Mang Theo Quầy Bán Quà Vặt Đến Cổ Đại ( Edit ) - Chương 135: Vương gia sợ vợ

Cập nhật lúc: 2026-02-04 03:11:40
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

---

 

Chương 135: Vương gia sợ vợ

 

Biết tin Vương gia sắp tới, thôn dân Sa huyện đều chút kích động.

 

Phần lớn thôn dân ở Sa huyện là mới chuyển tới trong mấy năm gần đây, quan lớn nhất họ từng gặp cũng chỉ là huyện lệnh như Lục Lâm. Nay đột nhiên một vị Vương gia tới, nhất thời sợ hoảng.

 

nhanh đó, sự hoảng sợ liền chuyển thành hưng phấn.

Vương gia đó! Đại nhân vật chân chính! Một như sắp đặt chân tới Sa huyện, nghĩ thôi cũng khiến kích động .

 

Lục Lâm chống cằm, mặt mang theo vài phần u sầu.

 

Trần Tiểu Mễ liếc một cái:

“Ngươi đang nghĩ cái gì ?”

 

Lục Lâm lo lắng :

“Ta đang nghĩ, Vương gia tới thì chiêu đãi thế nào.”

 

Trần Tiểu Mễ bĩu môi:

“Ngươi lo làm gì? Chưa chắc tới lượt ngươi chiêu đãi. Đến lúc đó khối tranh chứ.”

 

Lục Lâm , lập tức lộ vẻ bội phục:

“Có lý!”

 

Hắn chỉ là một thất phẩm huyện lệnh, trong mắt Vương gia chẳng khác gì hạt mè hạt đậu. Vương gia tới, khối kẻ bề của nịnh bợ, đến lượt một tiểu quan như mở miệng.

 

So với các quan , Lục Lâm xem như còn khá liêm khiết. Phủ của mấy vị thượng quan xây dựng nguy nga, còn nhà thì phần keo kiệt.

 

Vương gia tới để uỷ lạo quân đội, hẳn là Kỷ Thành Khang tiếp đãi. Nếu Kỷ Thành Khang tiếp chu , cũng sẽ khác nhảy gánh vác.

Đến lượt thì làm, tới lượt thì coi như thanh nhàn.

 

Trần Tiểu Mễ chống cằm, tiếp:

“Ngươi xem, lời Kỷ tướng quân thật ? Vương gia vì sợ lão bà, nên khả năng sẽ ở chỗ chúng một thời gian.”

 

Lục Lâm , mang theo vài phần hả hê:

“Không rõ lắm, nhưng vị Vương gia tiền án.”

 

Trần Tiểu Mễ nghiêng đầu nghi hoặc:

“Chẳng lẽ Hoàng Hậu và Quý Phi ban cho Vương gia phúc tấn đều là xí?”

 

“Không thể nào.”

“Hoàng Hậu và hoàng phi hẳn sẽ dùng nữ nhân để lệ với Vương gia.”

 

Lục Lâm thầm nghĩ: hậu cung ba ngàn giai lệ, đôi khi cũng chắc là chuyện . Có Hoàng đế vì cân bằng thế lực lưng các phi t.ử mà luân phiên sủng hạnh, sơ suất bên nào cũng , thậm chí còn uống t.h.u.ố.c để chống đỡ — làm Hoàng đế cũng mệt mỏi vô cùng.

 

Cùng đạo lý đó, hai vị phúc tấn của Vương gia đều do Hoàng Hậu và Quý Phi ban cho. Hai thế lực trong hậu cung đấu đá kịch liệt, Vương gia nếu giữ trung lập thì quả thực khó thiên vị bên nào.

 

“Vị Vương gia … đúng là phúc khí.”

Trần Tiểu Mễ lắc đầu cảm thán.

 

Lục Lâm gật đầu tán thành.

 

Tiếng vui vẻ vang lên trong sân.

Lục Lâm đầu , thấy Trần Tiểu Mạch đang bịt mắt chơi trốn tìm cùng Nguyên Bảo.

 

Nguyên Bảo bắt thì kêu oang oang, hai đứa trẻ chơi vô cùng vui vẻ.

