Mang Theo Quầy Bán Quà Vặt Đến Cổ Đại ( Edit ) - Chương 132: Hô mưa gọi gió
Cập nhật lúc: 2026-02-04 03:09:55
Lượt xem: 3
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
---
Chương 132: Hô mưa gọi gió
Trần Tiểu Thái ở kinh thành làm sinh ý thể là hô mưa gọi gió. Tây Du Ký thượng – trung – hạ tam sách đều bán đến điên cuồng, in thêm mấy , mà vẫn bán chạy vô cùng.
Sau khi đẩy Tây Du Ký bản thượng – trung – hạ, Kỷ Vân An cho mắt Tây Du Ký bản bìa cứng, y cùng Trần Tiểu Thái mời vẽ tranh minh hoạ.
Bản bìa cứng Tây Du Ký tổng cộng chỉ in một trăm bộ, mỗi bộ giá tám lượng bạc.
Sau khi bản bìa cứng Tây Du Ký tung thị trường, tiếp tục rơi cảnh tranh mua điên cuồng. Rất nhiều mua bản thượng – trung – hạ, tiếp tục mua thêm một bộ bìa cứng để cất giữ.
Trần Tiểu Thái , Tây Du Ký dường như đặc biệt các tiểu thư nhà giàu yêu thích, nhiều gia đình phú hộ đều sai nha ngoài mua sách.
Trần Tiểu Thái phát hiện, ở kinh thành tiêu bạc thật đúng là chớp mắt! Tám lượng bạc một bộ sách, mua mà hề do dự.
Bởi vì sách bìa cứng là bán lượng hạn, nhiều đều coi việc cướp một bộ là một loại vinh dự.
Ban đầu Trần Tiểu Thái còn cảm thấy tám lượng bạc một bộ sách là quá đắt, e rằng mua sẽ nhiều.
Kết quả phát hiện — căn bản đủ bán!
Sách bìa cứng, tám lượng một bộ, vẫn mua liền bảy tám bộ. Điều khiến Trần Tiểu Thái một nữa nhận thức mức độ giàu của những kẻ tiền ở kinh thành .
Trần Tiểu Thái gõ bàn tính, trong mắt lóe lên tinh quang.
“Nhiều bạc thật a!”
Kỷ Vân An gật đầu, :
“ .”
Trong lòng Kỷ Vân An thầm nghĩ, bạc của thúc thúc phần lớn đều dùng để trợ giúp những chiến hữu năm xưa. Ở kinh thành , nơi cần dùng tiền cũng nhiều, hiện giờ kiếm nhiều bạc như , cũng xem như là giúp thúc thúc giảm bớt gánh nặng.
Trần Tiểu Thái ở kinh thành hơn một tháng, trừ các khoản chi tiêu, lợi nhuận thu xấp xỉ hơn một ngàn lượng bạc.
Nếu chia tiền cho Kỷ Vân An, thể kiếm tới hai ngàn lượng bạc.
Trần Tiểu Thái cũng hiểu rõ, việc chia tiền cho Kỷ Vân An là bắt buộc làm. kinh thành là nơi quyền quý tụ tập, cần chỗ dựa. Số bạc đưa cho Kỷ Vân An, cũng tương đương với việc đưa cho Kỷ Thành Khang.
Nếu Trần Tiểu Thái đơn thương độc mã đến kinh thành bán sách, e rằng sớm để mắt tới. Có Kỷ Thành Khang chống lưng, dù cũng khiến khác kiêng dè vài phần.
Trần Tiểu Thái phát hiện, mấy ngày gần đây, dường như cũng trở thành danh nhân.
Kỷ Thành Khang lo lắng gặp chuyện cướp bóc, nên mỗi đều cho theo bảo vệ. Rất nhiều nể mặt Kỷ gia, đối với cũng vô cùng kính trọng.
---
Trần Tiểu Mạch cầm đường hồ lô, chạy tới gọi:
“Nhị ca, nhị ca!”
Trần Tiểu Thái Trần Tiểu Mạch, trong mắt hiện lên vài phần nhu hòa.
“Ra ngoài chơi ?”
Trần Tiểu Mạch gật đầu, :
“ ! Kỷ đại ca dẫn ngoài chơi, bọn cùng xem khỉ.”
Trần Tiểu Thái: “……”
Khỉ — dạo gần đây ở kinh thành , giới phú quý bắt đầu lưu hành chuyện nuôi khỉ.
