Mang Theo Quầy Bán Quà Vặt Đến Cổ Đại ( Edit ) - Chương 133: Trần Tiểu Thái trở về

Cập nhật lúc: 2026-02-04 03:10:35
Lượt xem: 6

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Chương 133: Trần Tiểu Thái trở về 

 

Kỷ Thành Khang báo cáo công việc xong xuôi, Trần Tiểu Thái cùng Trần Tiểu Mạch theo đội ngũ trở về Sa huyện, còn Kỷ Vân An thì lưu kinh thành.

 

Trần Tiểu Mạch ở kinh thành chơi đến quên cả lối về, lúc rời còn chút nỡ. Bất quá Trần Tiểu Thái thúc giục trở về, Trần Tiểu Mạch cũng làm ầm ĩ thêm.

 

“Đại ca.”

 

Trần Tiểu Thái từ kinh thành trở về, lúc thu. Biết Thẩm Trì tin vui, cao hứng mặt.

 

“Lâm ca, chuyến kinh thành bán thoại bản đó, trừ chi phí , tổng cộng kiếm hơn hai nghìn bốn trăm lượng. Đây là một nghìn hai trăm lượng, còn mấy chục lượng coi như để tiêu vặt.”

 

Trần Tiểu Mễ sửng sốt một chút, :

“Nhiều như ?”

 

Chỉ là một quyển thoại bản, cư nhiên kiếm từng bạc.

 

Lục Lâm cũng dọa nhẹ, bất quá mặt vẫn giữ vẻ vân đạm phong khinh.

 

Trong lòng thầm nghĩ: Trần Tiểu Thái quả nhiên là hạt giống , ôm tiền thật sự bản lĩnh, chuẩn cmnr.

 

Trần Tiểu Thái lấy bộ ngân phiếu mang theo .

 

“Lâm ca, sáu trăm lượng ngân phiếu mang theo khi đều ở đây, tiêu mấy.”

 

“Tiểu Thái, ngươi đúng là bản lĩnh thật.” Lục Lâm .

 

“Là chuyện xưa của Lâm ca .”

 

Trần Tiểu Thái , Lục Lâm từng với ngoài rằng thoại bản một miền núi qua đời kể .

 

trong lòng Trần Tiểu Thái hiểu rõ, núi căn bản miền núi nào như .

 

Người miền núi mỗi ngày vì sinh kế mà chạy vạy, lấy thời gian nghĩ mấy câu chuyện ly kỳ . Nếu thật sự như thế, Tần Nghị thể nào .

 

Hắn cảm thấy Lục Lâm bí mật, nhưng cũng truy hỏi đến cùng.

 

“ Một ngàn hai trăm lượng , chúng chia đôi.” Lục Lâm .

 

Trần Tiểu Thái lắc đầu:

“Ta lấy hai trăm lượng là đủ .”

 

Hai trăm lượng là một khoản lớn. Có cả đời cũng chắc kiếm . Hắn chỉ làm theo kế hoạch của Lục Lâm mà thôi. Trần Tiểu Thái nghĩ, nếu Lục Lâm tự tay, bạc kiếm tuyệt đối chỉ bấy nhiêu, chỉ tiếc Lục Lâm quá bận, thể kinh thành.

 

Lục Lâm lắc đầu:

“Ngươi cầm năm trăm lượng . Dù sắp tới cũng nuôi tiểu t.ử . Đều là một nhà, tiền đặt ở nhà ai cũng giống .”

 

Trần Tiểu Thái gật đầu, khách khí nữa, trực tiếp lấy năm trăm lượng bạc.

 

Trước đó mua cả một con phố ở Sa huyện, tốn ít tiền. Trong tay dư bạc, làm chuyện gì cũng thuận lợi hơn.

 

“Gần đây tửu phường làm ăn tệ. Ngươi về , để ý thêm một chút.” Lục Lâm .

 

“Được.” Trần Tiểu Thái đáp.

