---
Chương 32: Cùng trấn
Thời tiết ngày càng lạnh, Trần Tiểu Thái cùng Trần Tiểu Mễ đều đeo bao tay.
Trước đó, Lục Lâm mang da thú đưa sang chỗ Thẩm a bà, nhờ bà may hơn một trăm đôi bao tay lớn nhỏ khác . Lục Lâm tặng Thẩm a bà hai đôi, còn đều mang về.
“Đại ca, qua mấy ngày nữa hội chợ đó! Chúng cũng chứ?” Trần Tiểu Thái hỏi.
Trần Tiểu Mễ gật đầu: “Đi, cùng .”
Y lấy bao tay , : “Đến lúc đó mang mấy cái bao tay bán.”
Bao tay lông xù xù, đeo ấm. Kiểu dáng đủ loại, phần lớn cách làm khá đơn giản, trông như một ống tròn, ở chỗ ngón cái khoét một khe. Cũng vài mẫu làm tinh xảo hơn, phần cổ tay khâu kín, khi đeo thì các ngón tay vẫn cử động linh hoạt, trông khá thần kỳ.
Trần Tiểu Thái cầm một đôi bao tay lên, :
“Không bán nữa. Thứ tuy ấm thật, nhưng đeo làm việc thì tiện lắm.”
Bao tay đúng là dễ vướng víu khi làm việc.
“Hẳn là bán .” Trần Tiểu Mễ . “Qua mấy hôm nữa là hội chợ, sẽ đông. Không ít công t.ử nhà giàu cũng sẽ tới. Bao tay là thứ mới lạ, mấy đó nhất định sẽ mua, hoặc mua về khoe, hoặc đem tặng cho nữ t.ử thích.”
“Đại ca, nha, hội chợ thể mang với Tiểu Mạch ?” Trần Tiểu Thái hỏi tiếp.
Trần Tiểu Mễ gật đầu: “Được.”
Y dẫn hai hội chợ từ lâu , chỉ là vẫn tìm cơ hội thích hợp. Lần xem như đúng lúc.
Hội chợ sắp tới là một hội lớn, tổ chức nhiều năm. Đến lúc đó, dân cư quanh vùng chắc chắn đều sẽ kéo lên trấn.
Mẻ bao tay , Trần Tiểu Mễ dự định mang chợ, xem tình hình bán.
Đến ngày hội chợ, Lục Lâm cùng dậy từ sớm, lên đường trấn . Lần , Trần Tiểu Mễ mang theo cả Trần Tiểu Thái và Trần Tiểu Mạch, tính là cả nhà cùng xuất động.
Trần Tiểu Mạch trông vô cùng hưng phấn, liên tục thò đầu qua rèm xe la, tò mò cảnh vật bên ngoài.
So với nó, Trần Tiểu Thái vẻ trầm hơn một chút, nhưng đôi mắt sáng lấp lánh vẫn che giấu sự mong đợi trong lòng.
Trên đường, Lục Lâm gặp ít thôn dân. Ngày thường, trong thôn trấn đa phần là rủ vài , cùng thuê xe chung. tình huống phần đặc biệt, trong thôn chỉ mấy chiếc xe bò, xe la, từ sớm khác đặt hết, những ai đặt chỉ thể bộ.
Mấy thôn dân thấy xe la của Trần Tiểu Mễ ngang qua, mặt khỏi lộ vài phần hâm mộ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/mang-theo-quay-ban-qua-vat-den-co-dai-edit/chuong-32-cung-di-tran-tren.html.]
“Nhà Trần Tiểu Mễ đúng là càng ngày càng khá giả, ngay cả xe la cũng mua .”
“ ! Mấy hôm còn thôn khác mang đồ tới tặng y, nào là cá, nào là thịt.”
“Trương Đại Trụ mấy hình như cũng mang đồ qua.”
