Mang Theo Quầy Bán Quà Vặt Đến Cổ Đại ( Edit ) - Chương 136: Mỹ thực Sa huyện
Cập nhật lúc: 2026-02-04 03:12:12
Lượt xem: 6
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
---
Chương 136: Mỹ thực Sa huyện
Trần Tiểu Mễ dẫn theo Trần Tiểu Mạch, Nguyên Bảo, Thành vương gia cùng hai tên vệ, đến tửu lầu do Trần Tiểu Thái mở để ăn lẩu.
Thành vương gia thấy tiệm lẩu liền sáng mắt lên.
“Cửa hàng trang hoàng tệ.”
Trên đường từ kinh thành tới đây, Thành vương gia qua những thành trấn ngày càng nghèo, càng hẻo lánh, đồ ăn cũng ngày càng thô sơ. Ông vốn ôm kỳ vọng gì với ẩm thực Sa huyện, nhưng bước tiệm lẩu, chút kinh hỉ.
Trần Tiểu Mễ . Việc trang hoàng cửa hàng là tham khảo ý kiến của Lục Lâm, còn Trần Tiểu Thái từng kinh thành, nên phong cách tiệm chút dáng dấp tửu lâu lớn ở kinh đô.
So với các tửu lâu ở mấy huyện xung quanh, tiệm lẩu vượt trội hơn hẳn.
Nhân viên trong tiệm phận của Thành vương gia, đưa thực đơn cho Trần Tiểu Mễ, Trần Tiểu Mạch giật lấy.
Nguyên Bảo chen tới, :
“Tiểu thúc, con ăn thịt, thịt!”
Trần Tiểu Mễ chút hổ, Thành vương gia tủm tỉm :
“Cứ để bọn chúng gọi , hai tiểu t.ử là sành ăn .”
Trần Tiểu Thái gọi ít món thịt. Trần Tiểu Mễ đưa thực đơn cho Thành vương gia.
Thành vương gia chọn thêm vài món, Trần Tiểu Mễ bổ sung mấy món rau.
Rất nhanh, nhân viên thuần thục nhóm bếp than, mang nồi lẩu lên.
Nhìn chiếc nồi chia làm hai ngăn uyên ương, Thành vương gia vỗ tay khen:
“Cái nồi cũng thú vị đấy.”
Trần Tiểu Mễ :
“Đây là nồi uyên ương, thể ăn cay cay.”
Trong lòng Trần Tiểu Mễ thầm nghĩ: cái nồi lúc mới xuất hiện cũng từng gây xôn xao, những thứ đối với Lục Lâm bình thường, với bọn họ đều mới mẻ.
Các món ăn đủ màu sắc lượt bưng lên.
Thành vương gia tò mò hỏi:
“Món ăn thế nào?”
Trần Tiểu Mạch liếc ông một cái với ánh mắt “ông thật gì”.
Trần Tiểu Mễ ở bên cạnh mà tim đập thình thịch.
“Lẩu dễ ăn, chỉ cần cho nguyên liệu nồi, nhúng một lát, chờ chín nổi lên là ăn .” Trần Tiểu Mạch .
Thành vương gia “ồ” một tiếng, chút hào hứng.
Trần Tiểu Mễ cho khoai mài, khoai tây nồi.
Hương vị lẩu vượt ngoài tưởng tượng của Thành vương gia. Ban đầu ông còn coi trọng món , ăn dần càng ăn càng thấy ngon.
Ông gắp một lát khoai mài, kinh ngạc hỏi:
“Đây là thứ gì?”
Khoai mài gọt vỏ, Thành vương gia từng thấy.
“Đây là thổ côn.” Trần Tiểu Mễ giải thích.
Trên núi quanh Sa huyện nhiều thổ côn. Trước thường lãng phí, khi Lục Lâm tới thì thu mua, đến mức đào gần hết. Giờ dân làng bắt đầu trồng loại .
“Thổ côn?”
Thành vương gia lắc đầu, phát hiện từng ăn qua.
Khoai mài nấu mềm, miệng tan , hương vị vô cùng dễ chịu.