 

Lục Lâm thầm nghĩ:

Trong nhà, vẫn là hai tiểu gia hỏa bình tĩnh nhất.

 

Chuyện Vương gia sắp tới, qua với hai đứa, nhưng phản ứng của chúng hờ hững.

Đối với bọn chúng, sức hấp dẫn của Vương gia e rằng còn bằng một nồi canh xương.

 

---

 

Ngay từ đầu, Vương gia tới uỷ lạo quân đội, thôn dân Sa huyện đều vô cùng hưng phấn.

thời gian từng ngày trôi qua, Vương gia vẫn xuất hiện, sự hứng thú của cũng dần phai nhạt.

 

Rốt cuộc thì Vương gia tới , với phần lớn thôn dân mà , cũng chẳng liên quan gì tới bọn họ.

Đối với nhiều , Vương gia còn quan trọng bằng một cái bánh bao nóng hổi.

 

Hơn ba mươi ngày , Lục Lâm rốt cuộc cũng chờ Vương gia đến.

 

Đoàn của Vương gia chậm, nghỉ, nên đường trì hoãn ít thời gian.

 

Vương gia mang theo mấy chục binh, Tri phủ đại nhân sớm nghênh đón, nhưng Vương gia vẫn luôn trong kiệu, vô cùng thần bí, Tri phủ đại nhân thậm chí còn thấy mặt.

 

Ngay cả Tri phủ còn gặp Vương gia, thì càng đến lượt Lục Lâm lộ diện.

 

Lục Lâm chuẩn hồi lâu, kết quả phát hiện chuyện liên quan tới , trong lòng thở phào nhẹ nhõm, chút hụt hẫng khó tả.

 

“Vương gia đón ?” Trần Tiểu Mễ hỏi.

 

Lục Lâm gật đầu:

“Ừ, Vương gia trực tiếp tới quân doanh. Nghe Vương gia từ chối lời mời của Tri phủ đại nhân, cùng binh sĩ biên quân ăn ở sinh hoạt chung, để hiểu rõ dân sinh khó khăn. Kỷ tướng quân cũng bất ngờ.”

 

Trần Tiểu Mễ nghi hoặc:

“Vị Vương gia đơn giản .”

 

Tục ngữ , từ nghèo thành giàu thì dễ, từ giàu nghèo thì khó.

 

Trần Tiểu Mễ từng sống trong sơn động cùng , khi đó cũng thấy khổ. nếu bây giờ cuộc sống như thế, y tự nhận chắc chịu nổi. Dù cũng Lục Lâm nuông chiều quen .

 

Nghĩ những ngày xưa , đôi khi chính y cũng cảm thấy khó tin.

 

Y còn như , huống chi là một vị Vương gia? Ở kinh thành chắc chắn là cẩm y ngọc thực.

 

, thể làm đến mức , cũng thấy lợi hại.”

Lục Lâm gật đầu.

 

Từ đó trở , chỉ Lục Lâm, mà cả thôn dân Sa huyện cũng bắt đầu lau mắt mà vị Vương gia “sợ lão bà” .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/mang-theo-quay-ban-qua-vat-den-co-dai-edit/chuong-135-vuong-gia-so-vo.html.]

 

Vài ngày , Kỷ Thành Khang dẫn theo một nam t.ử bụ bẫm tới huyện nha.

 

Người ăn mặc đơn giản, nhưng vải vóc rõ ràng là hàng thượng hạng, dân thường Sa huyện tuyệt đối mặc nổi.

 

Lục Lâm thấy Kỷ Thành Khang hiệu bằng mắt, lập tức đoán phận đối phương —— khả năng chính là Vương gia cải trang vi hành, liền nhanh chóng nghênh trong.

 

Sau khi hàn huyên vài câu, Kỷ Thành Khang tới chuyện ở nhờ.

 

Lục Lâm dĩ nhiên dám từ chối. Hắn vốn định nhường nhà chính, nhưng Vương lão gia chỉ ở khách viện.

 

“Kỷ tướng quân, chuyện ?” Lục Lâm hỏi nhỏ.

 

Kỷ Thành Khang cau mày:

“Vương gia ở quân doanh quen, nhưng cũng về. Ngươi giúp chăm sóc mấy ngày. Bên ngoài vẫn Vương gia đang ở quân doanh, là cải trang vi hành.”