 

Hắn dừng một chút, chút lưu luyến :

“Lâm ca, sinh ý với đám giàu ở kinh thành, thật sự là quá dễ kiếm tiền.”

 

“Dễ kiếm thì dễ kiếm, nhưng cũng dễ đắc tội .” Lục Lâm .

 

Trần Tiểu Thái gật đầu:

.”

 

Ban đầu bọn họ định đem quyền kể chuyện giao hết cho Vân Hiên lâu. đó mấy lâu khác tìm tới Kỷ gia.

 

Qua lời Kỷ Thành Khang, Trần Tiểu Thái lưng mấy lâu đều là hoàng quốc thích, quan hệ rối rắm, căn bản bọn họ thể đắc tội.

 

Về Tây Du Ký càng lúc càng nổi danh, vượt khỏi khả năng khống chế của Trần Tiểu Thái. Hắn liền dứt khoát giao bộ cho Kỷ Thành Khang xử lý.

 

Kinh thành quyền quý quá nhiều, chỉ cần một con sóng lớn đập xuống là thể cuốn bay .

 

“Kinh thành tuy bề, nhưng đủ tự do.” Trần Tiểu Thái .

 

Ở kinh thành làm việc chỗ nào cũng cẩn thận, sơ sẩy một chút là dễ dàng đắc tội khác.

 

Trần Tiểu Mễ :

“Sống đời, vẫn là nên cầu tự tại.”

 

Trần Tiểu Thái kiếm ít bạc ở kinh thành, trong tay dư dả, liền mang một mẻ rượu tặng cho quân doanh.

 

Ở trong quân, cũng dần thành danh nhân. Dọc đường trở về, binh lính hộ tống ít qua chỗ xin đồ ăn.

 

Lúc còn ở kinh thành, Trần Tiểu Thái mời vài binh lính ăn cơm uống rượu, còn biếu thêm bạc.

 

Mấy binh lính đều cảm thấy tuổi trẻ triển vọng, tính tình , hào phóng.

 

Trong quân truyền miệng , đối với Trần Tiểu Thái càng thêm tôn kính.

 

Ban đầu vài binh lính mắt , khi Kỷ Thành Khang cùng làm ăn phát tài, thái độ cũng dần đổi.

 

---

 

Liễu Vân lật sách trong tay, :

“Tướng quân, Tây Du Ký quả thực thú vị.”

 

Kỷ Thành Khang gật đầu:

ý tứ. Nghe trong cung, các phi tần cũng thích câu chuyện .”

 

Kỷ Thành Khang còn đưa trong cung mấy bộ Tây Du Ký bản bìa cứng.

 

Bản bìa cứng mỗi bộ tám lượng bạc, thực chi phí cao. Kỷ Thành Khang lấy theo giá vốn, cũng tốn bao nhiêu tiền.

 

Bởi vì chuyện đưa sách cung, Thánh Thượng dường như coi trọng , thậm chí còn ý thăng quan cho .

 

Kỷ Thành Khang cũng nên gì cho . Hắn ở bên ngoài sinh t.ử nhiều năm như , Thánh Thượng ít khi nghĩ đến việc thăng quan cho . Vậy mà chỉ đưa cung mấy quyển sách, Thánh Thượng nảy sinh ý định .

 

Liễu Vân , :

“Nếu rảnh, thể kể câu chuyện cho binh lính phía .”

 

Liễu Vân thầm nghĩ: Trong quân doanh gì tiêu khiển, dường như đều nhàm chán.

 

Kỷ Thành Khang gật đầu:

“Được a! Lão Bát bọn họ hẳn đều kể. Tên đến kinh thành , ít chạy nhảy tới quán .”

 

Lão Bát mà Kỷ Thành Khang nhắc tới, là một từng theo kinh.

 

“Gần đây tới Sa huyện lạc hộ nhiều hơn.” Liễu Vân .

 

Kỷ Thành Khang gật đầu:

“Đó là chuyện . Người tới nhiều thì mới thể khai khẩn thêm đất hoang.”