Trần Tiểu Mễ gắp một miếng thổ côn, khỏi nhớ ngày xưa. Khi Lục Lâm mới đến nhà y, từng đào thổ côn ăn, lúc đó y còn sợ ăn sẽ xảy chuyện.
Giờ thổ côn trong núi Sa huyện lớn , trở thành món ăn quen thuộc của dân trong huyện.
Thành vương gia nếm thêm vài loại nguyên liệu khác , mỗi loại một hương vị, đều ngon.
“Trần tiểu ca, ngươi thật thà .”
Trần Tiểu Mễ bất đắc dĩ :
“Thứ vốn là nồi hầm tạp. Vương gia ăn cho mới lạ thôi, chứ thật sự so thì vẫn là đồ ăn tinh xảo của đầu bếp kinh thành ngon hơn.”
Thành vương gia . Ngự trù làm món ông ăn đến ngán. Ăn lẩu hôm nay, ông bỗng cảm giác mấy chục năm qua sống uổng phí.
Ông cũng hiểu, coi Sa huyện gì, nên Trần Tiểu Mễ mới chủ động nhắc tới những món .
Trần Tiểu Mạch vớt quả trứng cút cuối cùng, thử mấy , bĩu môi Thành vương gia vớt mất viên trứng.
Thành vương gia ha ha , gọi thêm đồ ăn.
Trần Tiểu Mễ vốn nghĩ Thành vương gia là ngủ, giờ mới phát hiện ông chỉ ngủ giỏi mà còn ăn khỏe. Ông ngờ ở một nơi nhỏ như Sa huyện thể ăn mỹ thực mà cả kinh thành cũng hiếm.
Thành vương gia ăn một bữa no nê, ôm bụng mãn nguyện trở về huyện nha.
Từ khi Sa huyện lẩu, lão vương gia ngày nào cũng hai bữa chạy tới tiệm lẩu.
Nếu tiệm mở buổi sáng, e là ông thể ngày ba bữa đều tới.
Lục Lâm thấy , uyển chuyển nhắc rằng lẩu tuy ngon nhưng ăn nhiều dễ nóng trong.
Hắn tiện thẳng rằng ăn nhiều còn dễ táo bón.
Lão vương gia đang cao hứng gật đầu , nhưng vẫn ngày hai bữa ăn, nghiễm nhiên trở thành cuồng lẩu.
Có Lục Lâm đến tiệm lẩu, hai nhân viên trong tiệm một vị viên ngoại giàu , nào tới cũng gọi nhiều món, tiền thưởng hào phóng.
Nhìn mức độ chấp mê lẩu của lão vương gia, Lục Lâm chỉ thể cảm thán sức hấp dẫn của lẩu thật quá lớn. Dù là vương gia quen ăn sơn hào hải vị cũng cưỡng nổi.
Biết khuyên cũng vô ích, Lục Lâm đành bảo đầu bếp mà vương gia mang theo nấu vài món thanh đạm bữa trưa. Sau đó, lão vương gia vì nóng trong, cuối cùng cũng tạm thời mất hứng thú với lẩu.
---
“Các ngươi đang uống cái gì ?”
Lão Vương gia bước phòng, thấy Trần Tiểu Mạch và Nguyên Bảo đang uống .
“Trà chanh mật ong, Lâm ca uống cái thể làm da.”
Trần Tiểu Mạch ôm mặt .
Lão Vương gia Trần Tiểu Mạch, thầm nghĩ:
Không để ý thì quên mất, hai tên kỳ thực là tiểu song nhi, chỉ là giống hai đứa nhóc hoang dã mà thôi.
“Cho uống một chút ?”
Trần Tiểu Mạch lão Vương gia, do dự một lát.
Thành vương gia lấy một thỏi bạc, đặt lên bàn mặt Trần Tiểu Mạch.
“Cho uống một chút, cái cho các ngươi.”
Trần Tiểu Mạch lập tức mặt mày hớn hở, đẩy ấm về phía Thành vương gia.
“Cho ngài.”
