Mang Theo Quầy Bán Quà Vặt Đến Cổ Đại ( Edit ) - Chương 33: Bán bao tay

Cập nhật lúc: 2026-01-26 12:50:07
Lượt xem: 12

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

---

 

Chương 33: Bán bao tay

 

 

Trần Tiểu Mễ cùng dậy sớm, lên trấn chiếm một vị trí khá trong chợ.

 

Ngày thường bày quầy trong chợ nộp phí, nhưng hôm nay tình huống đặc biệt, ai đến thì chỗ đó thuộc về .

 

Trên đường đông nghịt , ít quầy hàng mở , bán đèn, bán rượu, bán đường hồ lô, bán sọt tre, bán vải thô… đủ loại mặt hàng, thứ gì cần đều .

 

Lục Lâm trải một tấm vải xuống đất, bày ba hàng bao tay.

 

“Hàng , ba trăm văn một đôi.”

 

“Hàng , năm trăm văn một đôi.”

 

“Hàng , hai lượng bạc một đôi.”

 

……

 

Trần Tiểu Thái Lục Lâm, nhịn :

“Hai lượng bạc !”

 

Lục Lâm gật đầu.

“Ừ.”

 

Trần Tiểu Thái chớp mắt, lẩm bẩm:

“Hai lượng bạc thể mua bao nhiêu gạo chứ! Một đôi bao tay mà dám bán giá .”

Ba trăm văn cũng đắt !

 

“Đây là lông hồ ly, hiếm.”

Lục Lâm giải thích. Hồ ly là do Trần Tiểu Mễ bắt khi đông, trong trấn ít quyền quý thích dùng da hồ ly may áo lông, áo choàng. Chỉ tiếc con hồ ly đó mắc bẫy, da rách chút ít, Lục Lâm mới nhờ Thẩm a bà làm thành bao tay lông hồ ly.

 

“Tiểu Thái, Tiểu Mạch, lát nữa hai nhóc nhớ rao hàng cho lớn tiếng.”

Lục Lâm ,

“Nếu bán nhiều, sẽ mua bánh đường cho hai nhóc.”

 

Da mặt Lục Lâm vốn mỏng, chuyện hét giá giữa chợ vẫn thấy ngại, nhưng dùng chút ân huệ nhỏ để “khích lệ” trẻ con thì làm tự nhiên.

 

Trần Tiểu Thái , trong mắt lóe lên chút khinh bỉ, luôn cảm thấy giọng điệu của Lục Lâm giống… hồ ly.

 

Trần Tiểu Mạch thì chớp chớp mắt, hỏi:

“Bánh đường, thật ?”

 

Lục Lâm nghiêm túc gật đầu.

“Thật.”

 

Trần Tiểu Mạch c.ắ.n ngón tay, đột nhiên lấy thật sâu hét to:

“Bán bao tay——! Bán bao tay——!”

 

Trần Tiểu Thái thấy nó hăng hái như , mặt đỏ. Nhóc thầm nghĩ: Tam đúng là dễ lừa, chỉ cần một miếng bánh đường dắt mũi . Nghĩ nhưng nhóc vẫn theo rao lớn tiếng.

 

Gần đây Trần Tiểu Mạch ăn uống đầy đủ, tròn trịa hơn , mặc áo bông mới, đội mũ đầu hổ, trông vô cùng đáng yêu. Giọng nó trong và vang, nhanh ghé xem.

 

Chỉ tiếc giá bao tay quá cao, đa phần chỉ rời .

 

Thấy xem nhiều mà mua ít, Trần Tiểu Thái bắt đầu sốt ruột.

“Có nên hạ giá ?”

 

Lục Lâm lắc đầu.

“Không. Giá là giá cuối.”

 

Trong lòng rõ, kiểu dáng bao tay chỉ cần tinh mắt qua là đáng tiền. Muốn bán giá thì chỉ lúc , qua vài ngày nữa, e rằng khắp nơi sẽ xuất hiện các loại bao tay bắt chước, đến lúc đó giá trị sẽ giảm mạnh. Thà để hàng tồn trong tay, cũng tuyệt đối hạ giá.

 

Trần Tiểu Thái cầu cứu Trần Tiểu Mễ.

 

Trần Tiểu Mễ do dự :

“Nghe .”

 

Trần Tiểu Thái sững, mơ hồ cảm thấy đại ca ngày càng theo Lục Lâm. Theo lý thì song nhi thường lời hán t.ử trong nhà, nhưng nhóc vẫn cảm thấy gì đó giống… chỉ là rõ.

 

Trần Tiểu Mễ suy nghĩ của nhóc. Y chỉ đơn thuần cho rằng Lục Lâm từng là sách, kiến thức rộng, bao tay là do nghĩ , thì nên . Nếu thật sự bán thì cùng lắm chỉ lãng phí chút da lông và vải vóc mà thôi.

