---
Chương 21: Ngươi là đại thiếu gia?
Trần Tiểu Mễ đối với căn phòng nhỏ trong thể Lục Lâm vô cùng tò mò, nhưng nhất thời nghĩ nên hỏi gì, bỗng nhiên linh cơ khẽ động.
“Tiểu Mạch nước đường, còn còn nước đường nữa ?”
Lục Lâm lấy một chai sữa trái cây dinh dưỡng Wahaha, Trần Tiểu Mễ kịp chờ nhận lấy uống ngay.
Trần Tiểu Mễ ừng ực ừng ực uống nửa chai sữa trái cây dinh dưỡng Wahaha, thầm nghĩ: Quả nhiên ngon! Toàn là mùi sữa, chẳng hề tanh chút nào. Lúc y ngoài uống ít nước, uống đến nửa chai thì uống nổi nữa.
“Uống hết thì đưa .” Lục Lâm .
Trần Tiểu Mễ rụt tay , chút nỡ, vẻ mặt hộ thực.
Lục Lâm , : “Lần ngươi uống, lấy cho ngươi, nhưng thứ thể để lộ ngoài, thôn dân thấy sẽ cảm thấy kỳ quái.”
Trần Tiểu Mễ nghĩ thấy cũng đúng, liền trả nửa chai đồ uống cho Lục Lâm.
Lục Lâm cất chai sữa trái cây dinh dưỡng Wahaha trong quầy bán quà vặt.
Trần Tiểu Mễ bỗng nhiên nhớ tới chuyện gì đó, hỏi: “Căn phòng trong thể ngươi, thể cất đồ ?”
Lục Lâm gật đầu, : “ .”
Trần Tiểu Mễ nghiêng đầu suy nghĩ, : “Vậy căn bản cần cõng con lợn rừng nặng như , chỉ cần thu lợn rừng căn nhà nhỏ, mang là đúng ?”
Lục Lâm: “……” Hình như đúng là .
“ làm thế nếu thấy thì sẽ kỳ quái.”
Trần Tiểu Mễ trừng mắt Lục Lâm một cái, trong lòng cũng hiểu vì cho y .
Nếu là y thứ trân quý như , y cũng sẽ tùy tiện cho khác.
“Chỉ cần ngươi động tâm tư , sẽ cho khác.” Trần Tiểu Mễ .
Lục Lâm : “Được.”
Trần Tiểu Mễ Lục Lâm, hỏi: “Trong căn nhà nhỏ của ngươi rốt cuộc những thứ gì? Mấy ngày nữa đường chợ, thể lấy bán ?”
“Không nhiều đồ, chỉ một ít đồ ăn, chống qua mùa đông thì thành vấn đề.” Lục Lâm .
Nghe , trong lòng Trần Tiểu Mễ hiện lên vài phần kinh hỉ. Có thể chống qua cả một mùa đông lương thực, thế nào cũng đáng giá năm sáu lượng bạc.
Trần Tiểu Mễ bàn bạc với Lục Lâm một chút, quyết định mắt giấu Trần Tiểu Thái, y cảm thấy nhóc còn quá nhỏ, sợ cẩn thận sẽ lỡ miệng.
Trong xương cốt, Trần Tiểu Mễ cũng bảo thủ. Sau khi sự tồn tại của quầy bán quà vặt, y hề sợ hãi, trái còn hứng thú bừng bừng.
“Bên ngươi thứ gì bình thường một chút, thể đem bán ?”
Trần Tiểu Mễ nghĩ tới hạt châu Lục Lâm từng bán đó, nhưng loại đồ hiếm lạ nhất nên bán nhiều , đồ vật bình thường một chút thì hơn.
“Rượu hẳn là thể bán, nhưng tiện bán trực tiếp.” Lục Lâm .
Trần Tiểu Mễ tò mò hỏi: “Rượu? Trong cửa hàng còn rượu ?”
Lục Lâm gật đầu: “Có.”
Rượu là thứ . Thăm thích bạn bè đều thể mang theo một vò rượu, hơn nữa so với sữa bò các loại, hạn sử dụng của rượu tương đối dài. Chi phí rượu cũng cao, trong quầy bán quà vặt của Lục Lâm, phần lớn lợi nhuận đều đến từ rượu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/mang-theo-quay-ban-qua-vat-den-co-dai-edit/chuong-21-nguoi-la-dai-thieu-gia.html.]