Ngày thường Thành vương gia uống đều là do ngự ban, ít khi uống loại trái cây .
Vì Trần Tiểu Mạch và Nguyên Bảo đều thích ngọt nên trong cho khá nhiều mật ong, hợp khẩu vị của lão Vương gia.
Bất tri bất giác, Thành vương gia uống hết một ấm lớn nước chanh mật ong.
Trần Tiểu Mạch thu bạc của Vương gia, coi như tiền riêng giấu , cũng cho Lục Lâm .
---
Nguyên Bảo ghế đẩu nhỏ, ăn bánh trứng chiên.
Trùng Trùng bên cạnh ăn bánh hấp đường đỏ.
Mắt Trùng Trùng đỏ hoe, ăn bánh đường đỏ chiến đấu, bánh dính đầy nước miếng.
Hai ngày , lão Vương gia khi ngang qua phòng bếp huyện nha, đúng lúc thấy bánh hấp đường đỏ, thấy hình dạng cũng tệ liền ăn thử mấy miếng, phát hiện hương vị ngon.
Trong kinh thành, Ngự Trân Phường cũng loại bánh điểm tâm tương tự, nhưng bên đó một cái giá tới một trăm văn tiền.
Nghe trong bếp , bánh hấp đường đỏ nếu đem bán ngoài, khi chỉ bán ba văn tiền một miếng, rẻ hơn nhiều.
Bánh hấp đường đỏ đối với Thành vương gia lực hấp dẫn lớn, ánh mắt lão món ăn kiểu mới trong tay Nguyên Bảo thu hút.
“Nguyên Bảo, ngươi ăn cái gì ?”
“Bánh trứng cuộn.”
“Mua ở ngoài ?”
Nguyên Bảo lắc đầu.
“Không , tiểu thúc làm.”
Lão Vương gia gật đầu.
“À, .”
Lão Vương gia đối với Trần gia cũng chút hiểu , lão tam đầu óc chậm.
“Thằng nhóc ngốc ?”
“Tiểu thúc ngốc! Tiểu thúc nấu ăn ngon!”
Lão Vương gia gật đầu.
“Được , ngươi ngốc thì ngốc . Tiểu thúc ngươi bây giờ còn ở ?”
“Chắc là còn ở trong bếp.”
Lão Vương gia xong, ánh mắt xoay chuyển.
Không bao lâu , tay lão cũng thêm một cái bánh trứng chiên.
Bánh trứng chiên do Trần Tiểu Mạch làm nước chấm độc nhất vô nhị, bên trong trứng, thịt, khoai tây sợi, rau xà lách, ăn hương vị đổi liên tục, khiến lão Vương gia nhịn cảm giác giống như đầu tiên ăn lẩu.
---
Trần Tiểu Mạch trở về nhà Trần Tiểu Thái.
Trần Tiểu Thái liền thấy cổ Trần Tiểu Mạch nhiều thêm một miếng ngọc bội.
Trần Tiểu Thái từng thấy qua ít đồ , khả năng phân biệt cũng tăng lên.
Vừa miếng ngọc bội , Trần Tiểu Thái liền giật .
“Tiểu Mạch, ngọc bội từ ?”
“Lão bá tặng cho .”
“Vì ông tặng cho ?”
“Ông ăn bánh trứng cuộn, dùng cái đổi.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/mang-theo-quay-ban-qua-vat-den-co-dai-edit/chuong-136-my-thuc-sa-huyen.html.]
Trần Tiểu Thái: “……”
Trần Tiểu Mạch cầm ngọc bội lắc lắc mặt Trần Tiểu Thái.
“Nhị ca, cái ngọc bội đáng tiền ? Có đồ giả ?”
Trần Tiểu Thái bất lực :
“Không đồ giả, là đồ thật.”
Trần Tiểu Mạch thầm nghĩ:
Đồ do Vương gia đưa , thể là giả .
---
Lục Lâm Trần Tiểu Mạch cầm ngọc bội của Vương gia, bất đắc dĩ xin .