 

Kỷ Thành Khang cảm thấy, chỉ một thời gian trở về, Sa huyện dường như đổi ít. Rất nhiều thôn dân đều đang tu sửa đường sá.

 

Đường ở Sa huyện sửa thông suốt bốn phía, lẽ là vì Lục Lâm cho bạc đầy đủ, nên những làm việc đều sức.

 

---

 

Trần Tiểu Thái trở về, khiến Thẩm Trì vô cùng hưng phấn.

 

“Kinh thành phồn hoa lắm ?” Thẩm Trì tò mò hỏi.

 

Trần Tiểu Thái gật đầu.

“Kinh thành đương nhiên là phồn hoa.”

 

Nơi phồn vinh nhất của Sa huyện chỉ là một con phố. Ở kinh thành thì khác, đường phố như thế ở khắp nơi, thậm chí còn náo nhiệt hơn Sa huyện nhiều.

 

Trên đường phố, cửa hàng bán trang sức, ngọc khí, tranh chữ cái gì cũng .

 

Chỉ cần tùy tiện bước một tiệm tranh chữ, một bức tranh bất kỳ cũng đủ khiến Trần Tiểu Thái cảm thấy bản nghèo rớt.

 

Trần Tiểu Thái thật sự hiểu nổi, chẳng chỉ là một bức họa rách ?

Vậy mà thể bán mấy trăm lượng bạc. Đám văn nhân đúng là ăn no rửng mỡ.

 

Ở kinh thành, thường xuyên xem nhẹ. Cho dù Tây Du Ký bán chạy, vẫn ít cho rằng chỉ là kẻ đường tắt, chẳng mấy ai coi gì.

 

“Ta mang cho ngươi đồ ăn ngon.” Trần Tiểu Thái .

 

Thẩm Trì bất đắc dĩ đáp:

“Phí công làm gì, đường xa mang về sớm hỏng . Trong nhà đồ ăn ngon cũng thiếu.”

 

Ngoài miệng , nhưng trong lòng Thẩm Trì vẫn thấy ấm áp.

 

Trần Tiểu Thái :

“Ta chứ. Đây là bột củ sen mua ở huyện thành gần đây, để mấy ngày, nấu lên ăn cho mới lạ.”

 

Thẩm Trì gật đầu:

“Được.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/mang-theo-quay-ban-qua-vat-den-co-dai-edit/chuong-133-tran-tieu-thai-tro-ve.html.]

 

“Tiểu Mạch khi rời kinh thành còn mua nhiều đồ ăn vặt, còn phân loại cẩn thận, mang về cho đại ca, cho Lâm ca, cho ngươi. Ta còn lo mang về sẽ hỏng, kết quả tên nhịn , dọc đường ăn sạch hết.”

 

Nghe Trần Tiểu Thái , Thẩm Trì nhịn nhẹ.

 

“Kỷ Vân An ở kinh thành ?” Thẩm Trì hỏi.

 

Trần Tiểu Thái gật đầu:

“Ừ.”

 

Thẩm Trì thở dài:

“Dù cũng là con cháu đại gia tộc, ở kinh thành phát triển vẫn hơn.”

 

Trần Tiểu Thái gật đầu:

, bất quá phiền phức của cũng ít.”

 

Kỷ Thành Khang tuy là con vợ cả, nhưng thể so với mấy thứ luôn hầu hạ bên gối lão nhân, mức độ sủng ái hạn.

 

Kỷ Vân An tuy đổi họ, nhập gia phả Kỷ gia, nhưng dù cũng là con của nữ nhi xuất giá.

 

Kỷ Vân An về Kỷ gia vốn là vấn đề của phụ . Thế nhưng ở kinh thành ít kẻ thanh lưu rảnh rỗi sinh nông nổi, thích bàn tán thị phi, cho rằng chê nhà nội xuất thấp kém nên mới về Kỷ gia.