Ban đầu dường như nhiều nuôi đến , nhưng khi câu chuyện Tây Du Ký truyền , hứng thú của đối với khỉ lập tức tăng mạnh, đường phố khắp nơi đều thể thấy khỉ biểu diễn.
Không cẩn thận, Trần Tiểu Thái dường như dẫn dắt trào lưu .
“Kỷ Vân An ?” Trần Tiểu Thái thuận miệng hỏi.
Trần Tiểu Mạch lắc đầu, :
“Hắn gặp khách nhân, hình như vui.”
“Biết là khách nhân gì ?”
Trần Tiểu Mạch nhún vai:
“Hình như là cha … với nương .”
Trần Tiểu Thái nheo mắt.
Mẹ ruột của Kỷ Vân An mất từ lâu, nếu là “nương” đến, chỉ thể là kế.
Năm đó, Kỷ Vân An chính là kế nuôi đến thoi thóp.
Trần Tiểu Mạch đang chuyện với Trần Tiểu Thái thì Kỷ Vân An tới.
Trần Tiểu Thái giật một chút.
Hắn Kỷ Vân An, hỏi:
“Ngươi chứ?”
Kỷ Vân An lắc đầu:
“Ta , thúc thúc trở về .”
Kỷ Vân An siết chặt tay. Người cha của từ đến nay từng để tâm tới . Khi về kinh thành , thúc thúc bận rộn xử lý chuyện học viện, còn cha vì sợ phiền phức nên cũng hỏi han.
Lần tới, chắc là kiếm ít bạc, nên mới chia một chén canh.
Thúc thúc trở về, cha cũng nên rời . Đối với thúc thúc, cha vẫn chút sợ sệt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/mang-theo-quay-ban-qua-vat-den-co-dai-edit/chuong-132-ho-mua-goi-gio.html.]
Trần Tiểu Thái Kỷ Vân An, thầm nghĩ:
Kỷ Vân An là quan nhị đại, nhưng hình như cũng dễ sống a.
---
Triệu Hằng cùng Liễu Thanh Mi Kỷ Thành Khang đuổi ngoài.
Sắc mặt Triệu Hằng cực kỳ khó coi.
“Vân An cái tên tiểu t.ử thúi , theo cữu cữu của , ngay cả là cha ruột mà cũng thèm nhận.”
Triệu Hằng xuất hiển hách, mỗi đối diện Kỷ Thành Khang đều tự chủ sinh cảm giác tự ti.
“A Hằng, ngươi đừng tức giận, hà tất so đo với một kẻ mãng phu.” Liễu Thanh Mi nhẹ giọng an ủi.
Triệu Hằng rầu rĩ : “Tiểu t.ử đó chịu làm việc đàng hoàng, mấy thứ thoại bản linh tinh, mà thật sự để làm chút danh tiếng.”
Dù Kỷ Vân An cũng là con trai của Triệu Hằng, khi Kỷ Vân An trở về kinh thành , Triệu Hằng cũng từng để tâm đến .
Nghe Kỷ Vân An thoại bản, Triệu Hằng vốn chẳng coi gì, chỉ cảm thấy Kỷ Vân An theo Kỷ Thành Khang – tên mãng phu – lâu ngày, nên cũng học theo thói đắn, lăn lộn mấy thứ tục tĩu, chốn thanh nhã, làm mất mặt .
Không ngờ Tây Du Ký thật sự nổi lên, theo những gì Triệu Hằng , ngay cả các quý nhân trong cung cũng vô cùng yêu thích loại thoại bản .
Triệu Hằng chỉ treo tên ở Hàn Lâm Viện, là một chức quan nhàn tản, mơ cũng thăng chức. Biết tin , liền nảy sinh ý định đến dò đường, tạo quan hệ. Chỉ cần thể móc nối với quý nhân trong cung một chút thôi, đối với là lợi ích cực lớn.
thái độ của Kỷ Thành Khang và Kỷ Vân An đối với , Triệu Hằng cũng hiểu con đường e là thông.
Liễu Thanh Mi siết chặt khăn tay trong lòng, trong tâm vô cùng cam lòng.
Sau khi Kỷ Tuyết qua đời, một quãng thời gian, Kỷ Vân An chính là do Liễu Thanh Mi nuôi dưỡng.