Vương gia rộng lượng, gì, chỉ là một món đồ chơi nhỏ, tặng thì tặng.
Vương gia ở huyện nha ở hơn mười ngày, cũng làm chuyện chính sự gì.
Sau lẩu, Vương gia mê món nướng BBQ, mỗi tối đều đến quán nướng ăn uống.
Vương gia hứng thú với giá nướng BBQ, Lục Lâm liền bảo thợ rèn làm một cái giống hệt, tặng cho Vương gia.
Trước đó, Lục Lâm tặng Vương gia một cái nồi uyên ương, một cái ngựa lắc.
Nhận giá nướng BBQ, Vương gia vô cùng vui mừng, nhưng vẫn ý định rời .
---
Trần Tiểu Mễ Lục Lâm :
“Vương gia hình như đối với nhiều thứ đều hứng thú. ngươi xem, ông lấy ngựa lắc để làm gì?”
Lục Lâm suy nghĩ, lẽ Vương gia loại ngựa lắc nhỏ, mà là loại lớn.
Chỉ là ngại ngùng nên lấy cái nhỏ, về kinh thành sẽ bảo làm theo mẫu, chế tạo một cái lớn hơn.
Vị Vương gia , tâm tính chơi đùa hình như nặng.
Vương gia , Lục Lâm cũng tiện thúc giục.
bên Kỷ Thành Khang thì thể bình tĩnh .
Kỷ Thành Khang cầm mấy phong thư, tìm đến huyện nha.
“Lục đại nhân, Vương gia ?”
Lục Lâm chớp chớp mắt.
“Ông ngoài ăn cá nướng .”
Sau lẩu, Vương gia mê món cá nướng vỉ sắt, ăn liền hai ngày.
Lục Lâm mơ hồ chút lo lắng, Vương gia ăn kiểu , e là dễ sinh bệnh.
Kỷ Thành Khang bất lực :
“Vương gia hình như quen với cuộc sống ở Sa huyện.”
Ban đầu còn nghĩ điều kiện Sa huyện quá kém, Vương gia ở một thời gian chắc sẽ chịu nổi.
xem tình hình hiện tại, Vương gia rõ ràng là vui quên trời đất.
“Trần nhị thiếu mở mấy cửa hàng, hoan nghênh.”
Mấy năm nay, Trần Tiểu Thái mở lẩu, cá nướng, cửa hàng nồi sắt… trở thành bảng hiệu của Sa huyện.
Không ít phú hào từ nơi khác quản đường xa mấy ngày xe ngựa đến đây chỉ để nếm thử mỹ thực đặc sắc.
Bởi , khách điếm do Trần Tiểu Thái xây cũng thường xuyên kín phòng.
Lục Lâm :
“Cũng tạm thôi. Trên thúc giục Vương gia trở về ?”
Kỷ Thành Khang gật đầu.
“Có.”
Thực Kỷ Thành Khang cũng sợ vị Vương gia .
Vương gia đến một mà mang theo cả đội vệ.
Để tạo hình tượng cùng binh sĩ đồng cam cộng khổ, đám vệ vẫn ở doanh địa, mà nhiều như đều ăn cơm.
Những đó bản lĩnh lớn, nhưng vì là binh của Vương gia nên khó đối phó, thể chậm trễ.
Nhiều như ở doanh địa, chỉ ăn làm, dám đắc tội, thật sự phiền phức.
Lục Lâm mấy phong thư trong tay Kỷ Thành Khang.
“Là thư của Vương phi?”
Kỷ Thành Khang gật đầu.
“ , xem, nhưng chắc là thúc giục Vương gia trở về.”
Lục Lâm xoay xoay mắt, .
“Phần lớn là .”
Đối với nữ nhân hào môn trong thế giới , quan trọng nhất là sinh con trai kế thừa tước vị.
Hoàng hậu và Quý phi nữ nhi cho Vương gia, tự nhiên là hy vọng sinh tiểu công tử.
Nếu , nữ nhi như hoa như ngọc, gả cho một lão nhân để làm gì?
Vương gia cứ trốn ở bên ngoài, Vương phi một thì làm sinh ?