Cho nên quầy bán quà vặt thật sự thiếu rượu. Các nhãn hiệu bia, đều nhập ít, tổng cộng hơn một trăm thùng bia.
Chỉ là bao bì rượu vấn đề, nếu bán trực tiếp thì chắc chắn .
“Lấy cho xem thử.” Trần Tiểu Mễ tràn đầy tò mò .
Ủ rượu cần nhiều lương thực, hiện giờ giá rượu vẫn cao. Rượu thượng đẳng gần như cần một lượng bạc một vò, trung đẳng cũng hai trăm văn tiền một vò, rượu hạ đẳng tuy rẻ hơn nhưng cũng cần ba mươi văn tiền. Giá rượu các loại chênh lệch vô cùng lớn.
Lục Lâm lấy một vò rượu, Trần Tiểu Mễ rót nếm thử.
Lục Lâm hỏi: “Hương vị thế nào?”
Trần Tiểu Mễ tặc lưỡi: “Khá ngon.”
Trần Tiểu Mễ chỉ từng uống qua rượu gạo bình thường, cũng phân biệt .
“Nếu bán một ít rượu, lẽ thể mua một con la.” Lục Lâm .
Trần Tiểu Mễ vui hỏi: “Mua la làm gì?”
Lục Lâm cần nghĩ đáp: “Có la thì cần bộ nữa.”
Trần Tiểu Mễ bực bội : “Tốn tiền làm gì, bộ cũng .”
Lục Lâm đồng ý: “Ngươi săn đồ rừng đều mang thành bán, một con la sẽ tiện hơn nhiều. Hơn nữa nếu xe la, thỉnh thoảng cũng thể chở Tiểu Thái với Tiểu Mạch lên trấn mở mang tầm mắt.”
Trần Tiểu Mễ Lục Lâm, trợn trắng mắt. Tiền còn kiếm bao nhiêu mà bắt đầu nghĩ đông nghĩ tây . mà…
Có một con la, quả thật sẽ tiện hơn.
Trần Tiểu Mễ lắc đầu. Mua la còn nuôi, nhà bọn y cũng giống những gia đình ruộng đất, cần la xuống đồng làm việc.
Mua la thật sự quá xa xỉ. Huống chi tài nên lộ ngoài, tình cảnh hiện tại của y mà mua một con la thì quá dễ gây chú ý. Mua thứ đó, chừng sẽ khiến khác đỏ mắt. đỏ mắt, cũng chắc là chuyện . Ít nhất còn hơn việc để thôn dân lưng y rời Trần gia sa sút đến mức nào.
Nghĩ tới nghĩ lui, Trần Tiểu Mễ vẫn khỏi động lòng. Y mượn xe, chỉ thể bộ lên trấn, ít chê . Trước đó nửa đường gặp mưa, xe trong thôn ngang qua, mấy thôn dân xe y, kẻ đồng tình, cũng kẻ vui sướng khi gặp họa.
Dù ai thẳng mặt y, nhưng Trần Tiểu Mễ rõ, trong thôn nhiều y táng tận thiên lương, sớm muộn gì cũng sẽ đồ vật trong núi ăn thịt.
“Ngươi là đại thiếu gia ?” Trần Tiểu Mễ hỏi.
Lục Lâm gật đầu: “Xem như .”
Kiếp chỉ là dân thường khổ ha ha, dựa quầy bán quà vặt kiếm tiền, ăn no mặc ấm thành vấn đề, nhưng mua nhà ở thành phố lớn thì khả năng, chỉ thể chờ giải tỏa. cho cùng, kiếp tuy chỉ là dân thường, nhưng cuộc sống của vẫn dễ chịu hơn cái gọi là đại thiếu gia ở nơi .
“Đại thiếu gia mà còn xuống bếp?” Trần Tiểu Mễ chút tin.
Lục Lâm : “Cái ngươi hiểu, đó là sở thích của .”
Trần Tiểu Mễ bĩu môi: “Rượu dễ lấy bán .” Y từng thấy lon, cảm thấy vô cùng thần kỳ. “Cái làm bằng sắt ?”
Lục Lâm gật đầu: “ .”
“Dùng bình xinh như để đựng rượu, dùng một là bỏ.” Trần Tiểu Mễ .
Lục Lâm gật đầu: “ , lãng phí.”
Hắn tiện cho Trần Tiểu Mễ , ở thế giới của , lon sắt căn bản chẳng đáng tiền.
---