Mang Theo Quầy Bán Quà Vặt Đến Cổ Đại ( Edit ) - Chương 134: Vương gia muốn tới

Cập nhật lúc: 2026-02-04 03:11:03
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

---

 

Chương 134: Vương gia tới

 

 

Trần Tiểu Mạch trở về khiến Nguyên Bảo vô cùng phấn khích.

 

Vừa thấy Trần Tiểu Mạch, Nguyên Bảo liền lao tới, ôm chầm lấy gào một trận. Trần Tiểu Mạch dường như cũng xúc động, liền ôm Nguyên Bảo theo. Nếu ngoài , e rằng còn tưởng trong nhà nuôi hai con chó.

 

Lục Lâm hai ôm lăn lộn, nhảy , cũng gì thêm.

 

Sau khi Trần Tiểu Mạch trở về, Nguyên Bảo thường xuyên quấn lấy , dỗ dành nấu đồ ăn ngon cho . Trần Tiểu Mạch dường như cũng “ăn” chiêu , thường xuyên bếp thêm cơm cho Nguyên Bảo.

 

Lục Lâm mà trong lòng chút lo lắng, sợ Tiểu Mạch nuôi Nguyên Bảo thành một cục tròn vo. May mà Nguyên Bảo tuy trông thịt thà mũm mĩm, nhưng cũng đến mức vượt chuẩn, chỉ là tròn trịa một chút, vẫn còn .

 

“Tiểu thúc, trèo tường ca ca về ?” Nguyên Bảo hỏi.

 

Trần Tiểu Mạch lắc đầu, mất mát :

“Không , học viện.”

 

“Học viện? Sao học viện?”

 

Trần Tiểu Mạch phồng má:

“Không nữa! Nghe học ở học viện thì thể làm quan, chắc là vì làm quan đó.”

 

Nguyên Bảo c.ắ.n ngón tay, lẩm bẩm:

“Đọc sách phiền c.h.ế.t ! Phải nhớ bao nhiêu chữ, còn dùng cây bút mềm oặt chữ. Giống lão cha thì , tiền là mua chức quan.”

 

Trần Tiểu Mạch nghiêng đầu:

, cũng thích sách. Ta thấy nhị ca cũng thích lắm. Lâm ca như nhất, đỡ phiền. Có lẽ là vì Kỷ đại ca tiền.”

 

Nguyên Bảo hiểu , gật gật đầu:

“Ra là . Trèo tường ca ca cũng giống hợp làm ăn, xem chỉ thể sách.”

 

“Trèo tường ca ca còn về ?”

 

Trần Tiểu Mạch gật đầu:

“Sẽ về. Hắn đợi thi đỗ, sẽ thăm .”

 

Lục Lâm lén một lúc cuộc trò chuyện giữa Tiểu Mạch và Nguyên Bảo, tâm trạng khỏi chút phức tạp.

 

Kỷ Vân An với Tiểu Mạch rằng thi đỗ sẽ thăm, là tâm là vô tình đây?

 

Lục Lâm Tiểu Mạch, lắc đầu thầm nghĩ:

Thôi , chỉ là hai đứa nhóc con, thời gian lâu thì cái gì cũng quên thôi.

 

Cứ để Tiểu Mạch ở vài năm . Tay nghề Tiểu Mạch như , cũng chẳng lo gả .

 

Hai tên nhóc nghĩ mua quan là chuyện đơn giản ? Mua quan cũng tốn nhiều tiền. Với dựng nghiệp từ hai bàn tay trắng như , mua quan là chuyện thể. Nếu Kỷ Vân An mà mua quan, e rằng phía còn nghi ngờ Kỷ Thành Khang tham ô bao nhiêu bạc.

 

Huống chi, với xuất của Kỷ Vân An, nếu thật sự mua quan, truyền ngoài cũng dễ .

 

---

 

Kỷ Thành Khang trở về doanh địa, việc Kỷ Vân An hợp tác cùng Trần Tiểu Thái kiếm bạc, cũng .

 

Lần tổng cộng thu một ngàn hai trăm lượng, Kỷ Vân An giữ ba trăm lượng, chín trăm lượng còn đều giao cho Kỷ Thành Khang.

 

Số bạc chủ yếu dùng để an trí binh sĩ giải ngũ, cải thiện khẩu phần ăn trong quân doanh, gia cố phòng thủ thành trì, đồng thời bổ sung quân tư.

 

Có tiền trong tay, bầu khí trong doanh địa rõ ràng hơn nhiều, binh lính làm việc cũng hăng hái hơn .

 

Kỷ Thành Khang ngờ nhanh như thể “ăn ké” ánh sáng của cháu trai, trong lòng vô cùng vui mừng.