---
Khi Kỷ Thành Khang và Lục Lâm đang chuyện, Vương gia cầm mấy xiên nướng tới.
Lục Lâm dáng vẻ của Thành vương gia, thầm nghĩ:
Vương gia trông thật quá hào phóng, kiểu ai mà nghĩ là Vương gia chứ?
Thành vương gia liếc Kỷ Thành Khang một cái.
“Kỷ tướng quân, ngươi tới đây?”
Kỷ Thành Khang thấy ánh mắt ghét bỏ của Thành vương gia, trong lòng chua xót mấy phần.
“Lão gia, phu nhân gửi thư.”
Thành vương gia bực bội :
“Đưa đây.”
Lão nhận thư nhưng xem, trực tiếp cất , sắc mặt mấy dễ chịu.
Kỷ Thành Khang nghi ngờ rằng, chỉ cần lưng một cái, Vương gia sẽ đốt thư ngay.
“Ngươi theo .”
Kỷ Thành Khang căng da đầu theo Vương gia phòng khách.
“Vương gia, chỉ phu nhân lo lắng cho ngài, ngay cả Hoàng thượng cũng thúc giục ngài hồi kinh.”
Không ngoài, Kỷ Thành Khang cũng gọi là “lão gia”.
Trong lòng thở dài:
Công việc thuyết khách, thật sự sở trường của .
Thành vương gia để ý :
“Ta về cũng chỉ ăn , thúc giục làm gì?”
Lão nghĩ một chút, cảm thấy cháu trai thúc giục lẽ là do Hoàng hậu và Quý phi thổi gió bên gối, càng nghĩ càng thấy phiền.
Lão phất tay, đổi chủ đề.
“Ngươi Sa huyện một con phố thương nghiệp, là do em vợ của huyện lệnh mở ?”
Kỷ Thành Khang gật đầu.
“Có .”
“Thằng nhóc đó đào nhiều đầu bếp giỏi như ?”
Ban đầu Thành vương gia coi trọng nơi nhỏ .
Từ khi lẩu mở cánh cửa thế giới mới, lão lượt nếm thử những món khác, món nào cũng ngon.
Thành vương gia bỗng cảm thấy mấy chục năm của đều sống uổng.
Sa huyện con phố , trở thành bảng hiệu.
Rất nhiều phú hào từ nơi khác chạy đến nếm thử, trong huyện cũng nhiều làm việc trong các cửa hàng, kiếm ít tiền.
Đối với việc Sa huyện con phố náo nhiệt như , Kỷ Thành Khang cũng cảm thấy tự hào.
Thành vương gia xoay xoay mắt.
“Ta thực đơn là do Lục Lâm nghiên cứu?”
Kỷ Thành Khang gật đầu.
“Hình như là .”
Không chỉ thực đơn, ngay cả các loại giá nướng, nồi sắt cũng đều do Lục Lâm thiết kế.
Vì chuyện , Liễu Vân từng ít cảm thấy Lục Lâm làm việc đàng hoàng.
ở phương diện ăn uống, bội phục đến sát đất.
Từ khi Sa huyện một con phố như , Sa huyện dường như cũng cần lao hơn.
Rất nhiều kiếm tiền liền đến phố ăn uống một .
Đối với thôn dân mà , ăn một bữa ở Sa huyện tại một con phố cũng là một sự hưởng thụ hiếm .
Thành vương gia vuốt cằm, .
“Vị Lục đại nhân , hình như đây còn nghiên cứu xe đẩy tay. Ta thấy quản lý Sa huyện cũng , thăng quan?”
Kỷ Thành Khang gượng.
“Có lẽ Lục đại nhân chí ở quan lộ.”
Thành vương gia vuốt cằm, .
“Ra .”
Kỷ Thành Khang dáng vẻ của Thành vương gia, rõ lão mỹ thực Sa huyện bắt làm tù binh.
Thấy tình hình như , chỉ thể cảm thán:
Mị lực của đồ ăn Lục Lâm nghĩ thật sự quá lớn.
---