 

Lục Lâm liếc thấy một công t.ử mặc áo gấm, cùng thư đồng, lập tức hiệu cho Trần Tiểu Mạch.

 

Trần Tiểu Mạch luyện tập từ , lập tức giơ cao hai tay.

“Bán bao tay——! Bán bao tay——!”

 

Quả nhiên vị công t.ử hấp dẫn, dừng hỏi:

“Đây là thứ gì?”

 

Lục Lâm nhanh nhẹn cầm đôi bao tay lông hồ ly cao cấp nhất lên, giới thiệu:

“Đây là bao tay. Công t.ử ngài xem, đeo sẽ lạnh. Phần nắp gập, cài thì gió lọt . Nếu cần cử động, cũng thể lật lên.”

 

“Mùa đông mang bao tay để chữ, tay sẽ lạnh.”

 

Công t.ử , trong lòng khẽ động.

“Quả thực tinh xảo. Bao nhiêu tiền?”

 

Lục Lâm mỉm .

“Hai lượng bạc.”

 

Tên thư đồng bên cạnh lập tức nhíu mày.

“Hai lượng bạc? Các ngươi cướp tiền !”

 

Trong mắt thư đồng, Lục Lâm rõ ràng là thấy chủ t.ử nhà ăn mặc sang trọng nên chặt chém.

 

Lục Lâm hề hoảng, chỉ nhạt:

“Đây là lông hồ ly thượng hạng, lượng cũng nhiều. Nếu ngại đắt, loại lông thỏ chỉ ba trăm văn một đôi, rẻ hơn nhiều, cũng giữ ấm. Chỉ là kiểu dáng đơn giản hơn chút. Công t.ử phận, dùng lông thỏ e rằng hợp với phẩm vị của ngài.”

 

Công t.ử họ Liễu một tiếng.

“Ta đương nhiên loại . Hai lượng bạc cũng đắt. Ta lấy hai đôi lông hồ ly, thêm năm đôi lông thỏ.”

 

Lục Lâm tính toán một chút.

“Tổng cộng năm lượng năm trăm văn. Công t.ử là vị khách đầu tiên, tính tròn năm lượng cho ngài.”

 

“Tiểu ca sảng khoái!”

Liễu Ý lập tức trả bạc.

 

Liễu Ý đưa bạc cho Lục Lâm, Lục Lâm xoay tay đưa cho Trần Tiểu Mễ.

 

Trần Tiểu Mễ cầm bạc, trong lòng khỏi kinh ngạc — mà thật sự bán , còn bán liền một lúc bảy đôi.

 

Bao tay là đồ mới lạ, xung quanh nhiều vây xem, nhưng phần lớn chỉ chứ mua. Da thú vốn rẻ, ít nảy sinh ý định về nhà tự làm.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/mang-theo-quay-ban-qua-vat-den-co-dai-edit/chuong-33-ban-bao-tay.html.]

Sau khi công t.ử rời , lục tục vài tới mua, nhưng đều chọn loại lông thỏ rẻ nhất.

 

……

 

Gần một canh giờ trôi qua, khách mua thưa dần. Sau đó một vị phu nhân ăn mặc sang trọng ghé qua, mua hai đôi bao tay hồ ly mao.

 

Trần Tiểu Mễ khỏi cảm thán: tiền trong trấn quả thật ít, hai lượng bạc mua là mua.

 

Không lâu , sáu bảy cùng lúc tiến đến.

 

Mấy ăn mặc đều khá, là con cháu nhà giàu, rõ ràng đến để mua đồ mới lạ.

 

“Bao tay lông hồ ly còn ?” Có hỏi.

 

Lục Lâm liếc đám , đáp:

“Chỉ còn bốn đôi.”

 

Hắn âm thầm đ.á.n.h giá, đoán rằng mấy hẳn quen công t.ử lúc , thể là khoe khoang nên mới tìm tới.

 

“Ta mua hết.”

Một trong đó lập tức lên tiếng.

 

“Ngươi phúc hậu đấy! Mọi cùng tới, dựa ngươi mua hết?”

Người khác cam lòng quát lên.

 

Giữa đám công t.ử nhà giàu, tâm lý ganh đua vốn nặng. Với thường, hai lượng bạc là tiền lớn, nhưng với mấy kẻ một bữa ăn thể tiêu bằng nửa năm sinh hoạt phí của dân thường thì chẳng đáng gì.

 

“Tiểu ca, ba lượng một đôi, bán hết cho .”

“Vân Phong, ngươi đúng là đồ vô sỉ!”

 

……

 

Mấy công t.ử tranh cãi ầm ĩ, cuối cùng bao tay quầy mua sạch còn một đôi.