 

Phụ Kỷ Vân An cũng là kẻ đạo mạo giả nhân giả nghĩa, đối với những lời đồn hề phản bác.

 

Trần Tiểu Thái nghĩ thầm, nếu Kỷ Vân An con đường làm quan, những khó khăn đối mặt e rằng cũng ít.

 

Hắn lắc đầu, thầm nghĩ: Đi con đường làm quan là việc của Kỷ Vân An, của . Hắn cũng cần nghĩ nhiều làm gì.

 

“Ta lâu, trong trấn náo nhiệt hơn nhiều .” Trần Tiểu Thái .

 

Thẩm Trì gật đầu:

“Đại nhân chiêu mộ nhiều tu đường. Có một ngày ba mươi văn, liền chạy tới tìm việc. Đến mới phát hiện cuộc sống ở đây cũng tệ, thế là ở lạc hộ luôn.”

 

“Như là chuyện .” Trần Tiểu Thái .

 

Dân cũng là một tiêu chuẩn quan trọng để đ.á.n.h giá mức độ phồn hoa của một huyện.

 

Trong nhiệm kỳ của huyện lệnh, nếu dân cư trong huyện tăng trưởng rõ rệt, đối với việc khảo hạch đ.á.n.h giá cũng lợi lớn.

 

Thẩm Trì gật đầu:

“Rất nhiều đều Lâm ca là thanh quan hiếm , cho nên mới kéo tới đây.”

 

Trần Tiểu Thái :

“Không ngờ Lâm ca thể làm đến mức , đúng là xem thường …”

 

Thẩm Trì liếc Trần Tiểu Thái một cái đầy bất lực:

“Lâm ca vốn dĩ lợi hại .”

 

Trần Tiểu Thái thầm nghĩ: Thẩm Trì Lục Lâm ác liệt đến mức nào.

 

Tên lúc mới tới, bắt ít gà với vịt con, liền ném cho với Trần Tiểu Mạch chăm sóc.

 

Kết quả, và Trần Tiểu Mạch bận đến chân chạm đất, còn Lục Lâm thì chỉ việc chờ ăn thịt.

 

---

 

Tần Minh trụ đá cao, khí thế bừng bừng chuyện với mấy công nhân về những điều hiểu ở kinh thành.

 

Một đám công nhân dọa cho ngây .

 

Theo Trần Tiểu Thái một chuyến kinh thành, giá trị con của Tần Minh cũng tăng lên ít. Không ít đều là kẻ từng thấy việc đời.

 

“Minh ca, Tiểu Thái thiếu gia thật sự chỉ bán một câu chuyện mà kiếm nhiều bạc như ?”

 

Tần Minh gật đầu:

! Kinh thành kẻ tiền nhiều lắm, còn ngốc nữa. Đã mua đủ thượng trung hạ tam sách thoại bản, mà thiếu gia tung bản bìa cứng, bọn họ liền tranh mua tiếp một bộ, rõ ràng đều là cùng một thứ.”

 

“Bản bìa cứng bao nhiêu bạc?” Một thợ mộc tò mò hỏi.

 

“Tám lượng.” Tần Minh giơ tay, làm dấu tám.

 

Mấy lập tức kinh hô.

 

“Tám lượng a! Đủ mua mấy con heo .”

 

“Tám lượng, làm cả năm cũng chắc kiếm .”

 

“Một bộ sách tám lượng mà cũng bán ?”

 

“Bán chứ! Ngươi cảnh tượng lúc đó . Người tranh mua, sợ mua . Kinh thành lắm kẻ ăn no rửng mỡ, thiếu tiền.” Tần Minh đầy vẻ tự hào .

 

“Vậy rốt cuộc là chuyện xưa gì?”

 

“Chuyện xưa đó gọi là Tây Du Ký, chủ yếu kể về một con khỉ.”

 

“Một con khỉ mà bán nhiều tiền như , quả nhiên kinh thành giàu.”