 

Liễu Vân bước tới, hành lễ:

 

“Tướng quân.”

 

Kỷ Thành Khang liếc một cái:

 

“Trong quân ai gây chuyện ?”

 

Liễu Vân lắc đầu:

 

“Không , đều ngoan. Ai dám gây chuyện thì cũng đừng mơ tửu phường của Lục Lâm.”

 

Binh lính trong doanh thường nhân dịp luân phiên nghỉ phép, đưa rượu của tửu phường đến các trấn khác tiêu thụ. Lục Lâm tay hào phóng, ai cũng phát một vò rượu nhỏ, ăn uống , vì thế trong doanh ai cũng coi việc sang huyện nha hỗ trợ là công việc béo bở, ngày nào cũng mong đến lượt .

 

Liễu Vân nên thế nào, binh lính quyền các đời huyện lệnh đây đều khó quản, hợp với Lục Lâm.

 

Một đám thấy Lục Lâm chẳng khác nào thấy miếng thịt mỡ lớn, uy tín của Lục Lâm trong quân, theo Liễu Vân thấy, gần đuổi kịp Kỷ tướng quân.

 

“Tướng quân, Tây Du Ký đúng là hoan nghênh.” Liễu Vân .

 

Buổi tối trong doanh, thường tự phát quây quần quanh đống lửa kể chuyện, thoại bản trở thành thú vui chính.

 

“Câu chuyện đó quả thực .” Kỷ Thành Khang gật đầu.

 

Lúc Tây Du Ký mới thịnh hành ở kinh thành, còn chẳng mấy để ý, thấy bằng hữu liên tục hỏi thăm, mới xin Kỷ Vân An bản thượng sách về xem, dứt .

 

Xem xong thượng sách vẫn , còn dày mặt xin tiếp trung – hạ sách.

 

“Tiểu công t.ử đúng là lợi hại.” Liễu Vân cảm thán.

 

Kỷ Thành Khang lắc đầu:

 

“Nó lợi hại , chẳng qua là nhờ Lục Lâm.”

 

Liễu Vân gật đầu:

 

“Vị huyện lệnh đại nhân , đúng là luôn nhiều ý tưởng kỳ lạ.”

 

Xe đẩy tay dần phổ biến khắp nơi, vô cùng dân chúng hoan nghênh, việc thực sự là tạo phúc cho bách tính.

 

Với tài hoa của Lục Lâm, lẽ còn thể nghĩ nhiều thứ khác ích nước lợi dân, dành nhiều thời gian nghiên cứu đồ ăn.

 

Liễu Vân gần đây thường xuyên chạy đến quán ăn của Trần Tiểu Thái, ăn đến miệng đầy dầu mỡ, cảm thấy “giận tranh”.

 

---

 

Thời gian trôi nhanh, chớp mắt qua hai năm.

 

Lục Lâm bước nhiệm kỳ thứ hai ở Sa huyện, và chọn tiếp tục ở .

 

Muốn thăng chức, quan viên dựa cấp , làm thành tích, để thượng quan trong tấu chương vài câu, vận khí mới cơ hội.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/mang-theo-quay-ban-qua-vat-den-co-dai-edit/chuong-134-vuong-gia-muon-toi.html.]

 

Lục Lâm dã tâm làm đại quan, nên cũng chẳng tốn công lo liệu.

 

Tuy chuyện khúc viên lê từng giúp để ấn tượng mặt Hoàng đế, nhưng Hoàng đế trăm công ngàn việc, hậu cung giai lệ ba ngàn, sớm quên mất là ai.

 

Việc Lục Lâm tiếp tục nhậm chức khiến dân chúng Sa huyện vô cùng vui mừng.

 

Mấy năm qua, sinh hoạt của dân Sa huyện cải thiện rõ rệt, nhiều thôn dân lo nếu đổi huyện lệnh mới, đời sống sẽ thụt lùi.

 

Dân các thôn còn liên hợp tặng cho Lục Lâm một tấm biển hiệu.

 

Nhận biển hiệu, Lục Lâm vô cùng phấn khởi, cảm thấy đúng là thiên phú làm quan.

 

Nhờ trồng trọt, nuôi tằm và làm việc cho Lục Lâm, ít thôn dân kiếm nhiều tiền, xây nhà mới.

 

Trong địa hạt Sa huyện gần như còn c.h.ế.t đói, c.h.ế.t rét.

 

Kỷ Thành Khang cũng mong Lục Lâm tiếp tục ở , bởi mấy năm nay hai hợp tác ăn ý.

 

---

 

“Kỷ đại nhân.”