Trương Đại Trụ và mấy là những về mới đến giúp Trần Tiểu Mễ sửa nhà. Bọn họ học tay nghề làm giường đất từ phía Lục Lâm, nhờ đó mà trong trấn kiếm ít tiền. Thế nhưng, lí chính trong thôn vẫn luôn ầm ĩ Trần Tiểu Mễ cùng Lục Lâm lòng thiên vị, thà để thôn ngoài hưởng lợi, chứ chịu tiện nghi cho trong thôn. Vì , mấy ban đầu cũng nghĩ tới chuyện mang đồ sang tặng.
Chuyện thôn Đại Loan mang lễ đến tặng lan truyền ngoài, trong trấn liền lời đồn rằng bọn họ là tri ân báo đáp. Ngược , thôn Đại Thạch chê là bằng thôn khác, chỉ chiếm tiện nghi.
Có lời còn thôn Đại Thạch lợi còn làm cao, học tay nghề thì sang mắng dạy là phúc hậu, cả thôn chẳng mấy ai gì.
Những lời thực truyền từ phía hạ nhân nhà họ Dương. Trần Tiểu Mễ giao tình tệ với Dương công tử, quản gia Dương phủ cũng đồng tình với y, thế nên những lời đó mới lan rộng.
Tin đồn lưu truyền mạnh ở thôn Đại Loan. Không ít nhà trong thôn xây giường đất, hơn nữa Lục Lâm còn thu mua giúp thôn Đại Loan hai nghìn cân khoai lang đỏ tồn đọng.
Khi Trương Đại Trụ và mấy làm việc trong thành, hỏi bọn họ tay nghề học từ , khi học bản lĩnh cảm ơn dạy .
Mấy hỏi đến lúng túng, ấp úng mãi cũng trả lời thế nào.
Trong thành liền cảm thán, trách Trần Tiểu Mễ truyền tay nghề xây giường đất cho dân trong thôn , quả thật là vì dân thôn phúc hậu bằng thôn khác.
Về , Trương Đại Trụ mấy suy nghĩ , cũng mua đồ mang sang tặng, còn giúp đưa thêm ít củi lửa.
Nhà Lục Lâm xây thêm một giường đất, còn ủ rượu, lượng củi tiêu hao vô cùng lớn.
Cách làm của Trương Đại Trụ và mấy trong thôn gây ít tranh luận. Có cho là cần thiết, cũng cảm thấy như là nên làm.
Ý kiến của thôn dân mỗi một khác, nhưng trải qua chuyện , danh tiếng của Trần Tiểu Mễ trong thôn rốt cuộc cũng khác nhiều.
“Nhà Trần Tiểu Mễ rốt cuộc là thế, đột nhiên phất lên như ?”
“Nghe là tìm thứ trong núi.”
“Chuyện vận đúng là khó . Không ngờ Trần Tiểu Mễ, kẻ nhận gia gia, nhận nãi nãi , ngày sống càng lúc càng …”
“Cũng thể như . Nếu năm đó lão thái thái ép phụ Trần Tiểu Mễ núi, làm xảy chuyện về . Người thì c.h.ế.t, lão thái thái còn định bán Trần Tiểu Thái làm hạ nhân. Các ngươi nghĩ xem, Trần Tiểu Thái khi bán nhà đó, vị công t.ử là hạng thế nào, trong nhà mấy nha , Trần Tiểu Thái mà bán qua, e là cũng chẳng sống bao lâu. Lão thái thái làm việc thật quá thất đức.”
Trước đây, Trần lão thái thái luôn rêu rao Trần Tiểu Mễ . Mọi thấy y là song nhi, sức lực kỳ quái, nên cũng hùa theo cho rằng y . giờ đây Trần Tiểu Mễ tiền, Trương Đại Trụ, Thẩm a bà cùng những khác đều dựa y mà kiếm tiền, dần dần cảm thấy Trần Tiểu Mễ kỳ thực cũng chẳng đến thế.
Người đang làm, trời đang . Nếu Trần Tiểu Mễ thật sự , thì thể sống ngày một khá lên chứ.