Năm đó, chỉ thiếu một bước nữa thôi, Kỷ Vân An c.h.ế.t, kết quả Kỷ Thành Khang tìm tới, suýt nữa bóp c.h.ế.t nàng. Cho tới tận hôm nay, Kỷ Thành Khang vẫn là cơn ác mộng của nàng.
Liễu Thanh Mi vốn nghĩ, Kỷ Vân An theo Kỷ Thành Khang lăn lộn nơi biên cương, chừng lúc nào đó sẽ man di g.i.ế.c c.h.ế.t, hoặc Kỷ Thành Khang nuôi phế .
Không ngờ, Kỷ Vân An thể dựa con đường thoại bản , trực tiếp lọt mắt các quý nhân triều đình, thật sự là gặp vận may lớn.
So sánh , con trai của nàng ngày ngày khổ khổ học, mà vẫn khó thể nổi bật, quả thực vất vả nên lời.
---
Sa huyện.
Trần Tiểu Mễ sổ sách, trầm ngâm : “Tiểu Thái cũng một quãng thời gian .”
Lục Lâm gật đầu.
“ là một thời gian, Kỷ tướng quân khi nào mới trở về.”
Trần Tiểu Mễ chút lo lắng: “Hay là ở kinh thành , vui đến quên cả trời đất .”
Lục Lâm xoa cằm, : “Hẳn là sẽ , Tiểu Thái của chúng là tâm chí kiên định.”
Trần Tiểu Mễ sốt ruột: “Ta từng qua một câu chuyện.”
“Chuyện gì?”
“Có một sách khổ học gian nan, trong nhà việc đều do phu nhân lo liệu. Sau đó đó lên kinh thành , mấy năm tin tức. Đến khi tin thì là tin kim bảng đề danh, tiểu thư nhà quyền quý ở kinh thành trúng, chiêu làm rể hiền.” Trần Tiểu Mễ .
Lục Lâm: “……”
Loại chuyện cũng ít. Tục ngữ đúng, trượng nghĩa thường ở đồ tể, kẻ phụ lòng nhiều là thư sinh sách.
Trần Tiểu Mễ thấy Lục Lâm lộ vẻ đắc ý, mặt lập tức đen : “Ngươi đang nghĩ bậy bạ gì thế hả? Cái bộ dạng thiếu đòn đó.”
Lục Lâm vội xua tay: “Không gì.”
Lục Lâm thu vẻ mặt, Trần Tiểu Mễ : “Ngươi lo tiểu thư ở kinh thành coi trọng Trần Tiểu Thái?”
“Ta đối với Tiểu Thái thì vẫn lòng tin, chỉ sợ A Trì suy nghĩ lung tung thôi.”
Lục Lâm nghĩ nghĩ, cũng thấy lý. Thẩm Trì hiện giờ thể đặc thù. Trần Tiểu Thái bây giờ cũng coi như nửa cái kim quy tế.
Trước , khi Tiểu Thái còn ở Đại Thạch thôn, mức độ hoan nghênh cũng hề thấp.
Thậm chí Lục Lâm nhiều gặp thôn dân đem nữ nhi trong nhà đưa cho Tiểu Thái làm , đều nghiêm khắc từ chối.
“Ngươi cứ chăm sóc A Trì cho là . Kinh thành là nơi quyền quý tụ tập, nhân vật phong lưu nhiều vô . Tiểu Thái ở kinh thành , trong mắt các tiểu thư kinh thành, chính là kiểu dế nhũi, ai trúng một kẻ lăng đầu thanh như .”
Trần Tiểu Mễ: “……”
Lục Lâm thấy biểu tình của Trần Tiểu Mễ, ngượng ngùng , : “Thật Tiểu Thái là nội hàm, chỉ là kinh thành mấy kẻ đó hàng, chỉ xem bề ngoài, hơn phân nửa sẽ cảm thấy Tiểu Thái của chúng giống một con hươu bào ngốc nghếch.”
Trần Tiểu Mễ: “……”
Lục Lâm chớp chớp mắt, bỗng nhiên cảm thấy hình như càng càng tệ.
“Không khi nào mới thể trở về, đường gặp phiền toái gì .” Trần Tiểu Mễ lo lắng .
Lục Lâm để tâm: “Không cần lo, Kỷ tướng quân chăm sóc mà. Kỷ tướng quân là trách nhiệm.”
Nếu , cũng sẽ yên tâm để mấy đứa nhỏ theo lên kinh thành.
Trần Tiểu Mễ gật đầu: “Cũng đúng.”
---
(Hết Phần 2 – Chương 132)