 

Trần Tiểu Thái chắp tay hành lễ.

 

Kỷ Thành Khang :

 

“Trần tiểu lão bản.”

 

Năm xưa Trần Tiểu Thái liều một phen bao trọn một con phố thương nghiệp, mấy năm phát triển, con phố đó thành quy mô, giá trị cửa hàng tăng lên mấy .

 

Danh tiếng Trần tiểu lão bản lan rộng khắp Sa huyện, ai cũng cho rằng là kỳ tài kinh thương.

 

So với huyện lệnh Lục Lâm, Trần Tiểu Thái tiếp xúc với dân chúng nhiều hơn, cũng thuộc hơn.

 

“Kỷ đại nhân vội vàng tìm , là chuyện gì ?” Lục Lâm hỏi.

 

Kỷ Thành Khang gật đầu:

 

“Quả thực việc. Vài ngày nữa sẽ đưa quân tư tới, là Thành vương gia.”

 

Lục Lâm nhíu mày:

 

“Hoàng thất ?”

 

Hắn chút ít về hoàng thất, vị Hoàng đế hiện nay thời trẻ tranh đoạt ngôi vị vô cùng khốc liệt, hoàng t.ử c.h.ế.t ít, cuối cùng chỉ còn hai vị hoàng thúc.

 

“Nghe Thành vương gia tuổi khá cao, còn đích dẫn quân đội ủy lạo? Việc đến mức cần Vương gia đích xuất mã chứ” [ ủy lạo: Động viên tinh thần]

 

“Đường xa vất vả, lỡ xảy chuyện thì làm ?”

 

Kỷ Thành Khang khổ:

 

“Là Vương gia tự xin .”

 

“Vị Vương gia già nhưng tâm già a.” Lục Lâm cảm thán.

 

Kỷ Thành Khang lắc đầu:

 

“Thật nguyên nhân.”

 

“Nguyên nhân gì?” Lục Lâm tò mò.

 

“Đích phúc tấn của Vương gia hai năm qua đời. Hoàng hậu liền gả một biểu làm đích phúc tấn, Quý phi chịu thua, đưa một đường làm trắc phúc tấn. Hai đều xuất danh môn, phủ thì Vương phủ liền yên .”

 

Kỷ Thành Khang thở dài.

 

Lục Lâm: “……”

 

“Vương gia năm sáu chục tuổi , hai bên tặng thiếu nữ mười sáu, đúng là mỹ nhân ân khó tiêu.”

 

Trần Tiểu Thái nhịn :

 

“Hoàng hậu với Quý phi nghĩ gì , gả tiểu cô nương cho lão Vương gia?”

 

Nếu Vương gia qua đời, hai chẳng thủ tiết cả đời ?

 

Lục Lâm liếc Trần Tiểu Thái một cái, thầm nghĩ: so với Hoàng đế năm mươi, sáu mươi vẫn tuyển tú ba năm một , Vương gia chỉ hai là nhẹ nhàng .

 

Kỷ Thành Khang tiếp:

 

“Chúng cần quan tâm họ nghĩ gì, chỉ cần Vương gia khả năng sẽ ở đây một thời gian.”

 

Lục Lâm: “……”

 

Sợ vợ đến mức ?

 

Thà ở ngoài chịu khổ cũng về nhà đối mặt mỹ quyến như hoa.

 

“Vương gia ở đây… Sa huyện chúng nghèo thế , liệu chậm trễ ?” Trần Tiểu Thái lo lắng.

 

Dù Sa huyện phát triển, nhưng so với kinh thành vẫn còn cách biệt quá xa.

 

“Binh đến thì chặn, nước dâng thì đắp đê. Vương gia tới thì tiếp đãi cho .” Lục Lâm bình thản .

 

Kỷ Thành Khang gật đầu:

 

“Vương gia tính tình hiền hòa, sẽ dễ nổi giận.”

 

Lục Lâm nghĩ đến những lời đồn từng .

 

Trong cuộc tranh đoạt ngôi vị năm đó, các hoàng t.ử quyền thế ngập trời đều hóa xương trắng, còn sống sót chỉ hai .

 

Một là hoàng thúc ruột của Thái thượng hoàng, một chính là Thành vương gia .

 

Mẫu của Thành vương gia địa vị thấp, cả đời nhún nhường, vì thế cũng xem là hiền lành, mềm yếu.

 

Có lẽ chính vì , mới hai nữ nhân trong phủ bức đến mức ngoài tránh sóng gió.

 

thì, sống sót là thắng lợi.

 

Xét một phương diện nào đó, Thành vương gia cũng là một kẻ chiến thắng của cuộc đời.

 

---

 

 

Loading...