nhiên :

“Trước … ngươi từng vu oan lão thái thái trộm tiền.”

 

Lục Lâm đảo mắt, chuyện qua lâu như , ngờ y nhắc lúc :

“Nếu bà tới tìm chuyện, cũng lười quản.”

 

----

 

Trần gia

 

“Lão đại, đòi bạc ?”

Trần lão thái thái thấy Trần Thủ Tín trở về, liền vội vàng hỏi.

 

Trần Thủ Tín lắc đầu:

“Hắn chịu cho.”

 

“Cái thằng đáng c.h.é.m ngàn đao p00ấy!” Lý thị giận dữ , “Kiếm nhiều tiền như mà còn keo kiệt đến thế!”

 

Trần lão gia t.ử thở dài đầy thất vọng:

“Thôi .”

 

“Thôi !” Lý thị nghiến răng, “Đó là mấy chục lượng bạc đấy! Năm đó nếu đem Trần Tiểu Mễ phân ngoài, nào ngờ nó ngày phát đạt như .”

 

Trần lão gia t.ử cũng nổi cáu:

“Không thôi thì ngươi còn thế nào?”

 

Lý thị quát, cuối cùng cũng bớt hung hăng hơn.

 

“Ngươi lớn tuổi mà vẫn lỗ mãng như thế,” Trần lão gia t.ử thở dài, “tiền dễ kiếm như .”

 

Bảy lượng bạc đối với Trần gia mà , cũng con nhỏ.

 

Lý thị dịch , vẫn cam lòng:

“Chuyện cũng thể trách lão đại. Ai bảo mấy trấn hàng chứ.”

 

cũng chuyện Trần Tiểu Mễ bán bao tay. Nghe hôm đó mấy vị đại thiếu gia ở quầy của Trần Tiểu Mễ tranh mua đồ, đắt như mà cứ như cần tiền.

 

“Làm ăn với giàu, dễ,”

Trần Thủ Nhân – lão tam – thở dài tiếp:

“Bọn họ thiếu tiền. Nghe mua lông hồ ly, liền trực tiếp tháo cả áo lông chồn dùng. Đại ca, khi làm chuyện , nên nghĩ kỹ. Đó là tiền mua thịt ăn tết trong nhà, đều dồn hết thứ đó, đến năm mới ăn gì đây?”

 

Sắc mặt Trần Thủ Tín lập tức khó coi.

 

“Ta cũng chỉ kiếm thêm chút tiền thôi mà.” Hắn cứng.

 

“Đại ca, lông hồ ly vốn đáng giá đến ,” Trần Thủ Nhân lắc đầu, “ rõ ràng là hố .”

 

Trần Thủ Tín càng đen mặt. Lời chẳng khác nào đầu óc kinh thương. khi đó giá đẩy lên cao, còn cách nào khác?

 

“Mấy chủ tiệm trấn đúng là thứ ,” lão thái thái tức giận , “chỉ lừa tiền dân.”

 

Nghe , Trần Thủ Tín càng thêm bực bội, nhưng cũng phản bác.

 

 

Trần Thủ Tín ủ rũ từ chỗ lão gia t.ử về sân.

 

Trương thị lo lắng hỏi:

“Lão gia t.ử ?”

 

Bao tay bán , cuộc sống của nàng cũng chẳng dễ chịu. Lão thái thái luôn cho rằng do tay nghề nàng kém nên mới bán , nhưng rõ ràng nàng làm giống hệt loại Trần Tiểu Mễ bán.

 

“Không gì nhiều, nhưng vui.” Trần Thủ Tín rầu rĩ đáp.

 

“Trần Tiểu Mễ chỉ một sức lực,” Trần Cảnh cau mày, “ tự dưng nghĩ mấy thứ ?”

 

Giường đất, bao tay… vốn thứ một kẻ ngu như Trần Tiểu Mễ thể nghĩ . Nếu thật sự bản lĩnh như , đến mức sống t.h.ả.m như thế?

 

“Nghe phát hiện thứ gì đó trong núi.” Trần Thủ Tín .

 

“Trong núi?” Trần Cảnh ngạc nhiên.

 

Trần Thủ Tín gật đầu:

“Mấy năm nay chiến loạn liên miên, trốn họa núi sinh sống, dựa săn b.ắ.n mà qua ngày. Cũng vài sách sa sút ẩn cư trong núi. Trần Tiểu Mễ hình như nhặt sách vở bọn họ để .”

 

Trần Cảnh khinh thường:

“Hắn chữ .”

 

Trong Trần gia, Trần Cảnh là duy nhất học. Dù học hành chẳng , nhưng vẫn tự hào vì phận sách của .

 

“Có lẽ là xem tranh, hoặc đồ gì đó.” Trần Thủ Tín .

 

“Thế sách ?” Trần Cảnh lập tức kích động. Nếu trong đó còn những thứ giống bao tay, chẳng cũng thể mượn đó mà nổi bật trong học viện ?

 

“Nghe đốt .” Trần Thủ Tín đáp.

 

“Bị đốt?!” Trần Cảnh kêu lên.

 

Trần Thủ Tín gật đầu:

“Nghe truyền .”

 

Tin tức vốn là do việc Lục Lâm thỉnh thoảng dạy Trần Tiểu Mạch vài thứ mà . Trần Tiểu Mạch ngốc, trong thôn ai cũng thấy nó dễ lừa. Nó chỉ vài manh mối, mà dân làng tự não bổ cả một câu chuyện dài.

 

Sắc mặt Trần Cảnh đen sì:

là phí của trời! Lại làm chuyện như . … vận khí của cũng thật .”

 

---

 

Loading...