 

! Chỉ là một con khỉ thôi.”

 

Tần Minh tiếp:

“Người kinh thành thích đua đòi. Một bộ quần áo cũng mấy chục lượng. Người chỗ chúng tiêu tiền kiểu đó .”

 

“Trần Tiểu Thái thiếu gia ăn mặc coi như thể diện , nhưng đặt vòng kẻ tiền ở kinh thành thì vẫn keo kiệt.”

 

“Trần thiếu gia rốt cuộc kiếm bao nhiêu tiền?” Một thợ rèn nhịn hỏi.

 

Tần Minh lắc đầu, khá giữ kẽ:

“Kiếm tiền thì tiểu lão bản với Kỷ công t.ử chia đôi. Bất quá mấy trăm lượng chắc là .”

 

Mấy tới mấy trăm lượng, lập tức nổ tung. Với công nhân bình thường, mỗi ngày kiếm mấy chục văn tệ, mấy trăm lượng đối với họ đúng là con trời.

 

“Tiểu lão bản thật lợi hại!”

 

“Tiểu lão bản đúng là bản lĩnh, khó trách mua cả một con phố.”

 

Tần Lãng Tần Minh bậc đá cao, bất đắc dĩ lắc đầu. Đệ kinh thành một chuyến trở về, dường như đổi nhiều. Trước còn sùng bái ca ca, giờ thì bắt đầu ngạo khí.

 

Tần Lãng đối với trải nghiệm của Tần Minh cũng vài phần hâm mộ, nhưng càng nhiều là mừng cho . Đi ngoài một chuyến, Tần Minh dường như trưởng thành.

 

Tần Nghị tủm tỉm Tần Minh khí thế bừng bừng, bất đắc dĩ lắc đầu.

 

“Cha, nhị gần đây trông vui.” Tần Lãng .

 

Tần Nghị :

“Khó khăn lắm mới một chuyến kinh thành, cứ để nó đắc ý một chút . Đừng Sa huyện, ngay cả Lâm Trấn cũng chẳng mấy từng tới kinh thành.”

 

Tần Lãng gật đầu:

.”

 

Tần Nghị vô cùng hài lòng với cuộc sống hiện tại.

 

Mấy năm , Tần Nghị vẫn chỉ là miền núi ăn bữa nay lo bữa mai. Theo Lục Lâm, giờ con cái đều từng kinh thành.

 

Thời đại giao thông phát đạt, khỏi nhà xa đối với thôn dân là chuyện ghê gớm. Người từng xa như , đều xem là lăn lộn bên ngoài.

 

---

 

“Cha, nhị thúc thật lợi hại!” Nguyên Bảo gặm bánh kẹp thịt .

 

Lục Lâm gật đầu:

, nhị thúc của ngươi lợi hại.”

 

Nguyên Bảo ngẩng đầu:

“Con lớn lên trở thành giống nhị thúc.”

 

Lục Lâm nghiêng đầu, thầm nghĩ: Có — một cha quang huy cao lớn thế ở đây, mà Nguyên Bảo trở thành Trần Tiểu Thái.

 

Lục Lâm chua chát :

“Nguyên Bảo trở thành giống cha ?”

 

Nguyên Bảo liếc một cái đầy ghét bỏ:

“Cha lá gan quá nhỏ.”

 

Lục Lâm: “……”

 

Trần Tiểu Mễ tới, thấy cuộc đối thoại của hai cha con, nhịn mỉm .

 

Thấy sắc mặt Lục Lâm , Nguyên Bảo liền chuồn mất.

 

Lục Lâm bất mãn :

“Tiểu Thái dạo đúng là nổi. Ta thôn dân đều ngưỡng mộ .”

 

Trần Tiểu Mễ :

“Việc công lao lớn nhất vẫn là ngươi. Không ngươi thì cũng chẳng sách để bán.”

 

Lục Lâm vuốt cằm, thầm nghĩ đúng là hùng vô danh màn.

 

 

Loading...