 

Lục Lâm gật đầu:

“Hiểu .”

 

Hắn thầm nghĩ: như mới bình thường.

 

Vương gia tuổi cao, ở quân doanh chen chúc, mồ hôi hôi hám, Vương gia thoải mái, binh lính cũng chẳng dễ chịu.

 

Trong nhà khách quý, Lục Lâm vô cùng cẩn trọng. Hắn vốn định để Vân Nương nấu món ngon, nhưng Vương gia tự mang theo đầu bếp, khiến Lục Lâm nhẹ nhõm hẳn.

 

Mấy ngày , bên ngoài bắt đầu truyền rằng Vương gia tính tình hiền hòa, cùng binh sĩ ăn ở chung, hề làm giá.

 

Nghe , Lục Lâm thật sự nên gì.

 

Rõ ràng Vương gia mỗi ngày trốn trong huyện nha của , ngủ tới mặt trời lên cao.

Rất thích ghế bập bênh, ăn xong cơm trưa ngủ.

Còn nuôi một con chim, rảnh rỗi thì trêu chọc, sống vô cùng nhàn nhã.

 

Vương gia cũng thích ngựa lắc lư của Nguyên Bảo, nhưng ngựa quá nhỏ, ông lên lắc nổi, chỉ cho vui.

 

Theo yêu cầu của Kỷ Thành Khang, Lục Lâm chỉ với nha môn rằng Vương lão gia là khách quý bên cạnh Vương gia.

 

Vương gia ở địa bàn của , ăn ngủ, ngủ ăn.

Lục Lâm thầm cảm thán: thật sự ăn, ngủ, còn giống heo hơn cả Nguyên Bảo.

 

“Đại ca, đại ca, tới đây!”

Trần Tiểu Mạch hấp tấp chạy .

 

Thành vương gia đang ngủ ghế bập bênh đ.á.n.h thức.

 

Trần Tiểu Mễ khẽ quát:

“Hồ đồ! Trong nhà khách.”

 

Trần Tiểu Mạch lập tức ủ rũ.

 

“Vương lão gia, xin , tiểu t.ử lỗ mãng.” Trần Tiểu Mễ .

 

Thành vương gia hiền:

“Không .”

 

Trần Tiểu Mạch kéo áo Trần Tiểu Mễ:

“Đại ca, mấy ngày nay chơi với ?”

 

Vì sợ Tiểu Mạch va chạm quý nhân, Trần Tiểu Mễ cho ở nhà Trần Tiểu Thái. Tiểu Mạch quen ở chung với đại ca, chịu nổi, liền chạy về.

 

“Đừng làm loạn.” Trần Tiểu Mễ bất đắc dĩ.

 

“Chúng ăn lẩu !” Trần Tiểu Mạch đề nghị.

 

“Bảo nhị ca bồi .”

 

“Nhị ca bận làm ăn, chịu .”

 

“Lẩu là gì?” Thành vương gia tò mò hỏi.

 

Trần Tiểu Mạch liếc ông một cái:

“Cái mà cũng ?”

 

Trần Tiểu Mễ véo Tiểu Mạch một cái, xin :

“Vương lão gia, lẩu là món đặc sắc nơi , hương vị ngon.”

 

“Ồ?”

Vương gia hứng thú nổi lên.

 

“Là một nồi to, bên trong thịt rau, thích ăn thịt!” Trần Tiểu Mạch .

 

Thành vương gia: “……”

 

Vương gia từng ăn nồi hầm trong quân doanh, cảm giác chẳng gì hấp dẫn.

 

Tiểu Mạch lắc tay Trần Tiểu Mễ:

“Đại ca, bồi !”

 

Thành vương gia :

“Ngươi bồi , lúc cũng đói, cùng .”

 

Trần Tiểu Mễ: “……”

 

Nguyên Bảo như vịt con chạy :

“Có ăn ngon ? Ta cũng !”

 

Trần Tiểu Mễ: “……”

 

Tiểu Mạch một đứa đủ ồn , Nguyên Bảo còn tới góp náo nhiệt.

 

---

 

 

Loading...