 

Thấy hàng hết, Lục Lâm vui vẻ thu quầy sớm.

 

Trong hơn trăm đôi bao tay, bảy đôi lông hồ ly, bán mười bốn lượng bạc. Những đôi lông dê, lông thỏ tuy rẻ hơn, nhưng thắng ở lượng, tổng cộng cũng bán gần bốn mươi lượng. Chuyến , bọn họ thu về tròn năm mươi bốn lượng bạc.

 

Trần Tiểu Mễ ôm bạc trong lòng, mặt đỏ bừng.

 

Lục Lâm y, :

“Đồ bán hết , chúng dạo một vòng .”

 

Trần Tiểu Mễ gật đầu:

“Ừ.”

 

……

 

Lục Lâm để ý thấy mấy gương mặt quen thuộc từ xa quan sát. Khi mấy công t.ử tranh mua bao tay, sắc mặt những đó đều kỳ lạ.

 

Trần Tiểu Mễ Lục Lâm, giấu kích động:

“Không ngờ bao tay đáng tiền như . Sớm thế thì nên làm nhiều hơn đem bán.”

Trước y bán da thú quá rẻ , nếu đều làm thành bao tay thì bao nhiêu bạc!

 

Lục Lâm híp mắt:

“Lần chắc còn đáng giá như . Chủ yếu là tay nghề của Thẩm a bà .”

 

Trần Tiểu Mễ gật đầu:

là tay nghề của Thẩm a bà tệ.”

 

Trong túi tiền, Trần Tiểu Mễ hiếm khi hào phóng, mua mấy khối bánh đường. Bánh đường mềm dẻo, ngọt ngào, Tiểu Thái và Tiểu Mạch ăn vui vẻ.

 

Theo đề nghị của Lục Lâm, Trần Tiểu Mễ còn mua thêm hai chiếc chăn bông mới. Trong mắt y, chăn cũ vẫn dùng , năm nay hơn mấy năm nhiều . Lục Lâm nghĩ khác: tiền thì nên những thứ cũ kỹ trong nhà.

 

Trần Tiểu Mễ cảm thấy dáng vẻ đại thiếu gia, nhưng cũng phản đối.

 

……

 

Lục Lâm cùng Trần Tiểu Mễ dạo phố, Tiểu Mạch thấy gì cũng , Lục Lâm thấy nó thích liền mua.

 

Vì kiếm khoản lớn từ bao tay, Trần Tiểu Mễ còn cho Lục Lâm một khoản “tiền tiêu vặt”. Nhìn tiêu tiền hào phóng như , y khỏi thấy xót bạc.

 

“Trần tiểu ca, dẫn chơi ?”

 

Trần Tiểu Mễ sang, gật đầu:

“Dương công tử, thật trùng hợp.”

 

Dương Hằng Chi liếc hai một cái:

“Trùng hợp cái gì! Ta cố ý tìm các ngươi đấy. Nghe các ngươi bán bao tay ở trấn, đồ như bán cho mấy kẻ thưởng thức .”

 

Chỉ câu đó, Trần Tiểu Mễ liền Dương Hằng Chi cũng để ý bao tay, nhưng đáng tiếc bán hết .

 

“Nếu Dương công t.ử thích, vẫn còn mấy đôi, chỉ là nhiều.” Lục Lâm lên tiếng.

 

Trần Tiểu Mễ bất ngờ .

 

Dương Hằng Chi sững :

“Thật sự còn?”

 

Lục Lâm gật đầu:

“Có, nhưng nhiều.”

 

Hắn lấy từ xe la ba đôi bao tay đưa cho Dương Hằng Chi.

 

Dương Hằng Chi thấy trong đó một đôi hồ ly mao mà mấy vị đồng môn mua , lập tức vui mừng mặt.

“Lông hồ ly mà cũng còn!”

 

“Ta đoán Dương công t.ử sẽ thích, nên cố ý để cho ngươi.”

 

“Làm Lục tiểu ca bận tâm .”

Dương Hằng Chi đưa năm lượng bạc, cần trả tiền thừa, cầm bao tay rời .

 

Trần Tiểu Mễ Lục Lâm, khó hiểu hỏi:

“Sao còn bao tay?”

 

Lục Lâm :

“Ban đầu định để tự dùng, nhưng gặp Dương thiếu gia thì bán cho thôi

.”

 

Trần Tiểu Mễ bĩu môi: dùng lông thỏ là đủ , cần gì lông hồ ly chứ, đúng là đại thiếu gia quen nuông chiều.

 

Lục Lâm cùng Trần gia ba ăn ít quà vặt, chơi đến chạng vạng mới thu xếp về nhà.

 

 

---

 

 

Loading...